Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 50: Đừng dọn ra ngoài ở có được không? ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:13
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi loanh quanh nửa ngày, Đường Mạt cũng coi như khai trương.
Mặc dù t.h.u.ố.c trị cước một đồng một phần và t.h.u.ố.c tím một hào một lọ, chỉ đổi đến năm hào mộc nhĩ khô, nhưng dù cũng coi như khai trương.
Cô chuẩn nghĩ thêm cách để tiếp thị t.h.u.ố.c của , Lão Hoàng bán hết trứng gà và vịt trời, chuẩn về liên đội.
Đường Mạt đành kết thúc công việc buôn bán ngày hôm nay, theo về.
Ngồi xe về, Lão Hoàng nhịn đ.á.n.h giá chiếc túi của Đường Mạt, trầm ngâm :
“Tiểu Đường, t.h.u.ố.c trong túi cháu, là cháu đầu cơ trục lợi vật tư của trạm xá đấy chứ?”
“Bác cả, , cái là cháu tự mang đến, cũng cả những thứ cháu tự , tài sản của nhà nước ạ.”
“Ồ —” Lão Hoàng nửa tin nửa ngờ.
“Mà , bác cả, trứng gà của bác mấy thứ khác, là bác ăn trộm ở căng tin hoặc chuồng gà của khác đấy chứ? Còn con vịt trời của bác, chắc chắn là bác bắt đường xe bò về , như thế tốn bao nhiêu công sức chứ? Người việc, bác bắt vịt trời bán, chậc chậc.”
Lão Hoàng lập tức sốt ruột:
“Ai, ai cho cháu , cháu nhỏ đừng bậy, bác bắt vịt trời nhưng bác lỡ việc chính, trứng gà cũng bác trộm!”
“Thôi thôi thôi, bác cả cháu bác oan mà — cháu cũng oan.”
“Được, bác nữa , cháu cũng đừng bậy về bác nữa!”
Đường Mạt :
“Thế thì , chúng đều nữa.”
Cuối cùng, Đường Mạt từ trong túi lấy một lọ t.h.u.ố.c tím tặng cho Lão Hoàng, Lão Hoàng khách sáo, tủm tỉm nhét túi.
Cô bé thật điều.
Về đến liên đội, Đường Mạt ôm chăn đệm bước cửa nhà họ Chu.
Nhị Nha và Tiểu Truyền lập tức xúm , xem chiếc chăn bông mới mà cô mua.
Thời đại , chăn bông là một gia tài quan trọng, bình thường cả đời cũng hiếm khi mua vài chiếc chăn mới.
Thường thì khi cưới sẽ hai chiếc chăn mới, tháo giặt giũ, thể đắp vài chục năm, đắp cho đến khi cháu lớn.
Bởi , việc mua chăn mới thời điểm cũng long trọng như việc mua sắm đồ đạc mới .
Đường Mạt đặt chiếc chăn lên giường lò , với Nhị Nha và Tiểu Truyền về việc cô định dọn ngoài ở, cô lấy từ trong túi bốn quả óc chó, mỗi đứa hai quả.
Hai đứa trẻ cầm óc chó, vui vẻ cửa, dùng khe cửa kẹp vỡ vỏ óc ch.ó nhặt nhân bên trong ăn.
Đường Mạt ngâm một nắm mộc nhĩ.
Đến gần giờ tan ca, cô và Nhị Nha cùng bếp nấu cơm.
Nấu một nồi cháo ngô vỡ thơm lừng, thái một chút cải trắng, lấy ba quả trứng gà còn nóng hổi từ trong ổ gà , dùng cải trắng trứng gà xào mộc nhĩ, khi món thì rắc thêm chút tỏi băm và ớt khô.
Món xào cũng coi như là đủ sắc hương vị.
Làm xong bữa tối, đợi hai em tan ca về nhà.
Ngồi trong nhà, khi thấy tiếng bước chân của Chu Tuấn Canh, Đường Mạt bỗng dưng thấy hoảng.
Trong đầu hiện lên những hành động điên rồ sáng nay, mặt cô nóng ran từng đợt.
—— Điên , hai cũng đến thế, thể cái chuyện bẩn thỉu đó chứ?!
Mèo con Kute
mà, cảnh lúc đó hình như cũng tự nhiên.
Tình đến sâu đậm, nước chảy thành sông.
Tất cả đều diễn tự nhiên, lúc đó cũng cảm thấy gì .
Thôi , con rốt cuộc vẫn là một loài động vật, sẽ bản năng động vật thúc đẩy.
May mà cả hai đều giữ giới hạn, vượt qua ranh giới đó, hơn nữa, Chu Tuấn Canh ngoài việc hôn cô , cũng chiếm tiện nghi gì cô.
—— Không sờ mó cô.
Chu Tuấn Canh chỉ là cầm tay cô sờ mà thôi.
Trong đầu Đường Mạt suy nghĩ lung tung, Chu Tuấn Canh bước nhà.
Khi , khuôn mặt vốn dâng đầy ý và mong chờ, nhưng kết quả là, khi thấy chiếc chăn mới đặt giường lò, sắc mặt Chu Tuấn Canh lập tức chùng xuống.
lúc đó Nhị Nha nhảy cẫng lên báo cáo:
“Anh cả, xem , chị dâu mua chăn mới đấy, mềm ơi là mềm!”
Chu Tuấn Canh mặt nặng mày chì bước , chiếc chăn, Đường Mạt, trong mắt dâng lên một tia tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-50-dung-don-ra-ngoai-o-co-duoc-khong.html.]
Chu Tuấn Độc, đứa em thứ hai, theo bước , cũng thấy chiếc chăn mới giường lò, ấp úng vài tiếng, Đường Mạt, cả, cũng gì.
Hai đứa trẻ nhận thấy gì đó đúng, chuyện gì , cả và hai thế ?
Anh cả thấy chăn hình như vui?
Anh hai thấy chăn hình như chút sợ hãi?
Đường Mạt vốn chuyện bữa ăn, vì cô Chu Tuấn Canh chắc chắn sẽ vui, cô ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của Chu Tuấn Canh.
bộ dạng , cần cô , Chu Tuấn Canh cũng thể đoán ý đồ của cô, thì dứt khoát bây giờ tuyên bố luôn, thế là cô nhỏ giọng với Chu Tuấn Độc:
“Em hai, tối mai em cứ dọn đồ về nhà , ngày mai chị sẽ chuyển đến ký túc xá ở.”
Chu Tuấn Độc chỉ ho khan một tiếng, chẳng gì, lẳng lặng leo lên giường lò ăn cơm.
Đường Mạt lén lút ngẩng đầu Chu Tuấn Canh, thấy lồng n.g.ự.c phập phồng, mắt chằm chằm cô, còn vẻ trêu chọc rụt rè nữa, trông thật đáng sợ.
Nhị Nha ở bên cạnh Đường Mạt , lúc mới hiểu , ồ, thì chị dâu mua chăn là để dọn ngoài ở.
Con bé chị dâu chuyển !
Nhị Nha ôm lấy cánh tay Đường Mạt, thút thít :
“Chị dâu, đừng ở ký túc xá , cứ ở nhà chúng , ngủ cùng chúng , để hai ở ngoài ở! Anh hai, , mau , ngoài ở, nhường chị dâu ở nhà!”
Chu Tuấn Độc dám bừa, lặng lẽ cầm một cái bánh bột ngô hấp, nhét miệng .
Đường Mạt xoa đầu Nhị Nha, :
“Nhị Nha, chị chỉ là chuyển ngoài ở, vẫn sẽ đến dạy học cho cháu mỗi ngày, chơi với cháu, chúng vẫn sẽ ở bên mỗi ngày mà.”
“Vậy thì cứ ở nhà chúng cháu hơn , tại chuyển chứ, ở nhà chúng cháu, cả hai gánh nước bổ củi, cháu và Tiểu Truyền giúp nấu cơm, bao, đừng chuyển ạ?”
Tiểu Truyền cũng hùa theo :
“ đấy, chị dâu, chị là chê cháu giữ vệ sinh , cháu sửa mà, cháu sẽ rửa chân rửa mặt mỗi ngày, bảo đảm chị khó chịu!”
Hai đứa trẻ cùng van nài.
Lúc , Chu Tuấn Canh đột nhiên lên tiếng, giọng lạnh cứng:
“Cô đây.”
Nói xong, Chu Tuấn Canh ngoài.
Đường Mạt cũng xuống giường lò, theo ngoài.
Bên ngoài, mặt trời lặn, chân trời một mảng mây cháy rực rỡ, gần như che kín nửa bầu trời.
Ánh tà dương đỏ rực phản chiếu khuôn mặt cương nghị tuấn tú của Chu Tuấn Canh, khiến khuôn mặt trông càng thêm lạnh lẽo:
“Chăn ?”
“ mua.” Đường Mạt ngẩng cao đầu ưỡn ngực, cố gắng giả vờ vẻ hèn mọn kiêu căng, sợ hãi nhát gan.
“Mua ở ?”
“, chiều nay cùng lão Hoàng.”
Chu Tuấn Canh là ngay chuyện gì, chủ xe chạy chợ đen là chuyện thường tình, liên đội nào cũng .
Anh Đường Mạt ý định chuyển ngoài, nhưng ngờ đầu óc Đường Mạt nhanh nhạy đến thế, thể nghĩ chuyện tìm lão Hoàng giúp.
Lại còn mua chăn nhanh đến thế!
Mẹ kiếp, ông trời đối đầu với !
“ với cô , sẽ xây nhà cho cô, đến lúc đó sẽ cho cô một căn phòng riêng, cô đừng chuyển ngoài ở!”
Đường Mạt vẻ đang suy nghĩ, năng lộn xộn:
“ nghĩ ở ký túc xá vẫn hợp hơn, đúng ?” Nguyên nhân trong đó, cần nhiều, Chu Tuấn Canh hẳn là thể hiểu mà?
Chu Tuấn Canh cúi gần Đường Mạt:
“Cô là vì trốn ?”
Đường Mạt bắt đầu ấp úng:
—— Không .
Đương nhiên là !
Đương nhiên là vì trốn !