Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 89: Làm sao để đưa thuốc ra ngoài? ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:53
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai hái ít t.h.u.ố.c núi, thấy trời cũng còn sớm, liền xuống núi về.
Đường Mạt hôm nay chủ yếu là đến hái nhân sâm, bởi vì trong phương t.h.u.ố.c chữa sốt rét nhân sâm.
Vận may tệ, hái bốn củ nhân sâm.
Cộng thêm hái đó, và trong phòng thí nghiệm vốn dĩ cũng ít hàng tồn kho, chắc đủ dùng một thời gian.
Sau khi hai về, tối hôm đó, Chu Tuấn Canh tổ chức một cuộc họp.
Ban đầu định mở hội nghị kể khổ, kể về sự lao khổ của xã hội cũ.
trong đội là những trẻ, từng trải qua xã hội cũ, nên bắt đầu từ để kể.
Còn mấy tuổi , đây cũng kể nhiều .
Hoặc là Vương Phú Quý kể về lịch sử tá điền ở nhà địa chủ khi còn trẻ của ông .
Hoặc là trải nghiệm hồi nhỏ Lão Vương Bà bán con dâu nuôi từ bé.
Hội nghị năm nào cũng mở, năm nào cũng kể, vẫn là chuyện cũ rích, chẳng gì mới mẻ.
Kể nhiều quá thấy buồn , nên dứt khoát theo hình thức, vẫn dùng đoạn mà Vương Phú Quý kể năm ngoái, coi như tư liệu để báo cáo.
Kết thúc hội nghị kể khổ đơn giản, bắt đầu bàn chuyện xây nhà ngói.
Điều động hai mươi thợ xây giỏi, dự định xây ba gian nhà ngói đó .
Phải xây xong khi Đỗ Bưu phát hiện sự thật!
Như , dù Đỗ Bưu phát hiện lừa, gạo nấu thành cơm, Đỗ Bưu cũng thể phá bỏ những ngôi nhà xây xong.
Mọi trong đội tích cực xây nhà, tối hôm đó bàn bạc xong xuôi về vị trí và thiết kế.
Vì xây là văn phòng, cần xây lò sưởi kiểu Bắc Trung Quốc, chỉ cần mỗi phòng để một cái lò là .
Tan họp, giải tán.
Chu Tuấn Canh thắp đèn dầu, một bản báo cáo về hội nghị kể khổ.
Trong báo cáo, đau xót kể trải nghiệm bi t.h.ả.m của lão nông công Vương Phú Quý địa chủ bóc lột áp bức.
Lên án gay gắt sự ngu lạc hậu của xã hội cũ, ca ngợi cuộc sống hạnh phúc hôm nay dễ dàng, chúng đoàn kết , gian khổ phấn đấu, tranh thủ sớm ngày thực hiện bốn hiện đại hóa, thực hiện nguyện vọng vĩ đại là đất nước giàu mạnh, nhân dân hạnh phúc!
Viết liền ba tờ giấy nháp, xong đậy nắp bút ngủ.
Sáng sớm ngày thứ hai, khi Chu Tuấn Canh thức dậy, Vương Phú Quý vẽ xong nền móng cho ba căn nhà một khoảnh đất trống phía nhà Chu Tuấn Canh.
Chuyện xây nhà, chủ yếu do Vương Phú Quý phụ trách.
Để tiết kiệm vật liệu, phòng trường hợp gạch đủ, phía tiên dùng đá xếp thành tường móng cao nửa mét.
Trên tường đá, đó dùng gạch.
Gạch và xi măng, ngói là do trụ sở nông trường cấp phát, còn đòn tay và rơm rạ thì tự nghĩ cách.
Vì ngay từ đầu phái những mộc rừng đốn thông.
Cây thông đốn xong, khi gia công xử lý, đóng thành đòn tay, bên tường cũng xây gần xong.
Sau đó là đặt đòn tay, lợp rơm, lợp ngói.
Ba gian nhà ngói xinh nhanh chóng xuất hiện tại liên đội Năm.
Trong khi những khác đang hăng hái xây nhà, t.h.u.ố.c chữa sốt rét của Đường Mạt cũng xong.
Cô đặt tên cho loại t.h.u.ố.c là "Nhân Sâm Tiêu Sốt Rét Hoàn".
Loại t.h.u.ố.c viên chủ yếu mười vị thuốc: cam thảo, hoàng cầm, bán hạ, trường sơn, binh lang, sinh khương, đại táo, đào nhân, tiểu sài hồ, nhân sâm.
Sau khi phối các vị t.h.u.ố.c theo tỷ lệ, tiên sẽ nghiền nát, đó sắc nấu chiết xuất.
Sắc xong còn lọc và chiết xuất, tinh chế d.ư.ợ.c chất hiệu quả, loại bỏ bã thuốc, như thể nâng cao d.ư.ợ.c hiệu và tỷ lệ hấp thu, giảm bớt tác dụng phụ của t.h.u.ố.c Đông y.
Lấy dịch t.h.u.ố.c , đó tiến hành sấy khô, cô đặc.
Rồi chế thành hạt nhỏ màu đen.
Không lọ t.h.u.ố.c chuyên dụng, Đường Mạt liền dùng giấy để đóng gói, mỗi gói một trăm gram.
Thuốc xong, để đưa đến tay bệnh nhân một cách hợp lý, để bệnh nhân sớm uống thuốc, đây là một vấn đề khó, cần tốn chút công sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-89-lam-sao-de-dua-thuoc-ra-ngoai.html.]
Đầu tiên, cô thể để lộ rằng t.h.u.ố.c là do cô .
Bởi vì với kỹ thuật bào chế t.h.u.ố.c hiện tại, còn xa mới đạt yêu cầu .
Ngay cả với cùng một công thức và d.ư.ợ.c liệu, với kỹ thuật của những năm bảy mươi, t.h.u.ố.c hiệu quả sẽ kém hơn nhiều.
Một khi phát hiện t.h.u.ố.c của cô hơn của khác, chắc chắn sẽ sinh nghi, lẽ sẽ đến tra hỏi cô bằng cách nào.
Đến lúc đó cô thể giải thích, thể để lộ gian phòng thí nghiệm.
Vì , để gây rắc rối cho và đội trưởng Chu, cô giấu thực lực của .
nếu cô đích mặt, thì thể đưa t.h.u.ố.c ngoài?
Cách duy nhất là thông qua chợ tự do, để t.h.u.ố.c lưu thông ngoài.
Nếu , thì tìm một đáng tin cậy cô bán thuốc.
Tìm ai đây?
Tìm ai thì đáng tin cậy hơn?
Đường Mạt nghĩ đến đầu tiên là lão Hoàng, cùng cô chợ tự do.
là đầu tiên cô phủ nhận.
Không thể trông cậy lão Hoàng, thỏ còn ăn cỏ gần hang, để lão Hoàng cô bán t.h.u.ố.c thì khác gì cô tự bán ?
Hơn nữa lão Hoàng đủ cảnh giác, bán mấy , sớm muộn gì cũng điều tra đến liên đội.
Cũng dễ khiến trong liên đội sinh nghi.
Vì lão Hoàng chắc chắn .
Ngoài lão Hoàng, trong những Đường Mạt quen , còn ai sẽ chợ tự do nữa?
—— Không còn ai!
Đường Mạt vắt óc suy nghĩ, nghĩ đối sách cụ thể.
Hôm đó tình cờ thấy Kiều Văn Thành, chính là cùng Thẩm Tích Huy trả tự do cải tạo lao động, phân về liên đội Năm.
Đường Mạt đột nhiên đập mạnh đùi:
, ai quen chợ tự do chứ, còn Thẩm Tích Huy ?
Tuy Thẩm Tích Huy quen , nhưng quen là đủ !
Là nam chính của cuốn sách gốc, vị Thẩm tương lai chính là phần t.ử chợ đen một của nông trường Thắng Lợi.
Người những đầu óc nhanh nhạy, cảnh giác, hơn nữa vóc dáng cao lớn, tính cách hung hãn, ở chợ tự do ăn phát đạt, ai dám chọc.
Dựa sự hiểu của Đường Mạt về nam chính, đây là một thể tin tưởng .
Nếu thể chuyện với Thẩm Tích Huy, nhờ Thẩm Tích Huy bán t.h.u.ố.c của cô ngoài, thì lo vấn đề lưu thông nữa.
Chỉ là , lúc Thẩm Tích Huy bắt đầu công việc chợ đen của .
Không , nếu bắt đầu thì đương nhiên là nhất.
Mèo con Kute
Nếu bắt đầu, thì cứ để bắt đầu!
Đường Mạt là , lập tức mang theo mấy gói Nhân Sâm Tiêu Sốt Rét Hoàn, chuẩn đến trụ sở nông trường tìm Thẩm Tích Huy.
Cô để lão Hoàng đưa , mà bảo lão Hoàng dạy cô cách lái xe ngựa, định tự hành động.
Đến chuồng ngựa, tìm thấy lão Hoàng, với lão Hoàng, lão Hoàng tưởng lầm:
"Gì cơ? Cô học lái xe ngựa?"
"Ừm, bác dạy cháu nhé?"
Lão Hoàng liên tục xua tay, vẻ mặt kiên nhẫn khi đối phó với trẻ con:
"Cô nhanh , dạy cô , cô đưa cô là ."
"Không, bác, cháu học tự lái xe ngựa."
"Cô tưởng lái xe ngựa là chuyện đùa ? Vả , con gái nhà lành, lái xe ngựa gì?"
"Con gái nhà lành thể lái xe ngựa? Bác ơi cháu đùa với bác , cháu thật sự học!"