Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-02-14 17:03:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cộp cộp cộp mấy tiếng, Tiết Lê nhanh ch.óng chạy lên cầu thang, như thể ai đó đang đuổi theo phía , tiếng bước chân nặng nề của cô át cả tiếng máy may trong nhà.

Thở hổn hển đẩy cửa nhà, Tiết Lê vỗ vỗ n.g.ự.c, vẫn còn chút kinh hồn bạt vía.

Mẹ Tiết đang máy may nhíu mày ngẩng đầu, vẻ mặt ghét bỏ cô: “Con thế?”

Tiết Lê hít thở đều , “Mẹ, hôm nay con gặp chồng của Khương Song Linh , thật sự con kinh ngạc quá, …”

Tiết Lê dùng từ ngữ nào để miêu tả vị quân quan tuấn mỹ mà cô gặp hôm nay.

“Anh …”

Cô vắt óc tìm từ trong đầu, nhưng đều như kẹt , cô gãi gãi cằm, chợt nhớ đến ánh mắt của đối phương qua gốc cây, rùng một cái.

“Hơi đáng sợ.”

Mẹ Tiết ngẩn : “??”

Bà vô cùng ngạc nhiên con gái , ngờ Tiết Lê nín thở nửa ngày, thốt một câu như .

“Không em Khương bắt nạt ?” Tiết Lê lẩm bẩm trong vô thức, tuy đàn ông đó trông trai, nhưng hình cao lớn, tạo cho cảm giác áp bức mạnh, vẻ mặt lạnh lùng, dễ gần.

“Người đàn ông đó trông ? Tính tình ?” Nghe con gái , Tiết đặt miếng vải xanh xuống, đây bà từng con gái kể về chuyện của Khương Song Linh, lập tức bổ sung bộ tình tiết trong đầu, bà thở dài một , “Ài, con bé cũng sống dễ dàng.”

Tiết Lê vẻ mặt kỳ quái: “… Thực con cũng chắc.”

“Chồng cô trông trai, còn hơn con trai nhà họ Hứa ở lầu bên cạnh mấy , cũng trẻ, cạnh cô xứng đôi…”

Mẹ Tiết: “? Còn đàn ông hơn con trai nhà họ Hứa? Mắt con .”

Tiết Lê dở dở : “Mẹ, đừng lung tung.”

“Vậy trai, con còn đáng sợ.”

“Giống như mặt trăng trời , thì , nhưng ở cao lạnh lẽo thôi.” Tiết Lê thuận miệng bịa mấy câu giải thích.

“Vậy là tính tình ? Mắng ? Anh đối xử với Tiểu Khương?”

“… Không .” Tiết Lê lắc đầu, cô cũng , “Chỉ là ít .”

Mẹ Tiết l.i.ế.m đầu chỉ, “Đàn ông mà, ít một chút thì , việc thực tế, con cũng tìm một ít …”

Tiết Lê: “Vậy ạ?”

Mẹ Tiết: “Đương nhiên , mấy tên du côn thích nhất là dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt con gái, chuyện, ngược mới là thật thà.”

“Con gái bình thường đều thích lấy đàn ông ít thật thà như , con từng yêu đương, con hiểu .” Mẹ Tiết dùng giọng điệu của từng trải .

Chồng của em Khương… thật thà ?

Tiết Lê: “…”

Tiết Lê ngơ ngác gật đầu, nhớ những hình ảnh thấy ở nhà máy thép 1 Dung Thành, đối phương gốc cây ngô đồng, dường như đúng là nhiều cô gái trong nhà máy vây quanh bàn tán về .

Là vì họ đều thích loại thật thà trai ?

Tiết Lê: “…”

— Chỉ thích nhiều một chút ?

giống .

Tiết Lê chống cằm suy nghĩ một lúc, quyết định thêm một đàn ông ít thật thà câu chuyện của .

Xe dừng ở khu gia thuộc, Khương Song Linh và Tề Hành xuống xe. Tề Hành xách con vịt trắng mập mạp lên, đây là con vịt béo mà Khương Song Linh cẩn thận chọn lựa, nó buộc bằng dây cỏ, treo ngược duỗi dài cổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-104.html.]

Khương Song Linh nuốt nước bọt, đột nhiên chút thèm ăn cổ vịt.

“Quạc quạc…” Con vịt béo vô tội kêu mấy tiếng.

Tề Hành xách vịt, thẳng về phía , tất cả đồ đạc đều do cầm, chỉ còn Khương Song Linh tay theo .

Vào sân nhà, Khương Song Linh bảo Tề Hành đặt đồ ở ngoài, vẻ mặt tự nhiên : “Anh g.i.ế.c vịt ở ngoài , em đun nước nóng, em lấy d.a.o…”

Nói xong, Khương Song Linh liền bước nhà.

Tề Hành đặt đồ ở góc nhà, theo .

Khương Song Linh thấy , vội vàng đẩy n.g.ự.c , “Không bảo đợi ở ngoài , g.i.ế.c vịt xong hẵng .”

Tề Hành nhướng mày: “G.i.ế.c .”

Khương Song Linh lộ vẻ mặt thể tin nổi, tay cô chống lên khung cửa, nghiêng đầu ngoài liếc , liền thấy con vịt trắng c.h.ế.t ngửa bụng.

c.ắ.t c.ổ một cách gọn gàng, còn đặt trong một tư thế nỡ , cổ kẹt trong chậu một cách méo mó, m.á.u vịt chảy bát sứ.

Khương Song Linh: “…”

Mộng Vân Thường

Binh quý thần tốc, cũng quá nhanh .

… d.a.o thái còn lấy mà? Anh dùng gì để g.i.ế.c vịt?” Đối mặt với cảnh tượng mắt, tình tiết theo kịch bản khiến não cô kịp phản ứng.

Tề Hành hai tay , trả lời.

Khương Song Linh: “…”

Chẳng lẽ tên đàn ông ch.ó c.h.ế.t mang theo hung khí bên .

Là cô đ.á.n.h giá sai sức mạnh của đối phương.

cũng , “Vậy g.i.ế.c vịt xong, cứ vứt đó quan tâm ? Vừa , giúp nhổ lông vịt , tắm hẵng nhà.”

Tề Hành: “Anh về phòng một chuyến.”

“Vậy tắm hẵng phòng.”

“Anh phòng lấy quần áo.”

Khương Song Linh vẻ ghét bỏ khoa trương, “Anh yên đó, hôi hám mà còn dám phòng, đợi đấy, vợ chuẩn cho .”

“Anh g.i.ế.c vịt, bây giờ mùi vịt, ngửi xem, ngửi xem, mùi nặng quá, đừng phòng hôi.”

Tề Hành đột nhiên nắm lấy cổ tay Khương Song Linh, ngửi cô một cái: “… Trên em cũng .”

“Nói bậy, con gái lúc nào cũng thơm.” Khương Song Linh hổ , “Anh nhà ngửi thử xem, ngửi thấy đều là mùi bên ngoài, từ em.”

Cô đóng cửa lớn , bảo tên đàn ông ch.ó c.h.ế.t cúi đầu ngửi cổ tay cô, cô tiếp xúc nhiều với con vịt trắng, thể dính mùi.

“Anh ngửi xem, bây giờ còn ?”

Tề Hành lắc đầu: “Không .”

Khương Song Linh mỉm : “Vậy mới đúng, nhổ lông vịt .”

Tề Hành đột nhiên đặt tay lên mũi Khương Song Linh, “Em ngửi xem, cũng .”

Khương Song Linh ngửi một cái, phát hiện đúng là , ngay cả một chút mùi mồ hôi cũng , ngược là một mùi thơm nhàn nhạt.

 

 

Loading...