Thập Niên 70: Là Mẹ Kế Không Phải Chị - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-02-14 17:03:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Qua nỗ lực của Tôn Diễm Diễm, quan hệ của cô và Trương Việt Thịnh ngày càng hơn, hôm nay cô còn định thử dò hỏi đối phương cùng xem phim.

Tôn Diễm Diễm và Trương Việt Thịnh mấy câu, liền phát hiện ánh mắt khá kỳ lạ của mấy nữ công nhân, Tôn Diễm Diễm coi những ánh mắt đều là ghen tị.

Bọn họ đều ghen tị thể trèo cao với một đàn ông trẻ tuổi, văn hóa, trai như .

Người bên cạnh Tôn Diễm Diễm nhỏ giọng hỏi cô : “Cô đang hẹn hò với kỹ thuật viên Trương ?”

Nghe cô hỏi , Tôn Diễm Diễm vẻ mặt đắc ý, mím môi trả lời, nhưng trong mắt lộ nụ .

Người bên cạnh sốt ruột, liên tục hỏi cô : “Nói , , hai phát triển đến ?”

Tôn Diễm Diễm xua tay: “Bây giờ vẫn yêu , cô đừng lung tung, chỉ là trong lòng ngưỡng mộ và khâm phục kỹ thuật viên Trương thôi.”

Người hỏi cô che miệng trộm: “Vậy là hy vọng .”

Những khác trong lớp mỹ thuật loáng thoáng cuộc chuyện của hai họ, lén lút bàn tán xôn xao.

“Kỹ thuật viên Trương đúng là một nhân tài, đây trong nhà máy bao nhiêu nữ công nhân, đều để mắt đến ai.”

“Anh trai, văn hóa, đeo kính trông thật nho nhã.”

“Lấy chồng thì lấy như , trẻ trung trai.”

“Tôn Diễm Diễm cũng lợi hại thật.”

“Đừng , hai họ cạnh cũng khá xứng đôi.”

Ngay cả bên phía Khương Song Linh , cũng những lời bàn tán tương tự, một thím Liễu bốn mươi tuổi cùng bàn với cô và Tiết Lê cô thở dài: “Cô xem một cô gái xinh như cô, kết hôn sớm như ?”

Còn kế cho .

“Nếu cô còn độc , cô mới là xứng đôi nhất với kỹ thuật viên Trương của nhà máy chúng .”

Khương Song Linh khóe miệng giật giật, đây cô những lời khác còn thấy gì, bây giờ thím Liễu , ngược còn thấy ghê tởm.

Bởi vì cô cảm thấy Trương Việt Thịnh bóng bẩy, đây đàn ông cố ý mặt cô những lời như theo đuổi tự do, chịu thiệt thòi, cô kẻ ngốc, đoán cũng đoán tâm tư của đàn ông .

“Thím, kỹ thuật viên Trương của nhà máy các thím bao nhiêu tuổi ?”

Thím Liễu cô hỏi , tưởng Khương Song Linh ý, lập tức cô bằng ánh mắt hóng chuyện, nhẹ nhàng : “Hai mươi sáu hai mươi bảy , đối với đàn ông, vẫn còn trẻ, đang độ tuổi sung sức.”

“Vậy ? Hai mươi sáu hai mươi bảy ? Cũng nhỏ nữa, vẫn kết hôn ?”

Thím Liễu: “Cũng , mới chuyển đến mấy năm, tuổi tác lớn.”

Khương Song Linh: “Tuổi của còn lớn hơn đàn ông già mà lấy.”

Tiết Lê: “???”

Thím Liễu: “???”

Thím Liễu ngẩn một lúc, “Cô đùa đấy chứ? Chồng cô còn đến ba mươi tuổi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-la-me-ke-khong-phai-chi/chuong-101.html.]

Khương Song Linh: “Tuổi thực còn đến hai mươi lăm, cũng các thím tính tuổi mụ .”

Mộng Vân Thường

Thím Liễu gượng một tiếng, “Kỹ thuật viên Trương của nhà máy chúng văn hóa, văn hóa, hai mươi lăm hai mươi sáu đều tính là trẻ, đeo kính, trai bao.”

Khương Song Linh lắc đầu, Trương Việt Thịnh , mặt chữ điền, đeo một cặp kính… cô cũng hiểu tại đeo kính coi là ?

Không thể hiểu thẩm mỹ của thời đại .

“Chồng trai hơn.”

Tiết Lê tò mò hỏi: “Thật , thật gặp chồng chị.”

Thím Liễu hừ một tiếng: “Chồng cô học đại học , học cấp ba ? Hay là tiểu học?”

Khương Song Linh: “ nghiệp cấp ba, chồng học sớm, là sinh viên đại học nghiệp những năm sáu mươi.”

Thím Liễu nghẹn một lúc, kỹ thuật viên Trương mà bà , cũng chỉ mới nghiệp cấp ba, bằng đại học.

Bà nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chắc là bịa chuyện chứ.”

Khương Song Linh một tiếng, hứng thú chuyện với bà nữa.

Lần là buổi học vẽ sơn dầu, thầy giáo hướng dẫn họ vẽ tĩnh vật, một cái vại đất đơn giản, Khương Song Linh nhanh vẽ xong, còn Tiết Lê bên cạnh vắt óc suy nghĩ vẽ một bức tranh trừu tượng.

Trừu tượng đến mức… Khương Song Linh cảm thấy cô vẽ một cái lu méo.

Tiết Lê thì cảm thấy tranh sơn dầu dễ học hơn tranh thủy mặc nhiều, cô cảm thấy cái vại vẽ hồn, cô chút đắc ý: “Có lẽ tài năng của ở tranh thủy mặc, nên cố gắng học vẽ sơn dầu, cô xem, cũng hình đấy, thể là cái gì.”

Khương Song Linh khóe miệng giật giật: “…”

hình , một cái lu lớn.

So với những bức tranh thủy mặc nguệch ngoạc đây của Tiết Lê, bức tranh sơn dầu trừu tượng mà cô vẽ bây giờ, đúng là vẻ cao cấp hơn một chút.

cái cao cấp tuyệt đối cô vẽ .

Khương Song Linh ôm trán.

Đến lúc tan học, Khương Song Linh Hà Văn Cẩn gọi mấy câu, đối phương cho cô mượn mấy quyển sách.

“Thấy sự tiến bộ của em mấy hôm nay, thật sự cảm thấy khai quật một thiên tài.”

“Thầy Hà, thầy dù động viên em cũng nên , em thiên tài.” Khương Song Linh lắc đầu, cô tuyệt đối thiên tài, chỉ là học vẽ nhiều hơn khác hai mươi mấy năm, cô nhiều nhất chỉ thể coi là chút tài năng.

Hà Văn Cẩn nắm tay cô, “ em và chồng…”

và chồng tình cảm .”

“Vậy .” Hà Văn Cẩn gật đầu, cũng hỏi nhiều, “Học vẽ cho , em đến đây học vẽ, là tâm, mấy hôm nay tốn công mời đại sư Tần Quang Viễn, ông thư từ với , là một thời gian nữa sẽ đến dạy, nếu em gặp buổi học của ông , nhất định chăm chú quan sát lĩnh hội, vấn đề gì cũng thể hỏi ông .”

“Vâng, cảm ơn thầy Hà.”

“Mấy hôm nay gần như ngày nào cũng hỏi xem thư nhà , đưa thư ở chỗ chúng sắp hỏi đến phát phiền .” Buổi học của lớp mỹ thuật kết thúc, Tiết Lê khoác tay Khương Song Linh cùng ngoài.

 

 

Loading...