Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 9: Ôi, hóa ra là đa tình tự mình đa mang rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:27:27
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Mạt ngạc nhiên sợi dây buộc tóc trong tay Chu Tuấn Canh, nửa ngày hồn.

 

Chu Tuấn Canh thấy cô mãi nhận, cũng lúng túng:

 

“Khụ, chỉ là mua thừa thôi, ý gì khác, cô chê màu ?”

 

“Không ——” Đường Mạt còn thể gì nữa, “Rất ạ.”

 

Biểu cảm của Chu Tuấn Canh vẻ thoải mái hơn, khóe miệng nhếch lên:

 

“Vậy cô cứ cầm lấy —— cái đó, đừng cho, cứ là của cô.”

 

Nghe tiếng Tiểu Truyền vác củi đến, Chu Tuấn Canh sợ hãi, cần đúng sai, cứ thế ném sợi dây buộc tóc lòng Đường Mạt.

 

Đường Mạt phản ứng khá nhanh, nhận lấy sợi dây buộc tóc, vò vò hai cái, một mạch nhét túi giấu .

 

Khi Tiểu Truyền vác củi , hai thành việc giao nhận bí mật.

 

Chu Tiểu Truyền vác củi, thấy hai họ đó, một lên trời, một xuống đất, tò mò hỏi:

 

“Anh cả——”

 

“Nói nhiều gì, đổ nước nồi!”

 

“À .”

 

Chu Tiểu Truyền dám hỏi nữa, nhanh nhẹn đặt củi xuống, cầm gáo múc nước đổ nồi.

 

Chu Tuấn Canh lén lút thở phào một dài, mặt đỏ, cầm con d.a.o phay bếp lên, “loảng xoảng loảng xoảng” mài d.a.o thành chum nước.

 

Hai chị em thấy cả mài d.a.o đều hiểu.

 

Mèo con Kute

“Anh cả, mài d.a.o gì?”

 

“Định ngoài đ.á.n.h ?”

 

Chu Tuấn Canh mài vài nhát, cầm lên , thấy lưỡi d.a.o mài sáng choang, hài lòng, thản nhiên :

 

“Tối nay g.i.ế.c một con gà.”

 

Hai chị em Nhị Nha và Tiểu Truyền tưởng nhầm, trợn tròn mắt hỏi:

 

“Anh cả, bảo g.i.ế.c cái gì?”

 

“G.i.ế.c cái gì—— lẽ nào tao lên núi g.i.ế.c hổ?”

 

Nói xong, Chu Tuấn Canh xách con d.a.o phay, hùng dũng về phía chuồng gà.

 

Nhị Nha và Tiểu Truyền lúc mới nhận :

 

Anh cả thật sự g.i.ế.c gà!

 

G.i.ế.c gà!

 

Gà!!!!!!

 

“Anh cả, cả,” Chu Nhị Nha phấn khích đến nỗi giọng cũng đổi, “Anh cả, hôm nay là ngày gì ?”

 

“Ngày gì? Ngày bình thường thôi mà.” Chu Tuấn Canh đến bên chuồng gà, kéo cửa chuồng , xem con gà mái nào sắp c.h.ế.t đến nơi.

 

“Anh cả, ngày bình thường thể g.i.ế.c gà ?”

 

Chu Tuấn Canh hai đứa nhóc hỏi đến sốt ruột, đầu hỏi một câu:

 

“Hai đứa mày ăn ?”

 

“Muốn! Muốn! Anh cả em ăn gà!”

 

“Muốn ăn thì về đun nước , lát nữa tao nhúng gà, Tiểu Truyền, lấy cho tao một cái bát to, để hứng m.á.u gà.”

 

“Vâng ạ!”

 

Chu Tiểu Truyền lon ton chạy nhà lấy bát.

 

“Anh cả em đun nước!”

 

Chu Nhị Nha cũng hớn hở chạy nhà đốt lửa.

 

Tối nay gà ăn , đừng là bắt chúng đốt lửa, bắt chúng đốt nhà chúng cũng dám !

 

Đường Mạt cũng theo khỏi phòng khách, đến bên chuồng gà, Chu Tuấn Canh thoăn thoắt kéo một con gà mái đang giãy giụa cam lòng.

 

Không hiểu , Đường Mạt chút nghi ngờ, chuyện đội trưởng Chu g.i.ế.c gà, liệu liên quan đến cô ?

 

vì cô sẽ ăn bữa ở đây, nên đội trưởng Chu mới hạ quyết tâm g.i.ế.c con gà mái đang đẻ trứng trong nhà.

 

Nghe Đông Bắc hiếu khách, quả nhiên lời đồn sai, Đông Bắc thật sự hiếu khách.

 

điều khiến Đường Mạt ngại ngùng, vì :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-9-oi-hoa-ra-la-da-tinh-tu-minh-da-mang-roi.html.]

 

“Đội trưởng Chu, ngàn vạn đừng đặc biệt vì mà g.i.ế.c gà.”

 

Chu Tuấn Canh xách cổ gà, tủm tỉm với Đường Mạt:

 

“Không , đặc biệt vì cô mà g.i.ế.c , thật , nhà chúng thường xuyên ăn gà lắm.”

 

“Vậy , thì .” Hóa tự đa tình , ôi chao!

 

Chu Tiểu Truyền từ trong phòng khách mang bát , vô tình thấy cả , suýt nữa thì bật thành tiếng, cả thật là giỏi khoác lác mặt cô thanh niên trí thức xinh .

 

Lần gần nhất nhà họ g.i.ế.c gà là dịp Tết.

 

Từ Tết đến giờ, chắc cũng hơn hai tháng .

 

Hơn hai tháng mới ăn một bữa gà, gọi là thường xuyên ăn chứ?

 

Chu Tiểu Truyền than vãn vài câu, nghĩ nghĩ , vẫn cố nhịn, kẻo cả tức giận, nhét con gà chuồng, thì nước dãi của chúng nó chảy thành công cốc .

 

——Nếu cô thanh niên trí thức xinh cứ ở nhà thì quá.

 

Có cô thanh niên trí thức xinh ở nhà, cả chỉ tính tình hơn, hơn, mà khẩu phần ăn của gia đình cũng tăng lên đáng kể.

 

, nhất định giữ cô thanh niên trí thức xinh ở nhà !

 

Nếu cả nuôi nổi, còn hai!

 

Nếu cả, hai đều nuôi nổi, còn , ngày nào cũng rừng tìm hạt dẻ nuôi chị dâu!

 

Nếu ba đàn ông mà nuôi nổi một phụ nữ, thì—— thì còn mặt mũi nào mà sống nữa?

 

Tìm một cục đậu phụ mà đ.â.m đầu c.h.ế.t cho xong!

 

Chu Tiểu Truyền hạ quyết tâm xong, mang bát lớn đến.

 

Chu Tuấn Canh đè con gà mái xuống đất, tay nhấc d.a.o c.h.é.m xuống, một đường lướt qua cổ.

 

“Phụt——”

 

Một dòng m.á.u tươi b.ắ.n bát.

 

Ban đầu cánh gà vẫn còn đập loạn xạ, đó m.á.u chảy gần hết thì còn giãy giụa nữa.

 

Họ cứ thế lặng lẽ chờ m.á.u chảy hết , mới nhổ lông.

 

Đường Mạt cũng đầy hứng thú bên cạnh xem, cô đây từng thấy g.i.ế.c gà sống ở chợ .

 

đó đều là trực tiếp ném cả con gà một cái thùng tôn, cái thùng tôn đó một lúc, khi nhấc thì lông gà rụng hết.

 

Đường Mạt từng thấy cảnh g.i.ế.c gà thủ công như thế , trong lòng khỏi chút nể phục đội trưởng Chu tài giỏi .

 

Một đàn ông thật sự tài giỏi!

 

Có thể đội trưởng, thể nuôi em trai em gái, còn thể g.i.ế.c gà sống.

 

Nước sôi, múc một cái chậu đất nung, Chu Tuấn Canh đặt gà nước nóng, mấy cùng nhổ lông gà.

 

Đường Mạt xắn tay áo cũng tay, Chu Tuấn Canh vội vàng ngăn :

 

“Đừng, đừng động tay, lát nữa dính tanh hết .”

 

đó, chị dâu, chị cứ việc chờ ăn thôi.”

 

Đường Mạt Nhị Nha vẫn gọi là chị dâu, mặt đỏ ửng:

 

“Nhị Nha, con đừng gọi lung tung nữa—— Đội trưởng Chu, chúng nó, bảo chúng nó đừng gọi lung tung .”

 

Chu Tuấn Canh hì hì trách mắng:

 

“Nhị Nha, , đừng gọi lung tung—— xin đồng chí Đường, trẻ con hiểu chuyện, cô đừng để ý nhé, lát nữa nhất định sẽ phê bình giáo d.ụ.c thật .”

 

Chu Nhị Nha thấy cả tít mắt, nào giống phê bình, cảm giác như đang khuyến khích?

 

Khuyến khích cô bé gọi thêm vài tiếng chị dâu.

 

Chu Tuấn Canh ba đường năm nhát sạch con gà, chặt thành từng miếng "cộp cộp cộp", bắt đầu cho nồi nấu.

 

Hai chị em theo giúp việc, bận rộn ngừng.

 

Chu Tuấn Canh cầm một miếng đen đen treo tường lau nồi ( Đường Mạt mới , đó là một miếng mỡ heo, khi dầu ăn định lượng trong nhà hết, sẽ dùng nó để lau đáy nồi, coi như cho dầu ăn).

 

Hành, gừng, tỏi, ớt cho nồi, thịt gà đổ , ngay lập tức cả nhà thơm lừng mùi thịt.

 

Nhị Nha và Tiểu Truyền ngửi thấy mùi thịt, nước dãi chảy .

 

Xào một lúc, đến lúc cho xì dầu, Chu Tuấn Canh cầm lọ xì dầu lên , thấy cạn đáy !

 

Rõ ràng là Tết mới lấy một lọ xì dầu từ trạm, mới đầy ba tháng mà ăn hết nhanh ?

 

 

Loading...