Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 55: ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:18
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đội trưởng, mắt cát ?

 

Đội phía tiếp tục chạy dọc bờ sông.

 

Chu Tuấn Canh theo sát giữa đội, bước chân ung dung, chạy như bộ, hề thấy mệt.

 

Mỗi phút đều đầu một cái, nhưng cố gắng kiềm nén bằng ý chí mạnh mẽ.

 

Không thể đầu!

 

Không thể đối xử khác biệt!

 

Đừng đầu thấy cô mệt như gấu là mềm lòng!

 

Để cô , tuyệt đối thể nhân từ với cô chỉ vì cô xinh !

 

thì cũng chỉ mười cây thôi mà, xa lắm.

 

Chu Tuấn Canh cố gắng nhịn cho đến khi đội chạy đến cột mốc năm cây đầu , mới danh chính ngôn thuận đầu .

 

Được , kiểm tra xem cô thể hiện thế nào.

 

Vừa , Đường Mạt biến mất.

 

Đầu óc Chu Tuấn Canh lập tức trống rỗng.

 

Lý Mãn Hà trong đội cũng phát hiện Đường Mạt thấy , thở hổn hển nghi ngờ hỏi:

 

"Ủa, Đường Mạt ?"

 

Mọi , nhao nhao đầu quanh.

 

Quả nhiên thấy bóng dáng Đường Mạt.

 

Lý Mãn Hà hỏi cô thanh niên trí thức tên Tiểu Ngãi Đường Mạt:

 

"Tiểu Ngãi, Đường Mạt phía ?"

 

Tiểu Ngãi cũng mệt đến thở , chống eo, thở dốc :

 

" , cô vẫn luôn theo , mất tích ?"

 

Tin tức lặng lẽ truyền :

 

Đường Mạt mất tích !

 

"Có ch.ó sói tha ?" Không nam thanh niên trí thức nào hỏi một câu.

 

"Đi c.h.ế.t , mày mới sói tha ." Chu Tuấn Độc, lão Nhị chửi.

 

Sắc mặt Chu Tuấn Canh tái mét, xung quanh, thấy bóng dáng Đường Mạt.

 

Lúc , đội ngũ rối loạn, đều nhấp nhổm tìm kiếm bóng dáng Đường Mạt.

 

Chu Tuấn Canh chạy đến cuối đội hô lớn:

 

"Đường Mạt! Đường Mạt! Đường Mạt!"

 

Đây là cố ý chơi trốn tìm dọa ?

 

Đồ ngốc, ngàn vạn đừng lười biếng trốn rừng, trong rừng chỉ sói, còn thể gặp gấu, đông thì còn đỡ, nếu lạc lẻ loi, thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.

 

Không tìm thấy bóng dáng Đường Mạt, cả đội trở nên căng thẳng.

 

hô lên:

 

"Chúng mau tìm , nhanh lên, ngàn vạn đừng để sói tha !"

 

"Mau xem!"

 

Các thanh niên trí thức vốn còn định bộ một đoạn để nghỉ ngơi, giờ tất cả đều nhất loạt đầu chạy ngược , cũng còn bận tâm đến kỷ luật nữa.

 

Mạng hết, mau chóng tìm .

 

Chu Tuấn Canh cũng chạy ngược theo đám đông, chạy nhanh, chẳng mấy chốc lên đến phía .

 

Anh đầu với những phía :

 

"Đừng chỉ lo chạy về phía , hãy chú ý sông và rừng cây bên cạnh, tìm khắp nơi!"

 

"Vâng––"

 

Thế là, mấy chục thanh niên trí thức tản tìm về hai bên, tìm, gọi:

 

Mèo con Kute

"Đường Mạt, Đường Mạt!"

 

Mặc dù khả năng đó khá ít, nhưng nhỡ Đường Mạt mất thăng bằng rơi xuống sông thì .

 

Mấy ngày nay nhiệt độ tăng cao, băng sông tan, thể để ý sẽ rơi xuống.

 

Hoặc là chạy mệt , lười biếng chạy rừng nghỉ một lát, kết quả gặp sói.

 

Đều khả năng.

 

Chu Tuấn Canh cảm thấy tim như vỡ vụn.

 

Vừa nãy chạy suốt đường đổ mồ hôi, lúc toát mồ hôi lạnh.

 

–– Ngàn vạn đừng, ngàn vạn đừng để cô xảy chuyện!

 

Chu Tuấn Canh đồ ch.ó má nhà mày, nãy tại đầu hai cái, mày là đàn ông to lớn, mày giận dỗi gì với một cô gái nhỏ?

 

chọc gì mày?

 

Nếu cô mà xảy chuyện gì, mày c.h.ế.t quách cho !

 

Đồ ch.ó má vô nhân tính!

 

Chu Tuấn Canh chạy tự mắng , mắt khắp nơi tìm kiếm những thứ khả nghi.

 

Đột nhiên thấy phía đường hình như thứ gì đó mặt đất.

 

Thị lực của cực , lập tức nhận đó là một bóng !

 

Tim Chu Tuấn Canh va đập mạnh, đầu óc ong lên một tiếng.

 

Anh chạy đến đó bằng cách nào, lảo đảo chạy đến bên Đường Mạt, chỉ thấy Đường Mạt cả khuôn mặt tím ngắt, bất tỉnh nhân sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-55.html.]

 

Đầu và mặt như nhúng qua nước, ướt sũng.

 

Nước mắt Chu Tuấn Canh lập tức trào .

 

Anh đỡ Đường Mạt dậy khỏi mặt đất, sờ lên khuôn mặt lạnh ngắt tím tái đó, cổ họng run rẩy nên lời.

 

Anh run rẩy thử mạch ở cổ Đường Mạt, thấy mạch, thấy thở.

 

Tạ ơn trời đất!

 

Nước mắt Chu Tuấn Canh kìm tuôn trào:

 

"Mạt Mạt, Mạt Mạt, em ? Em ? Tỉnh , thấy ?"

 

Lông mi Đường Mạt khẽ run, cổ họng phát âm thanh nhỏ xíu.

 

Đội phía nhanh chóng chạy tới, từ xa thấy Chu Tuấn Canh đang quỳ đất, bên cạnh hình như còn một , liền hô lớn:

 

"Đội trưởng, tìm thấy ?"

 

Chu Tuấn Canh vội vàng lau nước mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng, nhanh kiểm soát bản , lấy vẻ uy nghiêm và điềm tĩnh của đội trưởng Chu, chỉ là đôi mắt vẫn còn đỏ.

 

Anh dám ngẩng đầu để khác thấy, đợi đám đông vây quanh, cúi đầu lệnh:

 

"Người , các xếp hàng chạy về, đừng lỡ việc đồng."

 

Mọi đều vây , thấy Đường Mạt cả khuôn mặt tím ngắt, đều dọa giật .

 

Lý Mãn Hà xích gần :

 

"Đội trưởng, sắc mặt Đường Mạt , mặt cô tím thế?"

 

"Mắt mù, thấy , các mau về !" Chu Tuấn Canh trở nên cáu kỉnh.

 

Lý Mãn Hà lùi một chút, nhưng vẫn ý định rời .

 

Chu Tuấn Canh dùng giọng nghiêm khắc lệnh:

 

"Tưởng Đại Việt, dẫn về, việc bình thường!"

 

Tưởng Đại Việt trong đội đáp lời, bắt đầu tổ chức đội hình.

 

Nam nữ đành xếp hàng báo . Báo xong, thiếu một ai.

 

Tưởng Đại Việt dẫn đội chạy về.

 

Đợi hết, Chu Tuấn Canh bỏ lớp ngụy trang xuống gọi Đường Mạt:

 

"Em , khó chịu chỗ nào?"

 

Đường Mạt khẽ mở mắt, đồng t.ử tán loạn, lâu , mới mơ hồ một câu:

 

"Không chạy nổi nữa ––"

 

Chu Tuấn Canh hít hít mũi:

 

"Không chạy nữa, đều chạy nữa, , cõng em về."

 

Chu Tuấn Canh đỡ Đường Mạt lên lưng , cõng cô về.

 

Đường Mạt ngoan ngoãn sấp lưng Chu Tuấn Canh, hai tay vòng qua cổ , ngửi mùi hương quen thuộc, tim đập và thở dần trở bình thường.

 

Chỉ là cả vô cùng mệt mỏi, một chút sức lực cũng .

 

Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, cô cằm chạm gáy Chu Tuấn Canh, khẽ thì thầm:

 

"Đội trưởng, xin ."

 

Cổ họng Chu Tuấn Canh nghẹn , nên lời.

 

Cuối cùng chỉ khẽ "ừ" một tiếng, gì thêm, cõng cô tiếp tục về phía .

 

Mặt trời mọc bên cạnh họ, sương mù lượn lờ sông, cánh đồng xung quanh bồng bềnh mây khói.

 

Hai xuyên qua làn sương mỏng buổi sáng, trở về liên đội.

 

Chu Tuấn Canh cõng Đường Mạt về đến ký túc xá.

 

Lúc các thành viên khác ăn cơm xong, theo máy kéo đồng việc, trong ký túc xá một bóng .

 

Đường Mạt lấy chìa khóa , Chu Tuấn Canh mở khóa cửa, đặt Đường Mạt lên giường sưởi:

 

"Em mau nghỉ ."

 

Lúc , Đường Mạt hồi phục gần như bình thường, chỉ là mặt vẫn còn xanh.

 

Đường Mạt ngẩng đầu Chu Tuấn Canh, chỉ thấy mắt Chu Tuấn Canh đỏ hoe, cũng ngẩng đầu cô.

 

Đường Mạt lấy hết can đảm, nhỏ giọng cẩn thận hỏi:

 

"Đội trưởng, mắt cát ?"

 

Chu Tuấn Canh mặt mày ủ dột, lên tiếng, xổm xuống, cởi giày cho Đường Mạt.

 

Cởi giày mới phát hiện, Đường Mạt đang hai chiếc tất khác màu.

 

Anh thầm thở dài một tiếng:

 

"Sau chạy thể dục, em đừng tham gia nữa."

 

Đường Mạt đôi tất chân :

 

"Đây là đầu của , chút kinh nghiệm và chuẩn nào, lẽ sẽ thôi."

 

" , cho phép em tham gia!"

 

Đường Mạt thấy sắc mặt khó coi, liền dám gì nữa, lặng lẽ đặt chân lên giường sưởi.

 

Chu Tuấn Canh đưa Đường Mạt về ký túc xá xong thì .

 

Anh định về nhà dặn dò hai đứa nhỏ đến ký túc xá chăm sóc Đường Mạt, nhưng nửa đường, đột nhiên kìm .

 

Không ngừng .

 

Sợ khác thấy, vội chạy đến rừng cây nhỏ bên cạnh, chui một cây thông cao lớn rậm rạp, úp mặt lên cành cây nức nở.

 

 

Loading...