Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 75: Cảnh báo sớm cho trạm y tế ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:39
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Đường Mạt rời khỏi nhà Hà Tuyết Liên, cô nổi một lớp da gà.
Nơi trở nên thật nguy hiểm!
Đặc biệt là muỗi!
Biết con muỗi nào đó hút m.á.u bệnh nhân sốt rét, mang theo virus, bay đến chích cô một cái, thì chuyện đùa.
Nhiễm sốt rét, may mắn thì thể vượt qua, may thì thể c.h.ế.t ngay.
Cô tuyệt đối thể xảy bất kỳ t.a.i n.ạ.n nào.
Hiện tại cô là vợ cưới của đội trưởng Chu, nếu cô mắc bệnh mà c.h.ế.t, đội trưởng Chu chẳng sẽ đến mù mắt ?
Không thể để đội trưởng Chu còn trẻ mà góa vợ.
Vì đội trưởng Chu, Đường Mạt cũng bảo mạng sống của .
Nghĩ , cô ở đây lâu nữa.
nghĩ đến gà con còn mua , nếu cứ về tay như , chẳng sẽ lỡ mất đại nghiệp nuôi gà trồng rau của cô ?
Bánh vẽ vẽ cho Nhị Nha và Tiểu Truyền , nếu gà con thì cái bánh chỉ còn một nửa!
Phân vân mãi, cô quyết định vẫn dạo một vòng xem .
Trước khi dạo, cô chuẩn đầy đủ.
Để ngăn côn trùng chui qua ống quần, ống tay áo, cô tìm mấy cọng rơm, buộc chặt cả ống quần và ống tay áo.
Lại trở về gian, tìm một chiếc khăn mặt bịt kín mặt, chỉ để lộ mắt và trán.
Rồi hai tay đút túi áo.
Cố gắng giảm thiểu diện tích da thịt lộ ngoài.
Với bộ dạng kỳ quái , cô cẩn thận dạo một vòng.
Khi , cô cảnh giác, đến quá gần bất cứ ai.
Hễ gặp ai đó đến mời chào, cô liền tránh xa từ đằng xa mà vòng.
Khi định đuổi theo, cô ba chân bốn cẳng chạy mất .
Người thấy cô thần kinh như , đoán chừng là kẻ điên nào đó chạy từ nhà nào, liền chủ động trêu chọc nữa.
Đường Mạt nửa con phố, cuối cùng cũng gặp một ông lão bán gà con.
Đường Mạt hỏi giá, năm xu một con.
Cô móc một đồng rưỡi.
Vội vàng bắt ba mươi con gà bỏ giỏ mây .
Động tác nhanh gọn, dứt khoát, một mạch thành!
Toàn bộ quá trình chỉ mất hai phút.
Hiệu suất khiến ông lão bán gà kinh ngạc.
Ông lão tiền trong tay, cô gái lớn ôm giỏ tre rời , chút thể tin nổi.
Không mặc cả, tròn , cũng hề chọn lựa.
Chuyện ăn , thuận lợi đến nỗi cứ như lừa .
Muốn tặng thêm hai con gà con nữa, nhưng cô gái lớn ôm giỏ chạy mất tăm .
Ông lão: Bán gà ba mươi năm, cuối cùng cũng gặp mua lương tâm !
Đường Mạt mua gà con, ôm giỏ tìm một chỗ , trở về gian để tạm thời tìm t.h.u.ố.c giảm đau cho hai đứa trẻ.
Những loại t.h.u.ố.c cô đây đều là t.h.u.ố.c thông thường, như t.h.u.ố.c ho, t.h.u.ố.c hạ sốt, t.h.u.ố.c trị nấm chân, t.h.u.ố.c trị chấy, t.h.u.ố.c sát trùng tím, t.h.u.ố.c trị đau đầu chóng mặt.
Không t.h.u.ố.c chuyên trị sốt rét.
Vì , tiên cô tạm thời một ít t.h.u.ố.c hạ sốt cho hai đứa trẻ đó.
Chờ về nhà sẽ nghiên cứu phương án điều trị sốt rét .
Căn bệnh truyền nhiễm , một khi lây lan sẽ thành cả một vùng lớn, phiền phức.
Đặc biệt là những năm 70 khi điều kiện y tế còn lạc hậu, nhân viên y tế thiếu thốn, dân thiếu kiến thức, dù mắc bệnh truyền nhiễm, điều đầu tiên họ nghĩ đến vẫn là tìm các bà đồng để chữa bệnh.
Bệnh nhân những cứu chữa kịp thời, mà còn chậm trễ bệnh tình, gây nhiều lây nhiễm hơn.
Vừa nghĩ đến khả năng bùng phát bệnh truyền nhiễm, cô y tế viên nửa vời bỗng cảm thấy áp lực nặng nề.
Cô lấy một ít hạt Tiểu Sài Hồ Thang sẵn trong phòng thí nghiệm gian, nhà Hà Tuyết Liên, đưa t.h.u.ố.c cho Hà Tuyết Liên, dặn khi sốt cao thì pha một thìa nhỏ uống sẽ hạ sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-75-canh-bao-som-cho-tram-y-te.html.]
Tạm thời chỉ thể như , những thứ khác, cô sẽ về tìm cách.
Nếu t.h.u.ố.c trị sốt rét, cô sẽ tìm cách gửi đến.
Hà Tuyết Liên cảm ơn rối rít, trả tiền t.h.u.ố.c hạ sốt.
Đường Mạt liền ngoài đợi Lão Hoàng.
Lão Hoàng bán xong trứng vịt muối hoang dã của xong còn định ngoài nữa, Đường Mạt kéo , giục nhanh lên, nên ở đây lâu.
Lão Hoàng hiểu:
"Tại ?"
Đường Mạt sự thật với :
"Ở đây bắt đầu dịch bệnh truyền nhiễm bùng phát, sốt rét , nếu muỗi ở đây đốt, thể lây nhiễm, nếu hai chúng mà lây, trở về liên đội, cả liên đội đều sẽ vạ lây!"
"Sao cô ?" Lão Hoàng vẻ tin lắm.
Lão Hoàng cảm thấy Liễu Gia Truân trông bình thường, giống như dịch bệnh bùng phát.
"Hai đứa trẻ nhà Hà Tuyết Liên của lây , mới xem, hỏi thì còn khác cũng bệnh, gần như thể xác định là sốt rét."
Tuy Lão Hoàng vẫn tin lắm, nhưng thấy Đường Mạt lý lẽ nghiêm túc, cũng tin đến bảy tám phần.
Thế là lập tức tháo ngựa xe, đ.á.n.h xe về.
Vừa khỏi phố Liễu Gia Truân, Đường Mạt càng nghĩ càng thấy .
Cô thể cứ thế mà .
Cô liệu ngoài cô ai khác phát hiện bệnh sốt rét bắt đầu lưu hành .
Nếu thì còn đỡ, nếu , sẽ coi trọng, thể coi là bệnh thương hàn thông thường để chữa.
Như sẽ chậm trễ việc điều trị, gây lây lan diện rộng hơn.
Có thể nhiều sẽ vì thế mà mất mạng, hoặc tàn tật.
Cô cứ thế mà bỏ , những bệnh nhân điều trị đúng cách thể sẽ gặp họa.
Ít nhất cũng báo cho bệnh viện công xã một tiếng, nhắc nhở nhân viên bệnh viện.
Còn bệnh viện sẽ thế nào, cô thể quản nhiều đến .
Đường Mạt bảo Lão Hoàng đầu xe , một chuyến đến bệnh viện Liễu Gia Truân.
Mèo con Kute
Lão Hoàng chịu nổi Đường Mạt nài nỉ, liền đầu xe, thẳng đến bệnh viện Liễu Gia Truân.
Bệnh viện là một sân nhỏ gạch ngói, hơn mười căn phòng.
Đường Mạt tìm thấy một bà lão đang quét sân, hỏi viện trưởng ở , bà lão giơ tay chỉ một căn nhà ngói lớn treo biển "Phòng Khám".
Trong phòng khám một mùi hỗn tạp khó chịu, thể là xộc lên tận mũi.
Đường Mạt cố gắng bỏ qua mùi .
Hai bác sĩ mặc áo khoác trắng thong thả khám bệnh cho .
Trong đó một đàn ông trung niên hói, khí chất thâm niên, khí thế là lãnh đạo.
Đường Mạt tiến đến mặt đàn ông hói đầu trung niên, cũng chẳng thèm để ý đến việc xếp nữa, đợi đàn ông hói đầu khám xong một bệnh nhân, cô liền chen lên :
"Bác sĩ, việc gấp, xin chuyện với bác sĩ một câu ."
Người đàn ông hói đầu thấy trang phục Đường Mạt, cả khuôn mặt cô che kín mít, chỉ lộ vầng trán sáng bóng và đôi mắt to tròn long lanh.
Nếu vầng trán và đôi mắt to , suýt nữa ông tưởng gặp tên cướp nhà cửa hung hãn .
"Cô gái, bệnh gì, mặt mọc mụn ?" Người đàn ông hói đầu hỏi.
"Bác sĩ, bệnh gì, nhưng ở Liễu Gia Truân bên , thể ít bệnh ."
"—" Sao cảm thấy thần thần bí bí thế?
"Gần đây nhiều thương hàn ?"
"—" Rốt cuộc cô gì?
"Bác sĩ, ai rằng đó thực là thương hàn ?"
"-----Vậy đó là bệnh gì?"
"Sốt rét."
"!!!" Sắc mặt đàn ông hói đầu lập tức đổi.