Thập niên 70: Hán thô gặp xui xẻo nhặt được tiểu kiều thê vượng phu - Chương 113: Vấn đề sinh con ---
Cập nhật lúc: 2025-11-27 06:29:23
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Mạt ngờ Chu Tuấn Canh phản ứng dữ dội như .
Tuy nhiên, thái độ của Chu Tuấn Canh, lẽ tán thành việc sinh con.
Cô chút tò mò:
"Sao, sinh con ?"
"Chẳng lẽ em sinh?"
"Em cũng , em cũng từng nghĩ đến vấn đề , nhưng, cái chuyện đó thì thể sẽ m.a.n.g t.h.a.i , chẳng lẽ từng cân nhắc vấn đề ?"
Chu Tuấn Canh thở phào một dài:
"Thôi , chuyện vốn định cưới xong mới với em, nhưng em hỏi , chúng chuyện bây giờ luôn."
Nói , Chu Tuấn Canh đặt cái đòn gánh xuống, nắm tay Đường Mạt, đến bãi cỏ bên bờ sông xuống.
Ôm Đường Mạt giữa hai chân.
Đường Mạt lười biếng tựa lòng , gì.
Chu Tuấn Canh nghiêm túc hỏi:
"Chúng sinh con ?"
"Tại sinh?"
"Tại sinh?"
Đường Mạt dậy, tò mò Chu Tuấn Canh.
Hai , Chu Tuấn Canh thấy mặt Đường Mạt còn sống động như mấy hôm , cô bé đang nghĩ gì trong đầu, bèn tặng cô một nụ hôn dịu dàng và kéo dài.
Hôn xong, mặt Đường Mạt ửng hồng.
Ừm, như trông hơn nhiều.
Đường Mạt nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ Chu Tuấn Canh, giọng nhỏ nhẹ hỏi:
"Đội trưởng, tại em sinh con?"
"Bởi vì lý do để em sinh con."
Đường Mạt vẫn thể hiểu nổi, tại đàn ông con của ?
Theo quy luật di truyền sinh học, chẳng động vật đực đều tìm cách để lan truyền gen của ?
Tại đội trưởng Chu, một loài động vật đực, khác biệt đến .
Thấy Đường Mạt vẻ mặt ngơ ngác hiểu, Chu Tuấn Canh hỏi:
"Em sinh ?"
"Em , em chỉ đột nhiên nghĩ đến vấn đề nên hỏi thôi."
"Mạt Mạt, , chúng sinh ?"
"Anh cũng cho em một lý do chứ? Tại sinh?"
Chu Tuấn Canh thở dài, trong mắt lướt qua một tia u ám, dường như về chủ đề , im lặng lâu.
Đường Mạt cũng vội truy hỏi, chỉ chờ xem Chu Tuấn Canh sẽ trả lời thế nào.
Cuối cùng, Chu Tuấn Canh sự thật:
"Vì sinh con quá nguy hiểm, là vì sinh mà mắc bệnh sốt hậu sản, hết cữ thì còn nữa ."
"---"
Đường Mạt đột nhiên hiểu .
Cô ôm chặt Chu Tuấn Canh, lặng lẽ an ủi .
Một lúc , Chu Tuấn Canh :
"Cho nên em mạo hiểm, vốn dĩ từng ý định kết hôn sinh con, gặp em, mới kết hôn, nhưng thể để em mạo hiểm sinh con."
", tất cả phụ nữ sinh con đều mất mạng, đó chỉ là một t.a.i n.ạ.n thôi."
"Anh t.a.i n.ạ.n như , em là vận may duy nhất gặp bao năm qua, là tất cả của , lấy tất cả của đ.á.n.h cược, vì thua nổi."
"Vậy, nếu em sinh thì ?"
Chu Tuấn Canh dường như khó hiểu, gần như thể tin :
"Con cái gì , em Nhị Nha và Tiểu Truyền kìa!"
"Nhị Nha và Tiểu Truyền mà, đáng yêu hiểu chuyện!"
Chu Tuấn Canh vẫn cau mày lắc đầu:
"Không, tóm trong nhà thêm con cái nữa, nhà chúng đủ đông ."
" mà," Đường Mạt chút cam tâm, "nhưng mà, chúng con của mà."
Chu Tuấn Canh vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Mạt, dịu dàng :
"Em chính là con của , chỉ cần thương một em là đủ ."
"Anh thương em, em thương ai?"
"Em thương chứ! Em xem như con mà thương ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-han-tho-gap-xui-xeo-nhat-duoc-tieu-kieu-the-vuong-phu/chuong-113-van-de-sinh-con.html.]
Đường Mạt tức vì :
"Anh gọi em là , em mới xem như con mà thương!"
"Ừm, cũng là ."
"Biến thái!"
Hai đùa vài câu, Đường Mạt cảnh cáo:
"Chuyện chúng bàn bạc với , nhưng lén lút giở trò lưng em!"
"Anh thể giở trò gì chứ?"
Đường Mạt lo Chu Tuấn Canh sẽ chuyện dại dột, đừng một thắt ống dẫn tinh gì đó, nhưng cô thể với Chu Tuấn Canh, nhỡ học theo thì ?
Chỉ đành :
"Dù em cũng , chúng sinh con thì , nhưng nhỡ một ngày nào đó em sinh, mà thể sinh, thì đừng trách em vô tình."
"---" Vẻ mặt kinh hãi, "Em gì?"
Mèo con Kute
"Làm gì á? Thật sự mà đến cái ngày đó, hoặc là ly hôn, hoặc là em tìm khác sinh!"
"Em dám!"
Chu Tuấn Canh đột nhiên lật đè Đường Mạt xuống , ghen tuông phát tác, điên cuồng c.ắ.n môi và cổ Đường Mạt.
Đường Mạt cảm thấy tên đàn ông ch.ó má đang c.ắ.n cổ , sợ rằng sẽ để vết hôn, sợ hãi hét lên:
"Đừng nhúc nhích, đừng c.ắ.n em, Chu Tuấn Canh là đồ khốn nạn, đồ đại khốn nạn!"
Cô càng mắng, Chu Tuấn Canh càng chịu buông tha cho cô, cuối cùng ôm Đường Mạt đến bụi lau sậy ven bờ, mượn sự che chắn của lau sậy, cởi cúc áo của Đường Mạt, tiếp tục c.ắ.n những chỗ khác.
Chu Tuấn Canh c.ắ.n mạnh lắm, nhưng hai "quả chà là" tươi non quá giòn mềm, vẫn c.ắ.n đến đau điếng.
Cắn hơn mười phút, Chu Tuấn Canh mới buông .
Đường Mạt bãi cỏ, chỉnh chiếc áo lót kéo lung tung, tức giận mắng:
"Biến thái, đồ biến thái c.h.ế.t tiệt!"
Chu Tuấn Canh hai "quả chà là" c.ắ.n đến đỏ bừng tím tái, trông vẻ như rách cả da, cũng hối hận vì quá xúc động, c.ắ.n mạnh tay.
Anh dày mặt đỡ Đường Mạt.
"Tránh !"
Đường Mạt dùng sức đẩy tay , tự dậy, tự cài cúc áo, trừng mắt Chu Tuấn Canh với ánh mắt g.i.ế.c .
Chu Tuấn Canh như thể phạm , ngoan ngoãn quỳ bên cạnh canh giữ, dám nhúc nhích.
Trong miệng vẫn còn vương vấn hương vị sữa nhạt nhòa.
Đường Mạt cài xong cúc áo, dậy, bỏ .
Kết quả đầu , thấy nước một con rắn uốn lượn bơi lên, dài bằng cánh tay cô.
Da đầu tê dại, đến cả la cũng la nổi nữa.
Chu Tuấn Canh cũng thấy con rắn đó, nhanh chóng bẻ hai cây lau sậy, gập , chạy lên phía , nhấc con rắn mặt đất ném xuống nước.
Con rắn dài "vút" một tiếng, vẽ một đường cong , cuối cùng rơi xuống nước.
Đợi đến khi con rắn biến mất, Đường Mạt nhớ bãi cỏ, suýt chút nữa rắn bò lên , "oa" một tiếng òa.
"Không ."
Chu Tuấn Canh vứt bỏ lau sậy, vội vàng bế xốc Đường Mạt lên.
Đường Mạt ôm chặt vai Chu Tuấn Canh, nức nở, nước mắt tuôn rơi ngừng.
Vừa đau, giận, sợ hãi.
Hai b.í.m tóc tết dài cũng dựng lên.
Chu Tuấn Canh xót xa buồn , bế cô lên bờ sông, ôm dỗ dành nửa ngày trời mới từ từ dỗ .
Đường Mạt dám xuống đất bộ, Chu Tuấn Canh cứ thế bế cô về liên đội, thấy mặt đất bằng phẳng, cô mới dám đặt chân xuống.
Lau khô nước mắt, trở về nhà họ Chu ăn cơm thì Chu lão Nhị ăn xong .
Trong nhà chỉ Nhị Nha và Tiểu Truyền.
Nhị Nha ngơ ngác Đường Mạt.
Đường Mạt tưởng đến đỏ mắt, Nhị Nha phát hiện.
Nào ngờ Nhị Nha hỏi:
"Cô Đường, cổ cô đỏ mấy chỗ ?"
Đường Mạt sờ cổ, lập tức đỏ mặt tía tai.
Cô quên mất cổ Chu Tuấn Canh c.ắ.n mạnh.
Chu Tuấn Canh cái đồ khốn nạn!
Cổ đỏ cũng cho .
Sao lấy cái đồ khốn nạn chứ?!