Thập Niên 70 Không Làm Mẹ Kế - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:14:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Oa! Nhiều đồ ăn quá, chị thật ." Lâm Đồng ôm lấy đặc sản Lâm Dao tặng , vui vẻ .
"Có đồ ăn thì chị mới ?" Lâm Dao trêu chọc.
Ở ký túc xá Lâm Đồng tán gẫu hơn một tiếng đồng hồ, Lâm Dao giơ tay đồng hồ : "Chị còn qua chỗ lãnh đạo của tụi chị một chuyến nữa, chị công tác lâu như , lãnh đạo vất vả nhiều ."
"Sao chị sớm thế? Em còn định tối nay chúng cùng ăn cơm đấy." Lâm Đồng bĩu môi .
"Bây giờ chị về công tác nữa , thiếu gì thời gian ăn cơm." Lâm Dao đáp, "Cứ để cuối tuần , cuối tuần nghỉ chị mời em ăn cơm."
"Không, em mời chị mới đúng." Lâm Đồng Lâm Dao nghiêm túc , "Em đón gió tẩy trần cho chị."
"Được , em mời thì em mời." Lâm Dao tranh cãi với Lâm Đồng về chuyện nhỏ nhặt .
Chiếc gùi vẫn để ký túc xá của Lâm Đồng, dù bên trong vẫn còn một phần đặc sản định tặng cho Khương Hồng Mai. Lâm Dao để phần đặc sản trong giỏ của Lâm Đồng, xách giỏ khỏi phòng, Lâm Đồng một tiễn Lâm Dao xuống lầu ký túc xá.
Vốn dĩ Đại Nha và Lưu Văn cũng cùng, nhưng Lâm Đồng ngăn , bảo là để cho hai chị em họ chuyện riêng.
Đến lầu, Lâm Đồng trực tiếp với Lâm Dao: "Chị, chị nghìn vạn đừng để ý đến Cố Tuyết, cô bây giờ đang kiểu ' bệnh thì vái tứ phương' đấy."
"Sao ?" Lâm Dao nghi hoặc hỏi, thấy Cố Tuyết, thật sự cảm thấy cô đổi ít, nhưng mặt cảm giác cô đang sửa đổi theo hướng lên.
"Trước đây cô chẳng xem mắt . Kết quả là trúng cô thì cô ưng. Mà cô ưng thì trúng cô ." Lâm Đồng bĩu môi, tiếp tục , "Thực chuyện cũng chẳng liên quan gì đến chúng , chủ yếu là khi cô lấy chồng, công việc để cho nhà đẻ cô ."
"Cố Tuyết thấy chị giúp đỡ đưa em và Đại Nha xưởng công nhân. Hơn nữa chị xuất bản sách, trong tay tiền, liền tính kế lên chị. Muốn tạo mối quan hệ với chị, cô giống như Đại Nha, nếu cơ hội việc thì sẽ tìm chị mượn tiền để mua một công việc." Lâm Đồng ghét suy nghĩ và hành động của Cố Tuyết, vốn dĩ quan hệ chẳng , cô cũng chẳng đáng yêu gì, dựa cái gì mà giúp cô ?
Dựa việc cô đáng thương ? Người đáng thương nhiều vô kể, cô tính là cái thá gì?
"Tại cô suy nghĩ như ?" Lâm Dao cũng chút thể hiểu nổi, cô trông giống đến mức ngu ngốc ?
"Chẳng là do cô cảnh gia đình của Đại Nha và mối quan hệ với chị . Biết Đại Nha và chị quen bao lâu, chị sẵn sàng bỏ tiền bỏ sức giúp đỡ. Cố Tuyết cho rằng nhà cô cũng trọng nam khinh nữ, cũng đáng thương. Vì tạo mối quan hệ với chị, để theo con đường giống như Đại Nha." Lâm Đồng .
Cô thể so sánh với Đại Nha ? Lâm Dao câm nín vô cùng. "Bỏ , cô đang toan tính chuyện gì, chị để ý đến cô là ."
", đừng để ý đến cô !" Lâm Đồng dành cho Lâm Dao một ánh mắt khẳng định. "Cô bây giờ chỉ trông chờ chị và Văn Văn thôi, ở ký túc xá cũng gây chuyện gì nữa, bình thường bọn em đều đối phó lấy lệ với cô , nên ký túc xá khá là yên bình."
"Được , chị ." Lâm Dao đáp, vốn dĩ thời gian cô đến ký túc xá Lâm Đồng cũng ít, Cố Tuyết đổi chẳng liên quan gì đến cô cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-khong-lam-me-ke/chuong-182.html.]
Trong lòng Lâm Dao rõ ràng, cô loại sẽ vì sự đáng thương của khác mà sẵn lòng giúp đỡ. Cô giúp đỡ Đại Nha chỉ vì cô là Đại Nha, là đầu tiên sưởi ấm cho cô. Cố Tuyết, cô tính toán sai lầm .
Lâm Dao và Lâm Đồng ở lầu chuyện thêm một lúc, Lâm Dao cảm thấy thời gian hòm hòm mới từ biệt Lâm Đồng, một về phía nhà Chu Lệ.
Nhà của bọn Chu Lệ cũng là nhà do xưởng phân cho, nhưng hai vợ chồng họ chọn nhà tập thể mà ở ngõ Đồng Loa 28.
Một căn tứ hợp viện một tiến, hai vợ chồng cùng con cái và hai cụ già nhà họ Tô chung sống tại đây.
"Số 26, 27, chính là đây, 28." Lâm Dao biển nhà, tiến lên gõ cửa.
Đông! Đông! Đông!
"Đến đây." Giọng một bà cụ vang lên, lâu cửa chính mở , một cụ già tóc hoa râm xuất hiện mặt Lâm Dao. "Cháu tìm ai?"
"Cháu tìm chủ nhiệm Chu Lệ và chủ nhiệm Tô ạ." Lâm Dao tươi .
"Cháu là ai? Tìm họ việc gì ?" Bà cụ nhíu mày, Lâm Dao từ xuống , thấm thía với cô: "Họ phụ trách việc tuyển dụng , cô bé , cháu mang quà tìm nhầm cửa ."
Xem chừng bà cụ nhận lầm cô thành tặng quà cửa , Lâm Dao dở dở giải thích: "Bà ơi, cháu tên là Lâm Dao ạ. Chính là nhân viên quyền của chủ nhiệm Chu Lệ, đây cháu ở bộ phận hậu cần nên cháu cũng quen chủ nhiệm Tô. Lần cháu công tác về, đến thăm chủ nhiệm Chu Lệ, thuận tiện mang theo chút đặc sản thôi ạ."
Lâm Dao lật tấm vải giỏ cho bà cụ xem, bên trong giỏ thật sự chỉ một ít đặc sản.
Nghe thấy lời giải thích của Lâm Dao, tận mắt thấy trong giỏ thứ gì khác. Bà cụ thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng trở nên hiền hậu, bà chút ngại ngùng xin Lâm Dao: "Đồng chí nhỏ , thật xin nha, bà già , việc cũng thiếu sót, bà già trịnh trọng xin cháu."
"Không ạ, ạ." Lâm Dao xua tay liên tục.
"Mẹ ơi, là ai đến thế ạ?" Giọng chủ nhiệm Tô từ trong nhà truyền .
"Đồng chí nhỏ Lâm Dao đến tìm các con ." Bà cụ Tô đầu hô trong nhà.
"Lâm Dao về ?" Giọng Chu Lệ lập tức vang lên, chỉ thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến, vài giây , bóng dáng Chu Lệ xuất hiện ở cửa.
"Ôi chao, thật sự là cháu về ?" Chu Lệ ngạc nhiên , "Cháu đến huyện Hồng Kỳ từ bao giờ thế? Tại gọi điện thoại cho cô thời gian cụ thể cháu về? Để cô còn đón cháu chứ."
"Hôm nay cháu mới về, khi xong việc cháu tạm thời quyết định mua vé về luôn. Hơn nữa bao xa ạ, cần đón." Lâm Dao mỉm trả lời.
"Vào trong , trong ." Chu Lệ nhiệt tình chào hỏi, nhận lấy chiếc giỏ tay Lâm Dao, đón cô trong nhà.