Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 129: Xem cái bản lĩnh của anh kìa, sao anh không bay lên trời luôn đi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:29:40
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Mạt hiểu vì mặt Chu Tuấn Canh phủ một tầng sương lạnh, chẳng lẽ tối qua "ngủ" ?
Vậy rốt cuộc là "ngủ" "ngủ"?
Cô cũng , cho dù tối qua "ngủ" , cô cũng chẳng cảm thấy gì.
Đường Mạt thắc mắc, ngại tiện hỏi quá rõ, cô bò dậy, xuống đất.
Dưới đất giấy, trong lòng cô thất vọng:
"Anh 'ngủ' ư?"
" nào chỉ 'ngủ' với cô, chính cũng thức trắng cả đêm!"
"——"
Chu Tuấn Canh giơ tay, ghì mạnh chọc hai cái trán Đường Mạt.
Đường Mạt "nhất chỉ thiền" của Chu Tuấn Canh chọc ngã thẳng cẳng giường lò sưởi.
Chu Tuấn Canh giọng nghiêm khắc :
"Cái đầu óc của cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì , tự hạ t.h.u.ố.c , đúng là cô nghĩ , cô sợ trúng độc ?!"
Đường Mạt lí nhí nhỏ:
"Em chẳng vẫn đây , trúng độc, liều lượng ít, sẽ ."
"Lỡ mà?" Chu Tuấn Canh giả vờ giận dữ, "Lỡ chuyện gì thì ?"
Đường Mạt thấy Chu Tuấn Canh nổi giận lôi đình, chút sợ hãi, co rụt trong chăn dám cãi , lẳng lặng kéo chăn lên cao một chút.
Chu Tuấn Canh căng mặt, vẻ đội trưởng:
" cho cô , nếu cô còn tự ý chế tạo mấy thứ t.h.u.ố.c linh tinh đó, thì cô xuống đồng nông với , cho cô y tá nữa!"
Đường Mạt , đầu tiên là sững sờ:
Không cho cô y tá ư?
Đường Mạt gì, lẳng lặng bò dậy khỏi giường lò sưởi, xuống giường, xỏ giày, về phía cửa.
Chu Tuấn Canh thấy, thầm kêu , tiêu , nặng lời quá, vợ hình như đang giận dỗi bỏ nhà .
Đừng mà— chỉ vài câu nặng lời dọa dẫm em thôi, em đừng tưởng thật chứ.
Tuyệt đối đừng diễn cái cảnh giận dỗi bỏ nhà với , chịu nổi !
Đang nghĩ nên cúi đầu xuống nước nhận , thì Đường Mạt lên tiếng:
"Đội trưởng, đây một chút."
Chu Tuấn Canh vội vàng thuận nước đẩy thuyền, xuống giường lò sưởi, xỏ giày, đuổi theo đến cửa.
Đường Mạt kéo chốt cửa, mở cửa, ngoài.
Chu Tuấn Canh sợ vợ chạy mất, cũng rón rén theo ngoài.
Rồi, khỏi nhà, Đường Mạt bỗng nhiên lùi trong, tiếp đó sập cửa .
Chu Tuấn Canh liền ngớ .
Định đẩy cửa , chỉ tiếng chốt cửa, cửa khóa trái từ bên trong.
C.h.ế.t tiệt, vợ bỏ nhà , mà là đuổi khỏi nhà ?!
Anh vội vàng đập cửa:
"Này, Mạt Mạt, em gì , mau mở cửa!"
Đường Mạt trong cửa :
"Xem cái bản lĩnh của kìa, tối qua đ.á.n.h vợ, sáng nay dậy mắng vợ, giỏi giang thế, bay lên trời luôn ?
Anh đ.á.n.h thì đánh, mắng thì mắng, cũng chẳng gì nữa, nhưng dựa mà cho y tá?
Kẻ cho y tá là , kẻ cho y tá cũng là , thế nào, thật sự một tay che trời ?
Mèo con Kute
Anh dọa ai đấy?
Cái miếu nhỏ Ngũ Liên Đội chứa nổi vị Đại Phật như nữa ?"
Chu Tuấn Canh ngoài cửa sốt ruột, cái cô bé đúng là càng ngày càng giống một phụ nữ Đông Bắc chính hiệu :
"Mạt Mạt, gì thì em cứ để nhà , lát nữa thấy ngoài cửa, mất mặt lắm, mau cho !"
"Anh còn hổ ư, mặt dày lắm ? Cứ đợi đấy, đợi quần áo xong sẽ thả ."
Nói xong, Đường Mạt về, lên giường lò sưởi .
Chu Tuấn Canh mặc áo ba lỗ quần đùi ở cửa, sốt ruột thôi.
Sợ khác thấy cảnh sáng sớm tinh mơ vợ đuổi khỏi nhà.
Anh đầu quanh, may mà, bên ngoài tạm thời ai, liền ghé khe cửa nhỏ giọng cầu xin:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-129-xem-cai-ban-linh-cua-anh-kia-sao-anh-khong-bay-len-troi-luon-di.html.]
"Mạt Mạt, em cho chút thể diện , để thấy thế , đội trưởng thế nào đây, ai còn xem trọng nữa, sai , nãy chỉ dọa dẫm em thôi, thật sự bãi chức em , em mau mở cửa cho ——"
Đường Mạt giường lò sưởi, sờ sờ m.ô.n.g đ.á.n.h tối qua, bây giờ vẫn còn đau.
Cưới đầy ba ngày đ.á.n.h mông, lâu dài thì còn thể thống gì nữa?
Không cho một bài học t.ử tế, còn chữ "Chu" ngang, phẩy, sổ, móc thế nào nữa.
Chu Tuấn Canh gõ cửa nửa ngày trời cũng mở .
lúc , một thanh niên trí thức dậy sớm giếng múc nước, thấy Chu Tuấn Canh ở cửa nhà ngói, từ xa hỏi một câu:
"Đội trưởng, gì đấy?"
Một giây Chu Tuấn Canh còn sốt ruột nhảy bổ, thấy chuyện, một giây lập tức đổi sang vẻ ung dung tự tại, , thong thả ngoài, mặt mày đĩnh đạc :
"À, trong nhà ngột ngạt, ngoài hít thở chút khí, tiện thể tập thể d.ụ.c buổi sáng luôn."
Vừa , giơ tay lên, ở sân trống ngoài cửa bắt đầu động tác giãn cơ.
Người thanh niên trí thức , khỏi thầm khâm phục:
Đội trưởng đúng là đội trưởng, quá kỷ luật!
Bỏ mặc cô vợ nhỏ xinh giường lò sưởi mà sáng sớm ngoài tập thể dục.
Hóa đội trưởng là , hóa thể chất cường tráng là !
Thanh niên trí thức tự thấy bằng, xách thùng, múc nước từ giếng xong thì về.
Thanh niên trí thức , Chu Tuấn Canh vội vàng chạy gõ cửa.
Gõ vài phút , Đường Mạt mới xong quần áo, mở cửa.
Vừa hé một khe cửa, Chu Tuấn Canh lập tức nghiêng chui tọt , mặt tươi hớn hở :
"Hì hì, mà, vợ là nhất, thương nhất, đúng ?"
Nói xong, ôm mặt Đường Mạt mà c.ắ.n một cái thật mạnh.
Đường Mạt vội vàng lau mặt:
"Chưa đ.á.n.h răng đừng hôn ."
"Cứ hôn, cứ hôn!"
Đường Mạt ngẩng mặt lên, nghiêm túc hỏi:
"Vậy còn đ.á.n.h m.ô.n.g nữa ?"
Chu Tuấn Canh thèm nghĩ ngợi, đầu lắc như trống bỏi:
"Không đánh, đánh!"
"Mắng ?"
"Không mắng, mắng!"
"Vậy còn cho y tá ?"
"Cho , em gì thì đó, em mà đội trưởng, lập tức nhường cho em!!"
Đường Mạt gật đầu, nén , định rửa mặt.
Kết quả, Chu Tuấn Canh bỗng nhiên đóng sập cửa , vác Đường Mạt lên vai thẳng lên giường lò sưởi.
Đánh thì đánh, mắng thì mắng.
Đánh mắng xong xuôi, trách nhiệm cần vẫn .
"Đầu giường cãi , cuối giường hòa" chính là ý .
Đường Mạt vai Chu Tuấn Canh, đá chân đ.ấ.m lưng :
" quần áo xong , đừng bậy."
"Không , giúp em cởi, giúp em mặc , em cần động tay, cứ yên là ."
Chu Tuấn Canh đặt vợ lên giường lò sưởi, một tay đẩy cô ngã xuống.
Xong việc, mặc quần cho vợ, thấy cặp m.ô.n.g trắng nõn nà của vợ bầm một mảng xanh, Chu Tuấn Canh xót xa vô cùng, tối qua thật sự quá vội vàng, ngờ tay nặng đến .
May mà là do đánh, nếu đổi thành khác đánh, nhất định c.h.ặ.t t.a.y kẻ đó ném xuống hố phân.
Mười mấy phút , Đường Mạt chân mềm nhũn, mặt mày ửng hồng cùng Chu Tuấn Canh phía ăn cơm.
Ăn cơm xong, mỗi một việc.
Trước khi , Chu Tuấn Canh liều , dỗ dành khuyên nhủ Đường Mạt đừng mấy cái thí nghiệm t.h.u.ố.c linh tinh đó nữa.
Cứ mấy thứ t.h.u.ố.c thông thường theo phương t.h.u.ố.c là , đừng mấy thứ t.h.u.ố.c mê độc hại.
Nghe thôi thấy đáng tin .