Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 78: Ôi chao, đội trưởng đỏ mặt rồi ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:42
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần , chỉ Đường Mạt đầu óc nổ tung.

 

Cả hiện trường trực tiếp nổ tung.

 

Nghiêm Khai Phúc đội trưởng Chu Đường Mạt đồng ý kết hôn với đội trưởng, định nhảy xuống khỏi máy kéo.

 

Kết quả chân loạng choạng, ngã vật xuống đất.

 

Hiện trường vang lên một tràng tiếng hò hét ồn ào, những làn sóng phấn khích kinh động những đàn chim bay rừng vội vàng bay .

 

Không khí sôi sục.

 

Những thanh niên trí thức nhân lúc hỗn loạn đẩy Chu Tuấn Canh về phía Đường Mạt, vây kín hai ở giữa.

 

Đường Mạt vẻ mặt ngơ ngác, hiểu chuyện gì.

 

Tay vẫn còn cầm một cây chổi tre, kết quả loạng choạng một cái, đẩy lòng Chu Tuấn Canh.

 

Chu Tuấn Canh thuận thế dùng cánh tay che chở cô, miệng mắng:

 

“Cái lũ khốn, đứa nào đứa nấy đều gan to lắm !”

 

“Ôi chao, đội trưởng còn đỏ mặt kìa!”

 

“Đội trưởng mà còn đỏ mặt! Lại đây đây, mau đến xem, cây sắt nở hoa, ngàn năm một, đội trưởng Chu của chúng đỏ mặt !”

 

Chu Tuấn Canh đỏ mặt, nhưng vì ngại ngùng.

 

Mà là vì hình đầy đặn của Đường Mạt va lòng , lực va chạm mềm mại đó, khiến trong lòng bồn chồn khó chịu, m.á.u huyết lập tức dồn lên mặt.

 

Anh càng bồn chồn, đám thanh niên trí thức càng nghịch ngợm cố tình ép hai sát .

 

Phép vua thua lệ làng—

 

Không sợ đội trưởng Chu tính sổ!

 

Tuy rằng lúc tác phong của khá bảo thủ, nhưng các thanh niên trí thức dù cũng đang ở cái tuổi thanh xuân rực rỡ, trong lòng sự xao động và những mơ mộng đặt , cũng sự khao khát đối với tình yêu.

 

Lại còn ở cái liên đội hoang vắng , cuộc sống buồn tẻ vất vả.

 

Hiện tại đội trưởng công khai thừa nhận đang yêu đương với nữ thanh niên trí thức của liên đội, còn chờ gì nữa, nhanh chóng thừa dịp náo nhiệt, qua cái thôn thì còn cái tiệm nữa !

 

Ngay cả bà Vương bên ngoài, cũng lộ hàm răng móm mém, mà khoái chí.

 

Chu Tuấn Canh hai tay che chở Đường Mạt, trong lòng ngọt ngào c.h.ế.t, miệng mắng hung dữ nhất:

 

“Cút hết cho lão tử!”

 

——Ha ha ha ha ha, bây giờ đều Mạt Mạt là vợ của lão t.ử !

 

“Cút hết cái móng quỷ đen thùi lùi của tụi bây!”

 

——Ha ha ha ha, thấy kích động thế, chắc chắn là thấy chúng trai tài gái sắc, xứng đôi lứa lắm đây!

 

“Nghe thấy gì , cút hết cho ông!”

 

——Ha ha ha ha, ôm Mạt Mạt thế sướng thật, thể ôm cả ngày buông tay!

 

——Ngực nở eo thon, đúng là lấy mạng mà!

 

——Thằng em tội nghiệp đang chịu tội .

 

Chu lão nhị bên ngoài đám đông, thấy cả nhà vây kín, trông đáng thương vô cùng, bao giờ thấy cả t.h.ả.m hại như .

 

Dù hai em hợp tính , nhưng chung quy cũng là do cùng một cha tồi đẻ , danh nghĩa vẫn là em ruột thịt cùng huyết thống.

 

Thấy cả gặp nạn thật, Chu lão nhị bất chấp tất cả xông giải tán đám đông:

 

“Mau tản hết , thấy đời , từng thấy yêu đương bao giờ ?!”

 

Một cô thanh niên trí thức trêu chọc:

 

“Sao nào, Chu lão nhị, cả yêu đương, đỏ mắt ?”

 

“Cút !”

 

Chu Tuấn Độc lập tức xông xé áo cô thanh niên trí thức .

 

Hiện trường nhanh chóng biến thành một trận ẩu đả náo nhiệt.

 

Chu Tuấn Canh thừa lúc sự chú ý của phân tán, vội vàng kéo Đường Mạt chui khỏi đám đông.

Mèo con Kute

 

truy hỏi:

 

“Đội trưởng, khi nào thì ăn cưới?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-78-oi-chao-doi-truong-do-mat-roi.html.]

 

“Đến chỗ bà Vương già mà ăn súp rau dại của ông !”

 

Chu Tuấn Canh lôi Đường Mạt chạy nhanh về nhà.

 

Đường Mạt tay kéo theo một cái chổi tre, chạy trách móc liếc Chu Tuấn Canh một cái:

 

“Đội trưởng, chẳng với tiếng nào mà với ?”

 

“Bất ngờ , ngạc nhiên ?” Chu Tuấn Canh ngoái đầu , đểu một cái.

 

“Anh cố ý!”

 

Phía còn ai đuổi theo nữa, Chu Tuấn Canh mới buông Đường Mạt , hai chậm bước .

 

Chu Tuấn Canh mấy vui vẻ hỏi:

 

“Sao nào, lẽ nào cô còn thừa nhận?”

 

thừa nhận, chỉ là lo lắng, cứ thế với , là quá vội vàng ?”

 

Điều thật giống tác phong của Chu Cẩu chút nào.

 

Chu Cẩu khi nào dũng cảm đến thế, chẳng nên cẩn thận giấu giếm, c.h.ế.t cũng thừa nhận ?

 

Đây là đắc ý quên , chuyện gì khác?

 

Lần Chu Tuấn Canh thật sự khác thường.

 

Hay đúng hơn, bản chính là một thể mâu thuẫn phức tạp.

 

Ở một việc thể nhát gan và nhẫn nhịn.

 

ở một việc khác, đặc biệt cứng rắn.

 

Anh kiên nhẫn giải thích:

 

“Không vội vàng , cô nghĩ đám nhãi ranh điều gì ? Bọn chúng đứa nào đứa nấy đều tuổi khỉ, tinh quái như khỉ . Đã hai chúng xác định quan hệ , vì che che giấu giếm, để bọn chúng đoán mò, chi bằng cứ công khai thừa nhận, bịt miệng bọn chúng , cũng đỡ lung tung tơ tưởng.”

 

Đường Mạt lật mí mắt lên Chu Tuấn Canh:

 

“Sao, trong đội cô thanh niên trí thức nào tơ tưởng ?”

 

Chu Tuấn Canh gì.

 

Có cô thanh niên trí thức nào tơ tưởng , .

 

Anh chỉ , đám thanh niên trí thức nam ngày nào cũng liếc Đường Mạt.

 

Đặc biệt là vóc dáng quyến rũ của Đường Mạt, khiến bao nhiêu đàn ông mất ngủ mỗi đêm?

 

Anh sớm tuyên bố chủ quyền của , cắt đứt suy nghĩ của khác.

 

Nếu , mất ngủ chính là .

 

Lúc , hai bước cửa nhà.

 

Đường Mạt thấy Đội trưởng Chu tính toán từ , xem cái việc 'lỡ lời' tưởng chừng ngẫu nhiên , thực là Đội trưởng Chu suy nghĩ kỹ lưỡng mới quyết định công bố ngoài.

 

Thôi , chuyện cứ để Đội trưởng quyết định, cũng đỡ cô bận tâm.

 

một , Đường Mạt chút yên lòng:

 

“Vạn nhất, cái gã họ Đỗ gây sự với thì ?”

 

g.i.ế.c c.h.ế.t !”

 

“------” Anh g.i.ế.c thế nào?

 

Trong lúc chuyện, hai đến bên chuồng gà.

 

Tiểu Truyền đang xổm trong chuồng gà, dùng cỏ đuôi chồn xâu mấy con chuồn chuồn, dùng chuồn chuồn cho gà con ăn.

 

Đường Mạt kéo Chu Tuấn Canh đến bên chuồng gà:

 

“Anh xem, mua ba mươi con gà con.”

 

Chu Tuấn Canh cạnh chuồng gà, thấy một đàn gà con lông vàng, Đường Mạt bên cạnh, khỏi cảm thán trong lòng:

 

Trong nhà phụ nữ quả nhiên là khác hẳn!

 

Có một xu hướng phát triển thịnh vượng thể thấy bằng mắt thường!

 

(Đường Mạt: Là ba mươi con gà con khiến nảy sinh ảo giác đó ?)

 

 

Loading...