Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 12: Anh em ơi, run rẩy đi ---

Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:27:30
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Mạt vội hỏi:

 

“Đội trưởng Chu, họ Thẩm mà , tên là gì ?”

 

“Hình như là—” Chu Tuấn Canh nhất thời nhớ , “Tên gì nhỉ, , là Thẩm Tích Huy.”

 

“—”

 

Đường Mạt toát mồ hôi hột.

 

Ối giời ơi, trùng hợp đến !

 

thế mà đến tiểu đội cùng ngày với nam chính của cuốn sách, chuyện trùng hợp đến thế chứ?

 

“Vậy rốt cuộc phạm tội gì, g.i.ế.c phóng hỏa ?” Chu Tuấn Đọc hỏi.

 

Đường Mạt vội vàng nhắc nhở:

 

“Đừng, tuyệt đối đừng hỏi câu đó mặt !”

 

“Tại ?” Hai em cùng lúc hỏi Đường Mạt.

 

Đường Mạt gượng:

 

“Bởi vì, đừng vạch áo cho xem lưng chứ, lẽ , hỏi như chẳng là đ.â.m d.a.o lòng ?”

 

Lý do thực sự là, trong sách , vì hỏi thẳng nam chính câu , kết quả nam chính đ.á.n.h đến mức tè quần ngay tại chỗ.

 

, đây chính là điểm “phong độ” nhất của nam chính.

 

Mặc dù trong sách đ.á.n.h là ai, cũng cụ thể bao nhiêu đánh, nhưng dù Đường Mạt cũng nhắc nhở mấy em , đừng để họ tự chuốc họa .

 

Chu Tuấn Canh gật đầu tin tưởng tuyệt đối:

 

“Được, hỏi nữa là .”

 

Nói , Chu Tuấn Canh xuống giường sưởi, ngửi thấy trong nhà hình như còn mùi thịt nữa, liền bước khỏi cửa, đến giữa đất trống phía dãy nhà, móc còi , “Huýt!” một tiếng, cất giọng hô:

 

“Nào, ai ăn cơm thì đến họp !”

 

Hô xong liền về nhà.

 

Không lâu , lục tục kéo đến.

 

Đường Mạt , lát nữa hai tù cải tạo đón về cũng nhất định sẽ tham gia cuộc họp, cô tò mò nam chính trong sách rốt cuộc trông như thế nào, vì đợi ở cửa buồng trong.

 

Theo mô tả trong sách, nam chính cao một mét chín, hung hãn bá đạo, đ.á.n.h gây rối, là kẻ ác bá nổi tiếng gần xa.

 

Khi tiểu thuyết bắt đầu, cân nặng của còn lên đến hơn trăm cân, mặc một chiếc áo da cừu rách rưới, đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, trông chẳng khác gì một tên thô kệch thể nổi.

 

Sau , nhờ sự cải tạo của nữ chính trong sách, mới dần dần gầy , trai hơn, từng bước leo lên đỉnh cao của cuộc đời.

 

Đường Mạt “ba đời phúc”, thế mà xuyên đúng lúc nam chính thả lao cải, đúng là cảm động đến rơi nước mắt (sợ đến c.h.ế.t)!

 

Đường Mạt tựa cửa, một lòng chờ đợi sự xuất hiện của vị “ giấy” .

 

Kết quả, đến là các thành viên khác trong đội.

 

Vừa bước , nhăn mũi hít hà.

 

“Đội trưởng, nhà hầm thịt ? Chả trách ở nhà ăn cơm cứ ngửi thấy mùi thịt, hóa là từ nhà bay !” Thống kê viên ông Tang hỏi.

 

Những khác cũng hít hà theo.

 

Thanh niên trí thức Đổng Phụng :

 

“Hây da, g.i.ế.c gà chứ gì, hầm khoai tây, nướng bánh ngô nữa chứ!”

 

Bà Vương cầm cái tẩu t.h.u.ố.c cũ, cũng hít một mùi thịt lâu ngửi, hì hì:

 

“Chứ còn gì nữa, còn cố tình chạy sang chỗ mượn xì dầu nữa cơ, trong nhà cô thanh niên trí thức xinh mới đến, ôi chao, chắc là cô , quả nhiên là xinh thật, thảo nào đội trưởng chúng nỡ lòng nào g.i.ế.c gà, con gà c.h.ế.t uổng.”

 

Chu Tuấn Canh kéo mặt xuống:

 

“Mẹ nó, bọn mày đứa nào cũng cái mũi thính như chó!”

 

Mọi trêu chọc , ba năm một nhóm xuống.

 

Cũng tự mang ghế đẩu nhỏ, thì dựa tường .

 

Chẳng mấy chốc, một căn nhà chật kín , cả nam lẫn nữ, già lẫn trẻ, tíu tít trêu đùa vui vẻ.

 

Nhìn mới thấy, tiểu đội hoang vắng cũng lúc náo nhiệt.

 

Những nam thanh nữ tú thì còn giữ ý một chút, chỉ với .

 

Những lớn tuổi thì động tay động chân, sờ , . Cười hì hì, đủ thứ chuyện tầm phào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-12-anh-em-oi-run-ray-di.html.]

 

Quả nhiên đúng như trong sách : phong cách phóng khoáng!

 

Chu Tuấn Canh bình thường cũng để ý mấy chuyện , cứ để mặc họ loạn, lười quản chuyện bao đồng.

 

hôm nay Đường Mạt ở đây, sợ mất mặt Đường Mạt, đừng để hiểu lầm cũng cùng một giuộc với bọn họ, thế là lạnh mặt ho khan một tiếng:

 

“Khụ, nó, tất cả chú ý cho , thấy hôm nay khách ?”

 

“Đội trưởng, bộ đắn gì thế?” Nữ công nhân Ngưu Quế Hương cợt .

 

“Ai, ai bộ đắn với cô, lão t.ử là đắn ?!” Chu Tuấn Canh sốt ruột.

 

Bà Vương :

 

“Đội trưởng, giới thiệu kỹ hơn về cô tiểu Đường đồng chí mới đến cho chúng ? Anh thì quen , chứ chúng đây quen .”

 

Không đợi Chu Tuấn Canh khó xử, Đường Mạt :

 

tên Đường Mạt, hôm nay mới đến.”

 

“Cô gái, từ đến ?” Một bà lão trông vẻ đắn hỏi.

 

“—” Từ thế kỷ 21 đến, bà tin ?

 

Đường Mạt nguyên chủ từ đến, đành bịa :

 

“Từ Kinh thành đến.”

 

Bà Vương bĩu môi:

 

“Chậc chậc, từ Kinh thành xa xôi đến cái nơi khỉ ho cò gáy , bao nhiêu cô thanh niên trí thức từ miền Nam đến đây là sướt mướt, thấy cô còn vui vẻ lắm.”

 

Đường Mạt bà Vương dạng , cũng khách sáo với bà :

 

thấy các bà cũng vui vẻ lắm mà.”

 

“Ôi chao, con bé mồm mép ghê gớm đấy nhỉ.”

 

Chu Tuấn Canh ở đầu bàn, vốn còn lo lắng Đường Mạt sẽ chống đỡ nổi đám thô tục man rợ , ngờ Đường Mạt hề yếu thế, khóe môi kìm cong lên, nghiêm mặt :

 

“Đừng mất mặt mất nết, cô gái nhà sợ.”

 

“Làm cô sợ, xót chứ gì?” Bà Vương chịu thua.

 

“Ha ha ha ha ha—”

 

Mèo con Kute

Chu Tuấn Canh đang định nổi giận, rèm cửa vén lên, hai bước .

 

Đường Mạt ngẩng đầu , lập tức cảm thấy cả căn phòng bao trùm trong một bóng tối.

 

— nam chính ác bá cao một mét chín— Thẩm Tích Huy!

 

Trái tim Đường Mạt dường như hẫng một nhịp.

 

Mặc dù đèn đóm lờ mờ, rõ dáng vẻ cụ thể của nam chính, nhưng vẫn thể nhận từ đường nét mờ ảo rằng nam chính quả nhiên tóc tai bù xù, toát lên vẻ hoang dã, trông hệt như một tên cường đạo cướp nhà.

 

Mọi trong nhà cũng đều giật khí thế của :

 

Bởi vì quá cao, dù ở vùng Đông Bắc chiều cao trung bình khá cao, chiều cao của nam chính vẫn hiếm gặp.

 

khoảnh khắc kinh ngạc, căn phòng trở như thường.

 

Chu Tuấn Canh thấy hai bước , dậy, chỉ tay về phía họ giới thiệu qua loa với :

 

“Để giới thiệu cho , hôm nay đội chúng thêm hai mới, Kiều Văn Thành, Thẩm Tích Huy, họ sẽ ở đội năm chúng , cùng việc với chúng , hoan nghênh!”

 

Nói , Chu Tuấn Canh dẫn đầu vỗ tay.

 

Trong nhà vang lên tiếng vỗ tay lác đác, để chào đón hai tù cải tạo, mà chỉ là nể mặt đội trưởng thôi.

 

Người đàn ông trung niên tên Kiều Văn Thành cúi mỉm với , trông khiêm nhường.

 

Thẩm Tích Huy mắt thèm liếc ai, vẻ mặt ngông cuồng bá đạo, khó gần.

 

Quả nhiên nam chính!

 

Đường Mạt tự nhủ trong lòng:

 

Anh em ơi, run rẩy , đây là nam chính của cuốn sách đấy!

 

Các , những nhân vật nền bằng cả pháo hôi, đều sẽ sống ánh hào quang của thôi!

 

Mặc dù tiểu thuyết còn chính thức bắt đầu, hào quang nam chính lên sóng , nhưng, nắm đ.ấ.m của nam chính thật sự thể chọc !

 

Chúc các vĩnh viễn nếm trải nắm đ.ấ.m thép của nam chính!

 

 

Loading...