Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 62: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:26
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường trưởng Đỗ đau lưng
Nụ của Đỗ Bưu cứng đờ, hai hàng lông mày nhíu thành hình chữ bát ngược:
Cái tên ch.ó họ Chu , tài chuyện nghẹn họng vẫn đổi chút nào.
Cứ chờ đấy, sẽ ngày mày chịu đựng!
Mấy thanh niên trí thức thấy trường trưởng đến, tiến lên nịnh nọt, để lãnh đạo nhớ mặt.
Thế nhưng, ai cũng Chu Tuấn Canh hợp với trường trưởng, vạn nhất nịnh bợ xong, Đội trưởng Chu tính sổ thì ?
Quan gần bằng quan hiện tại.
Do dự hai lượt, cũng chỉ thể dùng ánh mắt nhiệt tình để nịnh bợ.
Đỗ Bưu nhận thấy khí tại hiện trường vẻ lạnh nhạt, chút ngượng ngùng, cuối cùng liền vẻ quan chức bắt đầu tự tìm đường lui cho :
17_“Sơn Chủ nhiệm, công việc của ông hề chu đáo chút nào, xuống liên đội thị sát công việc, với một tiếng?”
Sơn Chủ nhiệm thầm đảo mắt trong lòng:
Mẹ kiếp, lão t.ử năm năm mươi đến xây dựng Đại Hoang Bắc , lúc đó mày còn mặc quần thủng đ.í.t b.ú sữa mày đấy, thế mà dám lên mặt đây mặt tao ư?
Sơn Chủ nhiệm theo thói quen động tác hút thuốc, gật đầu :
“Chuyện bé tí tẹo thế , nào dám kinh động đại giá của ông, chỉ là thị sát mương thoát nước thôi mà.”
“Chúng cùng thị sát , lâu đến liên đội năm, nhớ nhung lắm, thôi, chúng cùng thị sát, nhân tiện thắt chặt thêm tình cảm với các đồng chí liên đội năm.”
Chu Tuấn Canh :
“Vậy thì hết hãy khiêng hạt đậu nành kho —— Đổng Phụng, đây, giúp trường trưởng vác bao tải , để trường trưởng thể hiện phong độ năm xưa lúc ở trong quân đội! Trường trưởng khỏe mạnh cường tráng thế , vác hai bao tải một lúc gì mà , sắp xếp cho trường trưởng !”
Đổng Phụng trong thùng máy kéo:
C.h.ế.t tiệt, với trường trưởng tranh giành , kéo gì?
Đổng Phụng còn kịp định thần, bên Đỗ Bưu xua tay lùi hai bước, mặt gượng gạo:
“Ấy đừng mà, bây giờ thể so với năm xưa , năm xưa thể vác ba bao tải một lúc, bây giờ thì , lưng lắm.”
Chu Tuấn Canh lập tức hét lớn:
“Cái gì, trường trưởng đau lưng , trường trưởng thận yếu ? Thận yếu là phát hiện sớm, chữa trị sớm, nếu vợ giường cũng sốt ruột khô cả ruột! Ông sốt ruột, vợ ông còn sốt ruột hơn! Mấy thằng thanh niên bên ngoài cũng sốt ruột theo!”
“Hòa ha ha ha ha ha -----”
Đổng Phụng và những khác đến suýt ngã khỏi máy kéo.
Ngay cả Sơn Chủ nhiệm và Lý cán sự cũng nhịn , bật khanh khách.
Mặt Đỗ Bưu tức khắc đỏ lừ như gan heo.
Hắn hạ quyết tâm:
“Ai , nào, cho lên!”
Đỗ Bưu hầm hầm chứng minh thực lực của .
Đến cổng máy kéo, Chu Tuấn Canh một tay nhấc bổng một bao tải nặng gần trăm cân ném thẳng lên lưng Đỗ Bưu.
Bao tải nặng trịch.
Chát một tiếng, vung tấm lưng dày thịt của Đỗ Bưu.
Đỗ Bưu kịp chạy xa, cả bao tải trực tiếp đập sấp xuống đất.
Mọi giật nảy .
Tiêu , nhỡ mà đập c.h.ế.t trưởng trại thì bây giờ?
Chu Tuấn Canh nhấc bao tải khỏi trưởng trại, động tác nhanh như thể tính toán từ :
“Ai nha, hóa trưởng trại đúng là bệnh đau lưng!”
Đỗ Bưu mặt úp xuống đất sấp:
Mẹ kiếp, đừng bịa đặt, lưng ông đây khỏe như vâm!
Cán sự Lý từ ban quản lý trại đến ngẩn một chút, vội vàng tiến lên đỡ Đỗ Bưu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-62.html.]
Đổng Phụng cũng nhảy xuống từ máy kéo.
Hai một trái một đỡ trưởng trại Đỗ dậy.
Trưởng trại Đỗ ngã đến mức mắt trợn trắng, mãi thở nổi.
Mèo con Kute
Chu Tuấn Canh hì hì một tiếng, gọi những khác đến khiêng bao tải.
Cuối cùng cũng khiêng hết hạt giống và lương thực định suất xuống nhập kho, Chu Tuấn Canh liền cùng mấy vị lãnh đạo máy kéo thị sát kênh thoát nước.
Trước khi , Chu Tuấn Canh quanh, thấy Tiểu Truyền, liền vẫy tay gọi Tiểu Truyền , thì thầm tai nó:
“Nhanh về nhà, giấu hết đồ ăn trong nhà , với , bảo cô giáo Đường cứ ở trong ký túc xá đừng ngoài, mau !”
Tiểu Truyền cũng hỏi vì , nhận lệnh xong liền chạy về nhà.
Chu Tuấn Canh cùng lãnh đạo đến công trường thủy lợi.
Trên cánh đồng hoang rừng chắn gió, gió lớn cứ thổi ngừng, tự chủ mà rụt cổ .
Đứng bên bờ, con kênh nhân tạo rộng lớn kéo dài về phía , Chủ nhiệm Tôn kìm mà cảm thán:
“Thật đáng nể nha, Tiểu Chu, liên đội của các ít nhất, nhưng khối lượng công việc lớn nhất, bây giờ thành sớm hơn các liên đội khác, hơn nữa còn đào rộng thế , sâu thế , .”
Mấy thanh niên trí thức của liên đội cùng Chủ nhiệm Tôn khen, ai nấy đều đắc ý.
Người lái máy kéo Tưởng Đại Duyệt :
“Chủ nhiệm Tôn, Đội trưởng Chu dẫn chúng cháu chiến đấu liên tục một tháng trời, mỗi ngày việc từ sáu giờ sáng đến chín giờ tối mới tan ca, mới đào thông con kênh , nếu , e rằng kéo dài đến cuối năm.”
Chủ nhiệm Tôn hài lòng, mặt nở một nụ chân thành:
“Rất , tinh thần của Đại Hoang Bắc chúng , điều đầu tiên chính là kiên cường phấn đấu, các thể hiện xuất sắc, Đội trưởng Chu lãnh đạo phương pháp.”
Chu Tuấn Canh con kênh gì.
Đỗ Bưu lạnh một tiếng, hai tay chống nạnh :
“Việc là do , một Đội trưởng Chu , Chủ nhiệm Tôn thể chỉ khen một Đội trưởng Chu, công lao là của tất cả .”
Chủ nhiệm Tôn tức đến bật :
khinh ông nha, lúc công lao thành của ?
Ông ở ban quản lý trại, nào chút thành tích mà chẳng ôm hết công lao về ?
Chỉ cần một chút sai sót, là đổ hết cho khác.
Chủ nhiệm Tôn tức đến mức chẳng thèm đếm xỉa, trực tiếp thẳng về phía cùng Chu Tuấn Canh.
Hai cố ý nhanh, cuối cùng theo sườn dốc xuống kênh.
Đợi đến khi cách xa Đỗ Bưu một chút, Chủ nhiệm Tôn mới nhỏ giọng :
“Tiểu Chu, năm nay cố gắng thể hiện , cuối năm bình chọn liên đội xuất sắc, sẽ cố gắng tranh thủ cho .”
Chu Tuấn Canh thái độ dửng dưng:
“Liên đội xuất sắc thì nghĩ tới, nhưng Chủ nhiệm Tôn , liên đội chúng đúng là đến một văn phòng t.ử tế cũng , liệu thể xin xây ba căn nhà ngói gạch ? Một căn phòng học cho trẻ con, một căn văn phòng, và một căn nữa phòng y tế.”
Chủ nhiệm Tôn lập tức gật đầu:
“Cậu đúng, trong tất cả các liên đội của nông trường, liên đội của các điều kiện khó khăn nhất, thiếu thốn đủ thứ, cứ yên tâm, về nhất định sẽ nghĩ cách giúp xây ba căn nhà ngói gạch!”
Nói , ông lén đầu liếc Đỗ Bưu bờ, trong lòng thở dài một tiếng.
Thị sát xong công trường thủy lợi, máy kéo trở về liên đội.
Lúc đúng là giờ ăn trưa.
Phó đội trưởng Vương Phú Quý lãnh đạo nông trường đến kiểm tra, sớm bảo vợ là thím Vương ở nhà chuẩn một bàn tiệc thịnh soạn đãi lãnh đạo, là những món bình thường cũng chẳng nỡ ăn, còn đặc biệt cho thêm nhiều dầu đậu tương.
Đợi thấy tiếng máy kéo, liền vội vàng từ trong nhà , nhiệt tình mời ba vị lãnh đạo đến nhà dùng bữa cơm đạm bạc.
Ai ngờ, Đỗ Bưu ha ha một tiếng:
“Lão Vương là phó đội trưởng, chúng ăn, thì cũng đến nhà chính đội trưởng ăn chứ, đúng ?”
Vương Phú Quý: “——” Là cái phó đội trưởng xứng với ông ư?!