Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 37: Là cô ấy chủ động ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:27:55
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Mạt ngẩng đầu, trừng mắt Chu Tuấn Canh một cái thật mạnh.

 

Chu Tuấn Canh mỉm dịu dàng.

 

Ăn xong bữa sáng, Chu Tuấn Canh lục hết giấy bút trong nhà , mỗi đứa Nhị Nha và Tiểu Truyền một cây bút chì, một quyển vở, trịnh trọng dặn dò hai đứa:

 

“Học chữ cho theo chị dâu con, tối về bố kiểm tra, nếu đạt, ăn cơm!”

 

“Vâng ạ, cả.” Nhị Nha ngoan ngoãn cầm quyển vở lên.

 

Tiểu Truyền méo mặt hỏi:

 

“Anh cả, em học ?”

 

“Không học cũng .”

 

Mặt Tiểu Truyền mừng rỡ.

 

Chu Tuấn Canh tiếp:

 

“Không học thì mau thu dọn đồ đạc cút , cút càng xa càng !”

 

“Anh cả, em học, em học ạ!”

 

Tiểu Truyền vội vàng cầm quyển vở lên.

 

Bên Chu Tuấn Canh dặn dò xong hai đứa trẻ, trong đội đưa con cái nhà đến.

 

Bà Vương dẫn theo Vương Nhị Hổ, kế toán lão Tang dẫn theo hai con trai ông , còn con cái các nhà khác, tổng cộng bảy đứa trẻ trong độ tuổi học.

 

Cộng thêm Nhị Nha và Tiểu Truyền, tổng cộng chín đứa.

 

Tuổi tác đồng đều.

 

Đứa nhỏ nhất sáu tuổi.

 

Đứa lớn nhất thì chắc là Nhị Nha và Vương Nhị Hổ, mười một, mười hai tuổi.

 

Kế toán lão Tang ấn đầu hai con trai ông :

 

“Mau, Tang Đại, Tang Nhị, chào cô giáo Đường!”

 

Hai đứa trẻ mũi dãi lòng thòng đang bê một cái bàn vuông, đồng thanh kêu lên:

 

“Chào cô giáo Đường ạ.”

 

Đường Mạt mỉm :

 

“Tốt——”

 

Lão Tang nghiêm mặt giáo dục:

 

“Hai cái lũ nhóc con chúng mày theo cô giáo học hành cho , học chút kiến thức văn hóa, đến nỗi lừa gạt, nếu hai đứa dám nghịch ngợm phá phách, tao đ.á.n.h c.h.ế.t tụi mày thì thôi!”

 

Nói xong tủm tỉm Đường Mạt, đưa cây gậy kẹp nách qua:

 

“Cô giáo Tiểu Đường, đây, cây gậy của cô, lời thì cứ đ.á.n.h mạnh tay, nếu dám chạy, thì trói mà đánh, đừng khách sáo!”

 

Đường Mạt: Được, phụ thích!

 

Đường Mạt nhận lấy cây gậy mà phụ tặng, cầm trong tay thử một chút.

 

Không tệ, đ.á.n.h khá đau.

 

Lứa phụ thật dễ tính, tặng bàn học tặng gậy.

 

Ban đầu còn lo lắng nhỡ dạy phụ tìm đến, xem lo xa .

 

Đường Mạt dẫn chín học sinh nhà chính của nhà họ Chu xong, những khác thì .

 

Trước khi , Chu Tuấn Canh gọi Đường Mạt ngoài sân.

 

Hai tâm ý tương thông hồi tưởng cảnh tượng điên rồ sáng sớm, cảm thấy chân thực, giống như một giấc mơ kỳ lạ buổi ban mai.

 

Mặt Đường Mạt nóng bừng, cúi đầu hỏi:

 

“Còn chuyện gì nữa ?”

 

“Không ,” Chu Tuấn Canh nghiêm mặt , “Trẻ con lời cứ đánh, đ.á.n.h xong chống lưng cho cô.”

 

Đường Mạt ngẩng đầu Chu Tuấn Canh.

 

Hai ánh mắt chạm , vội vàng tránh , đều chút ngượng ngùng.

 

——Cho nên, ai sáng nay là cái quái gì ?

 

Là diễn trò ư?

 

Hay là yêu ma quỷ quái nào nhập ?

 

đây.”

 

“Ừm.”

 

Hai khách sáo từ biệt, Chu Tuấn Canh đeo găng tay .

 

Đi đến ngoài hàng rào, vẫn cố nhịn đầu .

 

Đến khi cuối cùng xa, mới sờ ngực, cảm thấy tim đập dữ dội.

 

Mèo con Kute

Nhớ cảnh sáng nay, nhịn phá lên:

 

Hê hê hê hê hê hê——

 

Sáng nay trách , là cô chủ động!

 

Tối qua cũng trách , cũng là cô chủ động!

 

Phụ nữ!

 

Sao thể thần kỳ đến ?

 

Ôm trong lòng mềm mềm mại mại, khiến phát điên.

 

Nếu đàn ông là một đống t.h.u.ố.c nổ, thì phụ nữ chính là que diêm.

 

Đốm lửa nhỏ của phụ nữ, thể khiến đàn ông bùng nổ .

 

Chu Tuấn Canh hiểu, đời xong đời , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t thôi!

 

Sau khi Chu Tuấn Canh , Đường Mạt trở về nhà, chỉ huy học sinh kê hai cái bàn, chín học sinh chia thành hai nhóm.

 

Một nhóm tuổi nhỏ, một nhóm tuổi lớn.

 

Điều kiện tuy giản dị, chỉ hai cái bàn học, mấy cái ghế dài, ngay cả sách giáo khoa cũng , đứa trẻ còn mang cả bút chì vở .

 

Thế nhưng, ngăn cản Đường Mạt phát huy tài năng!

 

Học sinh ngay ngắn, Đường Mạt cầm gậy phía , cây gậy trong lòng bàn tay gõ gõ.

 

Ánh mắt chín học sinh cứ theo cây gậy lên xuống, thần sắc vô cùng căng thẳng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-37-la-co-ay-chu-dong.html.]

 

“Các em học sinh, nghiêm chỉnh.”

 

Chín học sinh, chỉ Vương Nhị Hổ và Nhị Nha cách nghiêm chỉnh, hai đứa trẻ khép chặt hai chân, lưng thẳng tắp, hai cánh tay xếp chồng lên bàn.

 

Bảy đứa còn , hiểu cô giáo nghiêm chỉnh là thế nào, vẻ mặt mờ mịt.

 

Đường Mạt điểm danh:

 

“Bạn Vương Nhị Hổ và bạn Chu Nhị Nha tư thế chuẩn, các bạn khác học theo hai bạn .”

 

Bảy học sinh còn lúc mới học theo tư thế của Vương Nhị Hổ và Nhị Nha.

 

học cũng , vẫn xiêu vẹo, lưng còng.

 

Đường Mạt chỉ thể lượt tự tay sửa từng đứa.

 

Vừa sửa xong bên , đến hai phút, xiêu xiêu vẹo vẹo gục xuống bàn.

 

Đám trẻ rõ ràng quen với việc lơ đễnh, ngày nào cũng nhảy nhót lung tung, ngoài bữa ăn, chắc cách nào khác thể khiến Đường Mạt yên tĩnh ghế.

 

Đường Mạt ngờ rằng, thử thách đầu tiên khi giáo viên, là sửa tư thế của trẻ con.

 

“Được, giữ tư thế , mỗi ngày khi lớp, đều như thế năm phút.”

 

Tang Đại, con trai lớn của lão Tang, :

 

“Cô giáo Đường, bố cháu là để chúng cháu đến học chữ, cô cứ dạy chúng cháu cách thế?”

 

!” Tang Nhị cũng phụ họa theo.

 

“Em nhớ bố em còn ?”

 

“Nói gì ạ?” Hai em nhà họ Tang chớp mắt hỏi.

 

Đường Mạt gõ gậy hai cái lòng bàn tay:

 

“Bố em còn , nếu các em lời thì bảo cô giáo đ.á.n.h mạnh tay, các em còn nhớ chứ?”

 

Tang Đại đột nhiên dậy:

 

“Cô dám đ.á.n.h cháu, cháu sẽ mách cháu!”

 

Ôi chao, thằng nhóc con mà dám cãi với cô!

 

Thế nhưng, kịp để Đường Mạt phản ứng, Tiểu Truyền ở bàn bên chịu nổi, nhảy dựng lên, từ phía ôm lấy cổ Tang Đại:

 

“Mày dám quát chị dâu tao , da mày ngứa hả, xem tao đ.á.n.h mày thì thôi!”

 

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Tiểu Truyền ôm cổ Tang Đại giật mạnh phía , Tang Đại cả ngửa , trực tiếp lật ngửa ngã xuống đất.

 

Tang Đại cũng dạng , chịu thiệt, sờ tay Tiểu Truyền, nắm chặt một cái mu bàn tay Tiểu Truyền, đồng thời gọi cứu binh:

 

“Thằng thứ hai, thằng thứ hai, mau giúp tao, đ.á.n.h nó!”

 

“Anh cả!”

 

Nói đến đ.á.n.h thì em ruột thịt, trận thì cha con cùng chiến đấu.

 

Tang Nhị thấy trai ức hiếp, dậy định đ.á.n.h Tiểu Truyền.

 

Nhị Nha đang yên một bên thấy em trai sắp chịu thiệt, cô nhịn , dậy đẩy mạnh Tang Nhị.

 

Tang Nhị kịp đề phòng đẩy mạnh, lập tức ngã phịch xuống đất, suýt nữa thì xoay ba trăm sáu mươi độ.

 

Bên các đứa trẻ khác ở hai bàn đều dậy, thấy Tang Đại và Tiểu Truyền ôm lăn lộn đất, đều trở nên phấn khích, vỗ tay hò reo:

 

“Đánh , đ.á.n.h mạnh !”

 

Mọi chuyện gần như xảy trong nháy mắt.

 

Đường Mạt còn kịp rõ tình hình, Nhị Nha và Tang Nhị vặn .

 

Bên Tang Đại và Tiểu Truyền chiến đấu giằng co, bất phân thắng bại.

 

Bên Nhị Nha tuy lớn hơn Tang Nhị mấy tuổi, nhưng Tang Nhị là một tay đ.á.n.h cừ khôi, trực tiếp túm lấy b.í.m tóc tết ngắn của Nhị Nha, túm đến nỗi Nhị Nha kêu oai oái.

 

Vương Nhị Hổ là duy nhất quấy rầy, vẫn ghế.

 

Nhị Nha kêu, cũng dậy gỡ tay Tang Nhị , tức giận :

 

“Tang Nhị, mày bỏ tay , mày đừng túm b.í.m tóc của cô , mày mà còn túm, tao sẽ tay đấy!”

 

Tang Nhị mặt đầy hung ác hét lên:

 

“Mày cút đồ què!”

 

Đường Mạt chịu nổi nữa, đập mạnh cây gậy xuống bàn:

 

“Tất cả dừng tay cho !”

 

Miệng hô, tay cũng động.

 

Lão Tang thật là tiên kiến, cây gậy tuyệt đối là vật dụng cần thiết!

 

Đường Mạt quất một gậy Tang Đại.

 

Sau đó là Tiểu Truyền.

 

Cuối cùng là Tang Nhị.

 

Tang Nhị ăn một gậy, vẫn buông b.í.m tóc của Nhị Nha.

 

Đường Mạt trực tiếp thò tay mũ của Tang Nhị, túm chặt tai Tang Nhị:

 

“Tang Nhị, mày buông tay ?”

 

“Á!”

 

Tang Nhị cảm thấy đau, lúc mới buông b.í.m tóc của Nhị Nha .

 

Nhị Nha giành b.í.m tóc nhỏ yêu quý của , đau đến nỗi nước mắt lưng tròng, cái mũ lông ch.ó đầu cũng rơi xuống đất từ lúc nào.

 

Vương Nhị Hổ tới cúi nhặt cái mũ đất lên, đội lên đầu Nhị Nha, miệng an ủi:

 

“Nhị Nha, đừng .”

 

Nhị Nha vắt hai giọt nước mắt, chỉnh cái mũ đầu, đó, đột nhiên hành động cực nhanh——

 

“Bốp!”

 

Nhị Nha tát Tang Nhị một cái như trời giáng:

 

“Cho mày chừa cái tội túm b.í.m tóc của tao!”

 

Các học sinh: “——”

 

Đường Mạt: Ừm, tiết học đầu tiên, kỷ luật lớp học gì đó, cũng tạm ha.

 

Các em học sinh biểu hiện khá năng động, thầy trò thực sự “đánh thành một khối”!

 

 

Loading...