Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 47: Ngoan, đừng sợ, sẽ không làm hại em ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:10
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Mạt dang rộng vòng tay, ôm lấy vòng eo rắn chắc của Chu Tuấn Canh.
Trên Chu Tuấn Canh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi.
Cách lớp áo sơ mi mỏng manh, thể rõ ràng chạm những cơ bắp rắn chắc ở eo, cứng như đá.
Cùng với hai bắp chân đầy cơ bắp đó.
13_Đường Mạt bỗng nhiên nhận , Chu Tuấn Canh chui chăn của cô, hai đang ôm chặt lấy giường đất.
Mặt cô nóng bừng, vùi mặt hõm cổ .
Giọt nước mắt trực tiếp rơi xuống cổ .
Chỉ thấy trong cổ họng phát một tiếng hỏi:
“Ngoan, đừng sợ, ?”
“Mơ thấy ác mộng.” Giọng mang theo tiếng .
“Ác mộng gì?”
Đường Mạt dám .
Cô dám cô mơ thấy c.h.ế.t .
Nằm đất, cứ thế từng chút một mất sinh mạng——
Đường Mạt mở đôi mắt đẫm lệ, phát hiện trời còn sáng, trong phòng chỉ ánh sáng mờ ảo, còn bên cạnh, Nhị Nha và Tiểu Truyền vẫn đang ngủ say.
Đường Mạt xác định nãy chỉ là một cơn ác mộng, lòng cuối cùng cũng yên tâm.
Chu Tuấn Canh vẫn còn sống, ngay nơi cô thể chạm tới.
Cô ôm chặt hơn, cả quấn lấy Chu Tuấn Canh.
Chu Tuấn Canh phối hợp dịch chuyển cơ thể, hai dán chặt một kẽ hở.
Sau đó, Đường Mạt cố ý vô ý, nhẹ nhàng hôn lên cổ Chu Tuấn Canh một cái.
Chu Tuấn Canh đau khổ lẩm bẩm:
“Đừng như , đừng thử lòng .”
Đường Mạt ngừng động tác.
cô vẫn ôm chặt lấy đội trưởng Chu đang sống sờ sờ, cảm nhận cơ thể sống của .
Là đang sống.
Không là thể chút m.á.u của c.h.ế.t trong ác mộng.
Người từng trải qua cái c.h.ế.t mới sinh mệnh đẽ đến nhường nào, dù chỉ trải qua trong cơn ác mộng cũng sẽ cảm nhận mãnh liệt.
(Đoạn giữa bỏ qua năm trăm chữ, thật gì cả, đừng hiểu lầm.)
Mèo con Kute
Lúc , trời hửng sáng.
Trong ánh bình minh, Chu Tuấn Canh đầu đầy mồ hôi, ánh mắt mơ màng Đường Mạt.
Đường Mạt mệt, lòng .
Hai ôm chặt lấy , tận hưởng sự ấm áp những giây phút phóng túng.
Chu Tuấn Canh vòng tay ôm chặt Đường Mạt, một lát , ngượng ngùng thổi nhẹ tai cô:
“Mạt Mạt, em thật , thật sự .”
Đường Mạt đẩy Chu Tuấn Canh một chút:
“Anh nên dậy , đừng để Nhị Nha và Tiểu Truyền thấy ngủ sạp đất.”
Chu Tuấn Canh ngọt ngào, hôn thêm một cái lên trán Đường Mạt, khẽ :
“Anh dậy đây, em nghỉ thêm chút nữa nhé.”
“Ừm.”
Chu Tuấn Canh nhẹ nhàng dậy, rời khỏi sạp đất.
Trước khi , khẽ c.ắ.n một cái lên môi Đường Mạt, mới ngoài.
Đường Mạt chui chăn, tiếp tục ngủ.
Trong chăn mùi hương của Chu Tuấn Canh, ngửi thấy đặc biệt yên tâm, nên nhắm mắt ngủ .
Đến khi tỉnh , cơm nấu xong, Nhị Nha và Tiểu Truyền cũng mặc quần áo tươm tất, chỉ còn cô vẫn sạp đất.
Đường Mạt vội vàng dậy mặc quần áo, rửa mặt chải đầu.
Khi gặp Chu Tuấn Canh, cô cảm thấy ngượng ngùng.
Chu Tuấn Canh còn ngượng hơn cô!
Chu Tuấn Canh thậm chí dám thẳng Đường Mạt, là đỏ mặt, cứ thỉnh thoảng liếc trộm một cái.
Thật là nhút nhát cứ lén lút ngó nghiêng.
Tuy nhiên, khóe môi Chu Tuấn Canh cứ cong lên, cả buổi sáng lúc nào hạ xuống.
Khi ăn cơm, Tiểu Truyền cuối cùng nhịn :
“Anh cả, nhà hôm nay chuyện vui gì , sáng sớm thế , xem miệng méo xệch kìa.”
Chu Tuấn Canh lập tức nghiêm mặt, quở trách:
“Lo mà ăn cơm của mày , tí tuổi đầu mà suốt ngày tò mò lung tung!”
Tiểu Truyền: “——” Con gì sai ? Con chỉ hỏi cả vì thôi mà!
Đường Mạt Tiểu Truyền đang ngơ ngác đầy vẻ đồng cảm, lén Chu Tuấn Canh với vẻ mặt khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-47-ngoan-dung-so-se-khong-lam-hai-em.html.]
Sau đó im lặng cúi đầu ăn cơm.
Suốt buổi sáng hôm đó, giữa hai chút tự nhiên.
Dù thì chuyện sáng nay, chỉ đơn thuần là hôn hít hai cái.
Trên mặt cô bất giác ửng hồng.
Ăn cơm xong, Chu Tuấn Canh chuẩn .
Trước khi , Chu Tuấn Canh khẽ đến gần Đường Mạt, vẻ mặt ngượng ngùng :
“Anh đây.”
Đường Mạt nhịn , cái đồ nhát gan , dám đến mặt cô từ biệt.
Cô thử xem gan lớn đến mức nào, bèn đột nhiên ngẩng đầu Chu Tuấn Canh.
Bốn mắt .
Chu Tuấn Canh rõ ràng sững một chút, co chân bỏ chạy:
——Ôi chao, cô , ngại c.h.ế.t ha ha ha ha ha!
Sao sáng nay thể điên cuồng đến thế, rốt cuộc ai cho cái gan đó chứ ha ha ha ha?
Ha ha ha ha ha ha——
——
Sau khi những , Đường Mạt bắt đầu chính thức bận rộn với công việc của .
Cô hết treo tấm bảng đen cũ nát lấy từ trụ sở nông trường về hôm qua lên tường.
Đóng một cái đinh gỗ bên cạnh bức tranh, treo bảng đen lên.
Sau đó phát sách giáo khoa cho học sinh.
Có sách giáo khoa và bảng đen, cô giáo như cô cuối cùng cũng giống một ‘quân chính quy’ .
Cô cũng dạy thuận tay hơn.
Chỉ là, khi dạy học, cô nhịn nghĩ đến giấc mơ đêm qua.
Vừa nghĩ đến cảnh Chu Tuấn Canh mở mắt c.h.ế.t thảm, cô liền rùng .
Hình ảnh quá rõ ràng, rõ ràng đến mức in sâu tâm trí, thể xua .
Cô tự nhủ đó chỉ là một cơn ác mộng, cần quá bận tâm, Chu Tuấn Canh vẫn sống khỏe mạnh.
cứ ngừng nghĩ, rốt cuộc Chu Tuấn Canh gặp chuyện gì trong mơ.
Hay đúng hơn, Chu Tuấn Canh c.h.ế.t vì cái gì?
Nếu giấc mơ là một điềm báo thì , cô cần suy nghĩ kỹ , lẽ thể tìm thấy manh mối nào đó trong mơ để tránh ác mộng thành sự thật.
Nhớ kỹ cảnh tượng trong mơ, chỉ nhớ Chu Tuấn Canh đất, thể rốt cuộc là thương bệnh.
Cô tìm manh mối trong nguyên tác, nhớ nhớ tình tiết trong truyện, đều là về nam nữ chính, những khác miêu tả ít.
Suy nghĩ , cô gần như thể khẳng định, trong truyện hề bất kỳ lời lẽ nào liên quan đến Chu Tuấn Canh.
Không tên Chu Tuấn Canh.
Vì xuất hiện trong truyện, hai khả năng:
Một là Chu Tuấn Canh cũng điều nơi khác.
Hai là, xảy t.a.i n.ạ.n gì đó.
Nếu Chu Tuấn Canh thật sự gặp vận may, điều thì , cô cũng gì lo lắng.
Nếu là t.a.i n.ạ.n thì sẽ là t.a.i n.ạ.n kiểu gì?
Có khi nào liên quan đến tên Đỗ Bưu đó ?
Đường Mạt dạy học cho học sinh, tranh thủ suy nghĩ chuyện .
Suy nghĩ nửa ngày, chẳng thu gì!
Đang nghĩ, ngoài sân bỗng gọi cô:
“Tiểu Đường! Tiểu Đường!”
Đường Mạt ngắt ngang dòng suy nghĩ của , thấy là lão Hoàng lái xe ngựa đến tìm cô.
Đường Mạt vội vàng chạy đến mặt lão Hoàng:
“Bác Hoàng, sắp ngoài ạ?”
Lão Hoàng gật đầu:
“Đội trưởng bảo đưa cái họ Thẩm đến trụ sở nông trường, ăn cơm trưa xong là lên đường, cô cùng ?”
“Muốn ạ!”
Hai mở lời hiểu ý đối phương, đương nhiên chuyến chỉ là đến trụ sở nông trường, mà còn là chợ tự do nữa.
Mấy hôm Đường Mạt từng cầu xin lão Hoàng, tới nếu chợ tự do thì đưa cô cùng.
Cô “mua” một bộ chăn đệm ở chợ tự do.
Tiện thể khảo sát thị trường, xem thể bán những loại t.h.u.ố.c thông thường mà cô tự chế .
“Vậy chiều nay , đợi mang cơm đến công trường xong, lát nữa sẽ đón cô.”
“Dạ !”
Tan học xong, Đường Mạt lập tức về gian, thu dọn một ít t.h.u.ố.c trị cước và t.h.u.ố.c tím túi, chuẩn thêm một bộ chăn đệm.