Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 45: Dâm đãng ngầm mà không tự biết, nhát gan mà không tự giác ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:28:04
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn chủ nhiệm suy nghĩ về dung mạo của Đường Mạt, ủa, cô gái xinh như , đây hình như từng gặp?
Nói đến việc nhân viên các phân đội nông trường quá đông, mấy ngàn , Tôn chủ nhiệm nhất định đều quen .
nếu nữ thanh niên trí thức da dẻ mịn màng, mắt to tròn như Đường Mạt, thì ít nhiều cũng ấn tượng.
Kể cả ông già như ông mê gái , thì bọn đàn ông độc khát khao ngày nào chả chuyện liên đội nào mỹ nữ.
Ngày nào cũng lôi tất cả mỹ nữ tên tuổi trong nông trường “chiêm ngưỡng” một lượt.
Chưa họ phân đội năm cô gái nào đoan trang xuất chúng như bao giờ?
“Cô gái, cô tên gì?”
“Dạ ông, cháu tên Đường Mạt.”
Đường Mạt?
Tôn chủ nhiệm ngớ .
Đứng ngây nửa ngày, mới đầu hỏi Chu Tuấn Canh:
“Tiểu Chu, đây là cái cô mà cháu , cái con điên lang thang ngày nào cũng chui chăn cháu hả?”
Đường Mạt: “??!!”
Con điên lang thang?
c.h.ế.t tiệt mắt nông trường với phận con điên lang thang ?
Chui chăn?
Ai?
Ai c.h.ế.t tiệt chui chăn chứ!
Rõ ràng là lôi mà ???
Với chỉ một đó thôi!
Đường Mạt hung hăng trừng mắt Chu Tuấn Canh.
Chu Tuấn Canh căn bản cô, mà ý tứ nhẹ một tiếng với Tôn chủ nhiệm.
Tôn chủ nhiệm Chu Tuấn Canh, Đường Mạt.
Hình như— hiểu điều gì đó.
“Ồ—” Tôn chủ nhiệm gật đầu vẻ hiểu ý, “ hiểu .”
Đường Mạt: “???” Ông hiểu cái gì ?
Hai đang chơi trò đố chữ gì ?
Cái đồ ch.ó hèn dâm đãng ngầm Chu Tuấn Canh xuyên tạc như thế nào?
Chu Tuấn Canh và Tôn chủ nhiệm đều là kiểu “ông hiểu hiểu, cần ”, gì cả.
Đường Mạt hoang mang trèo lên xe ngựa, cái bao tải dứa đựng lương thực.
Chuẩn thì Đỗ Bưu từ văn phòng bên đường bước .
Cách một con đường lớn rộng thênh thang, Đỗ Bưu tủm tỉm gọi Chu Tuấn Canh:
“Đội trưởng Chu, đăng ký cái con nữ lang thang đó danh sách , về nhất định chăm sóc nó thật , đừng phụ lòng tin tưởng của tổ chức đối với !”
“Trưởng Đỗ, cảm ơn cả nhà , đúng là sinh một con trai !”
Đỗ Bưu giơ tay chỉ chỉ Chu Tuấn Canh, gượng :
“Mày đó mày đó, cái miệng mà đanh đá thế?”
Chu Tuấn Canh đợi hai cô gái phía vững, giơ roi ngựa lên, mỉm gật đầu với Tôn chủ nhiệm, đoạn quất roi ngựa phóng .
Tôn chủ nhiệm xe ngựa dần xa, lúc mới nhớ nãy gì, gọi vọng theo chiếc xe ngựa đang xa:
“Tiểu Chu, đừng quên đưa cái họ Thẩm sang nhé!”
“Được thôi ạ!”
Đợi xe ngựa xa, Tôn chủ nhiệm cũng về phía văn phòng.
Đi ngang qua Đỗ Bưu, chỉ Đỗ Bưu tự đắc :
“Cái thằng ranh đó, đấu với hả, cũng tự tè mà soi gương .”
Tôn chủ nhiệm dùng ánh mắt thằng ngốc Đỗ Bưu, thở dài thườn thượt một câu:
“Haizz, đúng là tự tè mà soi gương , thì bán còn giúp đếm tiền.”
—
Chu Tuấn Canh đ.á.n.h xe ngựa, đón hoàng hôn trở về.
Đường Mạt và Nhị Nha phía lưng Chu Tuấn Canh, hai vẫn luôn chuyện.
Vừa nãy hai một chút xích mích nhỏ, khí vẻ căng.
Ai cũng chịu mở lời .
Cuối cùng Chu Tuấn Canh thực sự nhịn nữa, mới đầu gọi một tiếng:
“Lại đây, .”
“Làm gì?” Đường Mạt dám giữ thái độ quá lâu, liền nhanh chóng nương theo mà xuống nước.
“Có tin cho cô.”
Đường Mạt chuyện , lập tức phấn chấn hẳn lên, cô thích tin nhất!
Thế là , xuống phía .
Chu Tuấn Canh thấy cách giữa hai còn khá xa, thêm một câu:
“Ngồi gần hơn chút , thì cô rõ .”
Đường Mạt dịch m.ô.n.g gần Chu Tuấn Canh.
Chu Tuấn Canh vẫn hài lòng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-45-dam-dang-ngam-ma-khong-tu-biet-nhat-gan-ma-khong-tu-giac.html.]
“Gần hơn nữa .”
Đường Mạt dứt khoát dán chặt Chu Tuấn Canh:
“Nói mau, chuyện gì ?”
Chu Tuấn Canh cảm thấy cơ thể Đường Mạt dán mới lòng, đầu , Đường Mạt vẻ dịu dàng, trong mắt chứa ý :
“Nói cho cô một tin , cô là của nông trường chúng , phận chính thức .”
Mèo con Kute
Đường Mạt ngạc nhiên:
“Anh thế nào ?”
Chu Tuấn Canh trả lời đầy ẩn ý:
“Có một kẻ khờ khạo giúp đỡ.”
“Cái kẻ khờ khạo , sẽ là trưởng Đỗ nãy ở ven đường chứ?”
Chu Tuấn Canh ngầm thừa nhận.
Đường Mạt nghi hoặc:
“ mà, với chẳng là t.ử thù ?”
Chu Tuấn Canh lạnh:
“T.ử thù giúp thì mới càng dốc sức, hiểu nhất, vĩnh viễn là kẻ thù của , cho nên, dùng chiến thuật mê hoặc , khiến cam tâm tình nguyện bán mạng cho .”
Đường Mạt nhịn giơ ngón cái lên:
“Đội trưởng Chu đúng là cao tay!”
Chu Tuấn Canh ghé sát miệng tai Đường Mạt, hỏi nhỏ:
“Có thưởng gì ?”
Hơi thở ấm nóng phả tai và cổ Đường Mạt, khiến cô ngứa ngáy râm ran, cô cố ý hỏi ngược :
“Anh thưởng gì?”
Yết hầu Chu Tuấn Canh khẽ động, giọng càng nhỏ hơn:
“Gì cũng .”
Đường Mạt ngẩng mặt Chu Tuấn Canh, thấy trong mắt một mảnh lửa nóng, tiếp tục hỏi cùng một câu hỏi:
“Anh gì?”
Đường Mạt chờ Chu Tuấn Canh gì đó.
Thế nhưng, gã đột nhiên đỏ mặt, ngượng ngùng dời tầm mắt, môi mím chặt, mà .
Mãi lâu mới thốt một câu:
“ gì, cô mà.”
Đường Mạt: “——”
Rốt cuộc thì gì?
Một đàn ông "thả thính" mà tự , nhát gan mà tự ý thức như thế , Đường Mạt nguyện phong là cực phẩm nhân gian.
Xe ngựa một mạch trở về liên đội.
Khi về đến liên đội, mặt trời vặn treo đường chân trời.
Tiểu đội mới tan ca, đúng lúc gặp những xong việc trở về.
Chu Tuấn Canh gọi mấy thanh niên trí thức đến khiêng lương thực.
Ngưu Quế Hương cũng chen lên phía hỏi han:
“Đội trưởng, thư khiếu nại của nộp lên ?”
“Yên tâm , nộp .” Chu Tuấn Canh vẻ mặt nghiêm chỉnh gật đầu.
Trên mặt Ngưu Quế Hương dần hiện lên nụ :
“Vậy thì , một dự cảm mãnh liệt, nhất định sẽ thành công! Thật đó, nhất định thành công!”
Ngưu Quế Hương siết chặt nắm tay, tự cổ vũ rời .
Chu Tuấn Canh bóng lưng Ngưu Quế Hương rời , lặng lẽ ngẩng đầu trời:
Mẹ kiếp, sẽ trời đ.á.n.h thánh vật chứ?
dối , đúng là nộp lên mà.
Dỡ xong lương thực, Chu Tuấn Canh đến ký túc xá tìm Thẩm Tích Huy, hỏi Thẩm Tích Huy chữa bệnh cho gia súc .
Bên khu nông trường thiếu một bác sĩ thú y, bảo Thẩm Tích Huy thu xếp đồ đạc, mai đến nông trường việc.
Thẩm Tích Huy xong tỏ bình tĩnh, vẫn tiếp tục ăn cơm của , như thể chuyện liên quan đến .
những khác thì còn bình tĩnh nữa, từng còn tâm trí ăn cơm, ném hộp cơm xuống tỏ ý phản đối:
Dựa cái gì chứ?!
Dựa cái gì mà một tên cải tạo lao động mới đến mấy ngày nông trường bác sĩ thú y, dựa cái gì mà bọn họ ở đây bao nhiêu năm vẫn tiếp tục ở liên đội nông công?
Chu Tuấn Canh thấy lạnh:
Mẹ kiếp, lão t.ử cũng dựa cái gì?!
Người chính là may mắn như thế đấy, tức c.h.ế.t các !
Chu Tuấn Canh xong chuyện thì về nhà.
Về đến nhà, lão nhị Chu Tuấn Độc dẫn theo em trai em gái bắt đầu hầm thịt thỏ.
Thịt thỏ thơm lừng cuối cùng cũng hầm xong, bưng lên bàn, cả nhà nuốt nước bọt ừng ực, chờ đợi bữa tiệc lớn.
Ai ngờ Chu Tuấn Canh cầm đũa lên, Diêm Khai Phúc bỗng nhiên thở hổn hển gọi ở bên ngoài:
“Đội trưởng, đội trưởng, , Thẩm Tích Huy đ.á.n.h ! Anh mau đến!”