Thập Niên 70 Không Làm Mẹ Kế - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:11:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lợi hại thật đấy!" Lâm Dao ngờ Lâm Đồng tích góp đủ nhanh như , thời gian qua con bé vất vả .

 

Bây giờ Lâm Đồng định mua quần áo cho , Lâm Dao tự nhiên sẽ từ chối nữa. Cô mỉm dắt Lâm Đồng quầy hàng: "Phiền chị lấy giúp chiếc áo khoác màu đỏ xuống với."

 

Nhân viên bán hàng thấy hai bàn bạc xong, họ thành tâm mua nên mới đặt cuộn len tay xuống, dậy lấy chiếc áo khoác màu đỏ tươi tắn từ giá xuống, nhẹ nhàng trải mặt hai .

 

Lâm Dao trực tiếp khoác lên , kích cỡ cư nhiên vặn.

 

"Đẹp thật đấy, chị ơi, chị mặc chiếc áo trông cả tinh thần hẳn lên." Lâm Đồng chân thành tán thưởng.

 

Lâm Dao cúi đầu bộ đồ , với Lâm Đồng: "Quả thực ."

 

"Hì hì hì, bao nhiêu tiền ạ?" Lâm Đồng vui vẻ, đầu hỏi nhân viên bán hàng về giá cả.

 

"Ba mươi hai đồng, chiếc áo là từ thành phố B tới đấy." Nhân viên bán hàng kiêu ngạo ngẩng cao đầu .

 

"Gói ạ!" Lâm Đồng mắt cũng chớp lấy một cái. Cô giá áo khoác nên đoán tiền của lẽ đủ. Vì lúc ngoài, cô đặc biệt mượn Lưu Văn ba mươi đồng, tiền của Lưu Văn cô thể trả tháng .

 

"Được." Nhân viên bán hàng lập tức gật đầu, bắt đầu kiểm kê tiền Lâm Đồng đưa qua. "Vừa đủ."

 

Nhân viên bán hàng thu tiền xong, giúp Lâm Dao gói chiếc áo khoác cởi , đó đưa cho Lâm Dao: "Em gái cô với cô thật đấy!"

 

Nhân viên bán hàng chút ngưỡng mộ, em gái như chứ, bà chỉ một thằng em trai chuyên đòi nợ.

 

"Tất nhiên ." Lâm Dao đáp, Lâm Đồng ở bên cạnh cũng xen một câu: "Chị em cũng với em lắm!"

 

"Tình cảm hai chị em cô thật đấy." Nhân viên bán hàng thuận theo lời Lâm Đồng khen một câu.

 

Hai thanh toán xong, Lâm Đồng kéo Lâm Dao dạo một vòng quanh đại lầu bách hóa, mua một đồ dùng hàng ngày và vài món phụ kiện nhỏ, hai mới hài lòng rời .

 

Sau đó Lâm Đồng kéo Lâm Dao đến tiệm cơm quốc doanh ở thành phố P ăn cơm, hai gọi ba món mặn một món canh, bữa vẫn là Lâm Đồng trả tiền.

 

Hôm nay từ lúc ngoài cho đến khi về, Lâm Dao tiêu một xu nào, ngay cả vé xe cũng là Lâm Đồng mua.

 

Sau khi Lâm Đồng đưa Lâm Dao về ký túc xá, đóng cửa , đó từ túi bên trong áo lấy mười lăm tờ Đại Đoàn Kết. "Chị, chị đếm ."

 

"Được." Lâm Dao hiểu tâm ý của Lâm Đồng nên thuận theo ý em gái, đếm tiền một lượt. "Một, hai... mười lăm, đủ."

 

Tiếp đó Lâm Dao dậy lấy giấy nợ từ trong tủ quần áo : "Bây giờ em nợ tiền chị nữa ."

 

Lâm Đồng nhận lấy giấy nợ, trực tiếp xé nát vứt mảnh vụn thùng rác: "Hì hì, đợi chơi, em sẽ mời chị và Mộng Đình ăn cơm."

 

"Không, đến lượt chị mời ." Lâm Dao xoa tóc Lâm Đồng, Lâm Đồng cũng trưởng thành .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-khong-lam-me-ke/chuong-146.html.]

"Vậy quyết định thế nhé, chị mời." Lâm Đồng đến mức mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, hai mỉm .

 

Không lâu khi Lâm Dao tiễn Lâm Đồng , Đại Nha cầm đèn pin và mấy cái màn thầu đến ký túc xá tìm cô.

 

"Dao Dao, hôm nay Quốc Khánh tới, mang trả cái đèn pin cho mượn." Đại Nha đưa đèn pin và màn thầu cho Lâm Dao: "Màn thầu chồng tớ , bà màn thầu dai lắm, ngon cực kỳ, nên tớ mang cho nếm thử."

 

Màn thầu bằng bột mì nguyên chất, nhà họ Trịnh tự còn nỡ ăn, đều để Trịnh Quốc Khánh mang qua đây, trong nhà chỉ giữ mấy cái màn thầu bột hỗn hợp.

 

"Được, cảm ơn Đại Nha, nhưng bây giờ tớ đang no, màn thầu để sáng mai tớ ăn." Lâm Dao nhận lấy hai thứ đồ tiếp.

 

"Được, mai chúng cùng dạo hiệu sách nhé, tớ từng thấy nhiều sách như bao giờ." Đại Nha nghĩ đến hiệu sách nhiều sách như xem, tuy cô từng học. khi gả nhà họ Trịnh, cô lật xem hết mấy quyển giáo trình tiểu học ít ỏi của nhà họ Trịnh.

 

Tuy vẫn còn nhiều chữ nhưng Đại Nha tên , tên Nha Đầu và Trịnh Quốc Khánh .

 

Bình thường Đại Nha cũng việc gì nên học chút gì đó, ít nhất là để g.i.ế.c thời gian.

 

"Được chứ, mai chúng ngủ đến khi tự tỉnh, ăn cơm xong xuất phát hiệu sách." Lâm Dao trực tiếp .

 

"Được." Đại Nha gật đầu, thấy thời gian còn sớm cũng phiền Lâm Dao nữa mà chào tạm biệt về ký túc xá của .

 

Lâm Dao tiễn Đại Nha xong, cất đèn pin và màn thầu , đó lấy bàn chải, khăn mặt chuẩn tắm rửa.

 

Ngày hôm , lúc Lâm Dao tỉnh dậy hơn mười một giờ, cô ăn đơn giản chút bữa sáng kiêm bữa trưa. Nghỉ ngơi thêm hơn một tiếng, một giờ chiều, Lâm Dao mới thong thả xuống lầu tìm Đại Nha.

 

Đại Nha đang tán gẫu với các bạn cùng phòng, bảy vui vẻ. Thấy Lâm Dao tới, Đại Nha vội dậy chào hỏi: "Dao Dao, tới !"

 

" , thôi nào~" Lâm Dao .

 

"Được." Đại Nha dậy khoác tay Lâm Dao, hai cùng về phía hiệu sách.

 

Lúc hai Lâm Dao tới nơi, Lâm Đồng vẫn đang múa b.út thành văn trong hiệu sách, xem cô nàng đến đây lâu .

 

Đại Nha bây giờ coi là mới bắt đầu nên Lâm Dao giúp cô tìm vài quyển truyện tranh chữ, loại mà học sinh tiểu học cũng thể hiểu. Sau đó Lâm Dao tìm một quyển Tân Hoa Từ Điển, dạy Đại Nha cách tra những chữ .

 

Đại Nha học hành nghiêm túc, đầu óc cô khá thông minh, từ điển chỉ dạy hai là cô dùng.

 

Thấy Đại Nha tự lật sách nhận mặt chữ, Lâm Dao cũng tìm một quyển sách hứng thú bắt đầu .

 

Sau khi Lâm Đồng xong một chương mới chú ý đến sự hiện diện của hai , thấy họ đang chìm đắm trong thế giới riêng, Lâm Đồng đương nhiên sẽ phiền mà tiếp tục vùi đầu việc sáng tác của .

 

Trong hiệu sách yên tĩnh vô cùng, chỉ thỉnh thoảng tiếng lật sách và tiếng đùa của trẻ con ở phía xa. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt ba , trông đẽ lạ thường.

 

Thời gian lặng lẽ trôi qua, từ lúc nào bụng của ai đó phát tiếng kêu ùng ục.

 

 

Loading...