Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 25: Nếu cô ấy có hai ông chồng thì sao ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:27:43
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Mạt ngẫm nghĩ, lẽ Bà Vương cũng chắc Vương Nhị Hổ rốt cuộc là con của chồng nào.
Lại nghĩ đến cái tên Vương Nhị Hổ, quen tai, hình như ở đó .
Nghĩ kỹ , đây chẳng là đứa trẻ mà Nhị Nha và Tiểu Truyền kể đây, đứa bé gặp sói đường học ở cơ sở nông trường, sói c.ắ.n què chân đó .
Hóa là con trai nhà Đội trưởng Vương.
Đường Mạt và Lý Mãn Hà đổ hết đất đá trong giỏ , xách giỏ về.
Khi xuống dốc thì cả hai dìu .
Lòng Đường Mạt vẫn hết tò mò chuyện phiếm, cô hỏi:
“Vậy cha ruột của Vương Đại Ni ?”
“Không nữa. Dù thì lúc đến đây, Đội trưởng Vương ở đây Phó đội trưởng , ông là đầu tiên đến liên đội . Hồi đó còn gọi là liên đội, chỉ là tiểu đội nông trường thôi. Mấy chuyện chúng cũng ở các đội khác kể . Có chồng của Bà Vương c.h.ế.t vì bệnh, là tự bỏ nhà , cũng Đội trưởng Vương vứt bỏ đàn ông , dẫn ba con họ lén lút chạy đến nông trường của chúng . Rốt cuộc là thế nào thì ai cả.”
—— Câu chuyện càng càng rối!
Trong lúc chuyện, hai về chỗ việc, cầm xẻng, cuốc xúc đất.
ngọn lửa tò mò chuyện phiếm trong lòng Đường Mạt vẫn tắt, cô nhịn thì thầm hỏi:
“Cô xem, một gia đình mà hai đàn ông thì mà ngủ , ngủ chung một giường ?”
Lý Mãn Hà hì hì, ghé sát thì thầm:
“Nghe hình như là đấy. Có những nhà kỹ tính hơn thì sẽ chia hai phòng, nhà nghèo, nhiều phòng như , thì cứ thế ngủ chung một giường. Bà vợ ngủ với ai thì chui chăn của đó, đàn ông cũng ý kiến gì.”
Đường Mạt: Cái quái gì thế ?
Không thể tưởng tượng nổi đó sẽ là cảnh tượng như thế nào.
Không lẽ thấy ngại ?
Như chẳng còn kích thích hơn cả hoàng đế lật thẻ bài chọn phi tần .
Đường Mạt đột nhiên nghĩ đến , nếu cô mà hai ông chồng thì nhất định sắp xếp hai phòng riêng.
Sau đó một chịu trách nhiệm kiếm tiền, một chịu trách nhiệm nấu cơm.
Buổi tối thì ba cùng chơi game.
Đêm đến ngủ với ai thì đến phòng của đó, treo một tấm biển “Hôm nay đóng cửa” lên cửa.
Ha ha ha ha ha ha ——
—— Khoan , cô bình thường!
Sao những suy nghĩ dung tục như chứ?
Ba quan niệm về thế giới, giá trị và nhân sinh của cô lệch lạc đến tận rãnh Mariana !
Đường Mạt vội vàng ghìm cương suy nghĩ , đổi dụng cụ với Lý Mãn Hà, giơ cuốc lên điên cuồng đào đất. Không lâu , cô mồ hôi nhễ nhại.
May mà hôm nay mặt trời chút ấm áp, lạnh như hôm qua, tuyết tích tụ ở đằng xa cũng dấu hiệu tan chảy, chắc là thời tiết sắp ấm lên .
Làm việc đến hơn mười giờ trưa thì căng thẳng la lên một tiếng:
“Đội trưởng Chu đến !”
Đường Mạt ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy một đang tới từ đằng xa, dáng thẳng tắp, bước thong dong, quả đúng là Chu Tuấn Canh trở về.
Thế là các thành viên trong đội ai nấy đều hăng hái như tiêm t.h.u.ố.c kích thích, tràn đầy khí thế, cuốc giơ cao tít, xẻng xúc sâu hoắm, giỏ nâng lên chạy rầm rập.
Cũng ai đùa giỡn nữa.
Ai nấy đều phát huy kỹ năng diễn xuất đỉnh cao nhất trong đời .
Đường Mạt mà tâm phục khẩu phục.
Đường Mạt cũng khí lây nhiễm, đẩy nhanh tốc độ việc.
tâm trí cô vẫn luôn ở Chu Tuấn Canh, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc hai cái, Chu Tuấn Canh hỏi thăm tin tức gì ở cơ sở nông trường, tra phận của cô .
Trong lòng tò mò, nhưng cô dám công khai chạy đến mặt Chu Tuấn Canh để hỏi.
Sau khi Chu Tuấn Canh đến, cũng thẳng đến chỗ cô, mà tiên bờ kiểm tra một lượt công trường.
Chỉ liếc mắt hai cái là nhận cả buổi sáng tiến triển gì, vẫn giậm chân tại chỗ.
Mèo con Kute
Chu Tuấn Canh khoanh tay ngực, lẩm bẩm một câu:
“C.h.ế.t tiệt, một lũ diễn viên giỏi như thế, ở đây thật là phí tài.”
Vì diễn xuất quá nhiệt tình, Chu Tuấn Canh lười vạch trần, cũng truy cứu, chuyện cứ thế lấp l.i.ế.m cho qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-25-neu-co-ay-co-hai-ong-chong-thi-sao.html.]
Đi một vòng, Chu Tuấn Canh xuống mương, cầm một cái xẻng tới.
Lý Mãn Hà thấy Chu Tuấn Canh thẳng đến chỗ Đường Mạt, bèn thì thầm với Đường Mạt:
“Đội trưởng nhà cô tìm cô kìa.”
Nói xong liền thức thời bỏ .
Chu Tuấn Canh đổi cái xẻng trong tay lấy cái cuốc của Đường Mạt, giơ cuốc lên bắt đầu đào đất.
Một nhát cuốc xuống, một mảng đất đen lớn lật lên.
Sức mạnh đó, tốc độ đó——
Đường Mạt lo cái cuốc sẽ Chu Tuấn Canh dùng hỏng mất.
Cô lẳng lặng theo xúc đất, khi xúc đầy một giỏ đất, hai cùng khiêng giỏ đổ đất.
Nói là khiêng, thực chỉ Chu Tuấn Canh một dùng sức, Đường Mạt chỉ tượng trưng đặt tay lên giỏ mà thôi.
Khi khỏi mương thoát nước, Chu Tuấn Canh chất vấn:
“ bảo cô ở nhà, cô chạy đến đây nữa ?”
Đường Mạt hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Đội trưởng, tra tin tức ?”
Chu Tuấn Canh khẽ lắc đầu.
Lòng Đường Mạt lạnh một nửa:
“Không ?”
“Ừ, hỏi Chủ nhiệm Tôn ở phân trường , hỏi gần đây nông trường nữ thanh niên trí thức nào đáng lẽ đến mà đến , ông , bất kỳ mất tích nào phù hợp với cô.”
“——”
Chu Tuấn Canh đổ đất xong, ngẩng đầu lên, thấy Đường Mạt vẻ mặt u sầu, :
“ dặn dò chú ý , xem các phân trường hoặc liên đội khác nữ thanh niên trí thức nào mất tích rõ nguyên nhân , nếu tin tức, sẽ .”
Đường Mạt buồn bã :
“Vậy nếu mãi mà tin tức thì ?”
Chu Tuấn Canh đặt giỏ xuống đất, về phía xa, :
“Nếu thì sẽ xử lý cô theo dạng dân giấy tờ, thu nhận cô đội của chúng . Từ nay về cô cứ ở đội chúng , ?”
“Dân giấy tờ——”
Từ thiện cho lắm, nhưng nếu thật sự tra phận của cô, thì cũng chỉ thể xử lý theo dạng dân giấy tờ thôi.
Chu Tuấn Canh an ủi:
“Cô yên tâm , Đại Hoang Bắc nhiều dân giấy tờ, đội của chúng cũng ít như . Khi họ đến đây cũng hộ khẩu, phận, lâu dần cũng chẳng ai truy cứu lai lịch của cô nữa. Chỉ cần là một sống, chúng đều đối xử với họ như con , vì đây là Đại Hoang Bắc.”
Đường Mạt một điều về dân giấy tờ trong cuốn tiểu thuyết , cũng Chu Tuấn Canh thật. Ở Đại Hoang Bắc, ai kỳ thị dân giấy tờ cả.
Cô thì bận tâm việc coi là dân giấy tờ, nhưng cô tò mò, tại tra phận của ?
Là thật sự tra , là—— Đội trưởng Chu cố ý che giấu?
Nếu cố ý che giấu thì dễ , đằng nào cô cũng sẽ tự đến phân trường hỏi thăm .
Hôm nay sở dĩ cùng Chu Tuấn Canh, chỉ là lo lắng ký ức của nguyên chủ, lỡ lộ mặt thì chuyện gì bất lợi xảy , nên mới để Chu Tuấn Canh một thăm dò tin tức .
Vì Chu Tuấn Canh ở phân trường như cô, bất kể là thật giả, cô nhất định sẽ cơ hội tự đến trụ sở nông trường hỏi thăm .
Đến lúc đó sẽ Chu Tuấn Canh cố ý dối lừa cô .
Điều khiến Đường Mạt tò mò nhất là, nếu Chu Tuấn Canh thật sự tra lai lịch của cô, rốt cuộc cô là ai, và đến nơi nhặt về?
Đây là điều khiến cô khó hiểu nhất.
Chu Tuấn Canh xách giỏ lên, hai mương.
Làm việc đến trưa thì xe ngựa chở cơm đến.
Đường Mạt thấy tiếng roi quất khí từ đằng xa, cả giật , vứt xẻng xuống bò lên bờ.
Xoa tay hít hà, chờ xe ngựa chở cơm đến gần.
Hừm hừm, nhất định cướp cơm.
Hôm nay no bụng bằng thực lực của chính !