Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 52: ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:15
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hôm đó, Đường Mạt cùng Nhị Nha và Tiểu Truyền cơm xong, đợi hai em họ Chu về ăn cơm.
Sở dĩ Đường Mạt vẫn ở nhà họ Chu ăn cơm, một là để an ủi hai em nhà họ Chu.
Hai là, cô thật sự ăn ở căng tin.
Căng tin sánh với bếp nhỏ?
Tài nghệ nấu nướng của lão Vương bà, mà so với đội trưởng Chu?
Còn nữa, cái chậu rửa chân của lão Vương bà, ừm, chỉ nghĩ thôi thấy buồn nôn .
Lỡ mà ngày cô ăn thứ gì đó kỳ lạ trong thức ăn, ví dụ như móng tay, hoặc lông gì đó, cô nhất định sẽ sụp đổ mất.
Vẫn là ăn cơm cùng nhà họ Chu yên tâm hơn, thỉnh thoảng còn thể món ngon, cùng nhà họ Chu ăn.
Vì , để xoa dịu mối quan hệ với đội trưởng Chu, và cũng để bày tỏ lời xin của , Đường Mạt và Nhị Nha đặc biệt chuẩn bữa tối thịnh soạn.
Bốn món mặn chuẩn : một món mộc nhĩ xào trứng bắp cải, một món củ cải muối sợi, một món hành lá chấm tương, một thìa nhỏ tương thịt cô mang đến.
Và cả hồ ngô, bánh ngô.
Có thể là vô cùng thịnh soạn.
Cô cứ như một cô vợ nhỏ hiền thục chăm chỉ, nấu cơm xong, chờ chồng và em chồng về ăn.
Kết quả, mãi mới mong Chu Tuấn Canh về nhà, thế mà ông Chu lớn cụp mắt, thèm để ý ai, cũng ai, lời nào, lên giường đất, lẳng lặng bưng bát cơm.
Rồi, ăn hai miếng, đầy tâm sự mà đặt bát đũa xuống.
Đường Mạt, Chu Tuấn Độc, Nhị Nha, Tiểu Truyền ngước mắt lên, lén lút quan sát sắc mặt vị gia chủ .
Những khác đều dám gì.
Nhị Nha là thiết nhất với cả, cũng là đứa ít đ.á.n.h nhất trong các em, cô bé định mở miệng gì đó.
Chu Tuấn Độc nhanh mắt nhanh tay, vội vàng nhét cái bánh ngô trong tay miệng Nhị Nha, trừng mắt cô bé.
Nhị Nha đành ăn bánh, gì.
Đường Mạt vẻ mặt rầu rĩ của Chu Tuấn Canh, bỗng nhiên chút xót xa.
Cô do dự một lát, mạnh dạn gắp một miếng trứng, lén đặt bát Chu Tuấn Canh, ăn thêm vài miếng cơm.
Chu Tuấn Canh thèm nể mặt chút nào, trực tiếp xuống giường đất, sải bước khỏi nhà.
Bốn trong phòng .
Nhị Nha lúc mới khẽ hỏi:
“Anh cả ?”
Lão nhị Chu Tuấn Độc thở dài một tiếng:
“Xong , chúng còn ngày tháng nữa.”
Nói xong, về phía Đường Mạt đối diện:
“Hay là, cô chuyển về ở , trong tình huống , thật sự dám về.”
Đường Mạt :
“ chuyển , gì chuyện chuyển về nữa?”
Cũng đúng, nếu cứ ở đó thì , chuyển ngoài chuyển về, ngược dễ khiến nghi ngờ.
Tiểu Truyền đầy vẻ lo lắng:
“Anh cả mấy ngày đ.á.n.h con , từ ngày mai con sẽ đ.á.n.h ?”
Chu Tuấn Độc lo lắng :
“E rằng, chỉ một con đ.á.n.h .”
Nhị Nha lập tức hít một khí lạnh:
“Sẽ đ.á.n.h cả con luôn chứ?!”
Nói đến đây, chợt thấy bên ngoài một tiếng còi sắc nhọn chói tai:
“Hú!!!”
Âm thanh lớn đến mức tưởng như sắp thổi vỡ cái còi.
Đường Mạt , đây là ý họp.
Chu Tuấn Độc mắng:
“Mẹ kiếp, cơm mới bắt đầu ăn họp, những đó chắc còn kịp xới cơm xong, mệt cả ngày, cho ăn một bữa cơm t.ử tế chứ?!”
Tiểu Truyền vội vàng bưng bát:
“Anh hai, đừng lề mề nữa, mau ăn !”
Chu Tuấn Độc và Nhị Nha, đứa thì ăn bánh, đứa thì uống cháo, động tác ăn cơm đều như bật chế độ tua nhanh gấp đôi.
Đường Mạt cũng đành ăn nhanh theo, ăn ngơ ngác:
Đội trưởng Chu ?
Trầm cảm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-52.html.]
Hay là đến kỳ "đại dì phu" định kỳ ?
Hay là vì cô chuyển ngoài ở, khiến đội trưởng Chu tức điên ?
Không đến mức đó chứ—
Tâm trạng của đội trưởng thất thường như ?
Bốn còn ăn xong cơm, Chu Tuấn Canh từ bên ngoài trở về.
Phó đội trưởng Vương Phú Quý bưng bát cơm theo , húp cháo loãng xì xụp hỏi:
“Tiểu Chu, chuyện gì khẩn cấp thế, phát hiện địch tình ?”
“Không , chút chuyện cần thông báo.”
“Chuyện gì?”
“Đợi đến .”
Chu Tuấn Canh nhà đốt đèn dầu, mang gian ngoài, chỗ thường , hai tay khoanh ngực, mặt mày âm trầm, chờ đến họp.
Không đợi lâu, từng một, bưng hộp cơm, cầm gáo, kêu la:
“Rốt cuộc là chuyện gì lớn thế, cơm còn ăn mấy miếng gọi chúng đến?”
“ , chuyện lớn trời cũng lớn hơn chuyện ăn cơm mà.”
“——”
Mọi thi than vãn một hồi, chờ Chu Tuấn Canh lên tiếng.
Kết quả, Chu Tuấn Canh vẫn giữ khuôn mặt dài thườn, một lời, những khác cũng dám thêm gì, ai nấy cúi đầu ăn cơm.
Nhất thời, trong phòng chỉ tiếng ăn uống.
Đường Mạt vội vàng đổ cơm bụng, đặt đũa xuống, lau miệng, cũng ở cửa gian trong chờ chỉ thị.
Cô về phía Chu Tuấn Canh, thấy vẻ mặt nghiêm nghị.
Chưa bao giờ thấy đội trưởng Chu nghiêm túc như .
Mèo con Kute
— Nói thật, liệu chúng thể cứ như thế , vì một chuyện nhỏ như hạt mè mà cho loạn xới cả lên ?
Lão Vương bà cuối cùng xách theo cái muỗng dài múc cơm, thở hổn hển chen từ ngoài cửa , thở dốc hỏi:
“Ôi chao, chuyện gì thế , ăn cơm xong là đ.á.n.h ?”
Chu Tuấn Canh lúc mới ngẩng đầu lên, thấy đầy nhà , nên đến nên đến đều đến, trong nhà thì chen chúc ở ngoài cửa.
Chu Tuấn Canh quét mắt đám đông, thản nhiên :
“ là sắp đ.á.n.h .”
“Á á??!!”
Cả nhà đều ngạc nhiên.
“Địch tình từ ?”
Có dậy, đầy nhiệt huyết :
“Địch quân ở , lão t.ử sẽ là đầu tiên xông trận, diệt sạch chúng!”
Nữ thanh niên nhiệt huyết Phương Chí Hoa dậy, nắm chặt nắm đ.ấ.m hô hào:
“Đồng chí, chiến hữu, đến lúc tổ quốc cần chúng , chúng vì tổ quốc, vì nhân dân mà đổ m.á.u hy sinh, thề c.h.ế.t bảo vệ biên cương, bảo vệ nhân dân!”
“ , thề c.h.ế.t bảo vệ biên cương, bảo vệ nhân dân!”
“Thề c.h.ế.t bảo vệ biên cương, bảo vệ nhân dân!”
Mọi giơ cao cánh tay hô vang, sóng âm suýt nữa tung nóc nhà.
Khiến tai Đường Mạt ù .
Ngay cả lão Vương bà cũng kích động giơ muỗng lên, hào khí ngất trời mà hô to:
“Các tiền tuyến đ.á.n.h trận, sẽ nấu cơm cho các , đừng hèn, cứ thế mà chiến!”
Cả căn phòng tràn ngập khí thế sục sôi.
Đổng Phụng thấy Chu Tuấn Canh vẫn ung dung bình thản, chút sốt ruột, với cái mặt sưng tím bầm vì đ.á.n.h mà gần:
“Đội trưởng Chu, còn chần chừ gì nữa, mau hạ lệnh chúng xuất chiến , vũ khí , s.ú.n.g và đạn ?!”
“ , bây giờ phát cho chúng , chúng bây giờ xuất chiến luôn! Cho lũ lão Mao t.ử tay chúng !”
Nhất thời, cơm cũng còn ngon nữa, cũng ai còn than vãn, từng từng xoa tay, chỉ chờ Chu Tuấn Canh hạ lệnh, sẽ liều c.h.ế.t với quân địch.
Vương Phú Quý thật sự sắp đ.á.n.h , mặt mày tái mét, cái bát trong tay rơi xuống đất mà cũng .
Mà Chu Tuấn Canh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Đợi đến khi tiếng bàn tán của dần lắng xuống, mới trầm giọng :
“Chúng đ.á.n.h trận, nhưng chiến trường của chúng , là ở công trường.”
Mọi : “???”
Ý gì , địch quân lén lút chạy lên công trường ?