Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 120: Cái Đồ Ngốc Này

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:50:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đám đến nhà sách Tân Hoa, còn cửa, kinh ngạc đến ngây .

 

"Tớ nhầm chứ?"

 

Miệng Giang Viện há thành hình chữ O.

 

Chỉ thấy mặt đông nghìn nghịt, xếp thành một hàng dài, gần như chiếm hết cả lòng đường, chen lấn xô đẩy, ồn ào náo nhiệt.

 

"Người cũng đông quá !"

 

Biểu cảm của mấy cũng tương tự, cảnh tượng chen phía , mấy bắt đầu chùn bước.

 

"Hay là về !"

 

Đông thế , bao giờ mới đến lượt các cô!

 

Cho dù đến lượt các cô, thật sự nhiều sách thế bán cho các cô ?

 

"Tớ về đây, Tiểu Tư các thì ?"

 

Tô Bối là đầu tiên mở miệng.

 

Ý định ban đầu của Diêu Tư là cùng Tô Bối cho khuây khỏa, nhưng bây giờ Tô Bối về, cô chút do dự.

 

Tô Bối thấy : "Các cần lo cho tớ, tớ ."

 

sớm thấy Diêu Tư và Giang Viện hiệu bằng mắt với , hai họ vẫn luôn để ý đến cảm xúc của cô, thể phát hiện .

 

Có điều bọn họ , cô cũng nhắc tới mà thôi.

 

Bây giờ hai rõ ràng mua sách, Tô Bối cản trở họ.

 

Diêu Tư do dự một lát: "Vậy, lát nữa tớ về!"

 

Tô Bối quyết định về trường, tuy cô mang theo tiểu thuyết gì, nhưng cô những cuốn sách thú vị khác để .

 

Tô Bối về, Tiền Lệ, Lưu Đại Ni, Lưu Ngọc Nam cũng cùng cô về ký túc xá.

 

Không qua bao lâu, Tô Bối đang sách giường, mấy Diêu Tư, Giang Viện về.

 

Vừa về, Diêu Tư oang oang lên: "Cái gì chứ, xếp hàng lâu như , chẳng cướp cái lông nào."

 

Bọn họ chỉ là xem sách thôi mà!

 

Giang Viện cũng nhíu mày: " đấy, ngoài Khổ Thái Hoa, Nho Lâm Ngoại Sử, còn ít danh tác nước ngoài, tớ còn mua một cuốn “Anna Karenina” cơ, kết quả căn bản mua ."

 

"Không mua cũng bình thường, thấy những đó cứ như điên , tớ thấy còn trèo lên đầu khác, nếu công an quản lý, chắc chắn xảy chuyện cho xem."

 

Mấy lải nhải , xong thở dài.

 

"Thôi, mai hỏi xem ai mua , chúng mượn về xem !"

 

Hiện giờ cũng chỉ thể như thế.

 

Tô Bối bọn họ , trong lòng thầm than thở, cô thể hiểu sự cuồng nhiệt như của bọn họ, nếu thấy quá nhiều sự giải trí ở hiện đại, lẽ cô cũng sẽ như .

 

khi thấy quá nhiều, cô còn vì một cuốn sách mà nảy sinh cảm xúc mãnh liệt đến thế.

 

Hơn nữa những cái gọi là danh tác đó cô đều xem, cũng góp vui.

 

Chuyện kéo dài đến tận buổi tối, mấy vẫn còn than thở, trằn trọc mãi ngủ .

 

"Giang Viện, mấy cuốn sách đó đều xem ?"

 

Diêu Tư đột nhiên mở miệng.

 

Trong đêm tối tĩnh lặng, Giang Viện im lặng một lúc, cuối cùng nhàn nhạt : "Đã xem một ít."

 

"Thật ? Cậu xem cuốn nào ?"

 

Giang Viện bèn kể sơ qua vài cuốn.

 

Những năm đây, những cuốn sách nhiều đều liệt sách cấm, nhiều sách cô cũng xem.

 

Nghe Diêu Tư thở dài, lật như lật bánh tráng.

 

"Tớ xem quá, xem lâu lắm ."

 

"Cậu xem cuốn nào?"

 

"Rất nhiều cuốn đều xem."

 

"Tớ cũng thế, tớ xem nhất là cuốn “Anna Karenina” , khác lén lút qua, lắm."

 

Sau đó hai cùng thở dài thườn thượt.

 

Tô Bối vốn định xen , nhưng hai thở dài một tiếng tớ thở dài một tiếng, khiến cô căn bản ngủ .

 

"Các tự xem, câu chuyện trong sách?"

 

"Có gì khác ?" Diêu Tư hỏi.

 

Tô Bối: "Đương nhiên là khác, sách thì tớ , nhưng tớ xem ."

 

"Thật á!"

 

Giang Viện lập tức hưng phấn hẳn lên: "Tiểu Bối mau kể cho tớ , sách kể về cái gì?"

 

Ngoài Giang Viện, mấy trong phòng đều dỏng tai lên .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-120-cai-do-ngoc-nay.html.]

Tô Bối những điều : "Hay là mai kể , đều ngủ ."

 

" ngủ!"

 

Trương Tình đột nhiên lớn tiếng .

 

Nói xong, cô cảm thấy mặt nóng, may mà trong bóng tối .

 

Mấy khác cũng hùa theo: "Bọn tớ cũng ngủ, kể !"

 

Tô Bối thấy bèn kể cho bọn họ .

 

"Câu chuyện xảy ở Saint Petersburg thế kỷ mười chín..."

 

Tô Bối chậm rãi kể nội dung câu chuyện, cả ký túc xá im phăng phắc, chỉ giọng của cô từng chút từng chút lòng .

 

Đợi đến khi Tô Bối kể xong, mấy vẫn hồn .

 

Mấy bắt đầu thảo luận sôi nổi về tình tiết câu chuyện, Trương Tình cũng tham gia, nhưng quan hệ giữa cô và Tô Bối , chút ngại ngùng.

 

Chỉ đành nín nhịn lời nào.

 

Nhờ câu chuyện , quan hệ giữa mấy thiết hơn vài phần, hôm mấy tranh giúp đỡ Tô Bối, nhân cơ hội hỏi cô một chuyện về tiểu thuyết.

 

Trương Tình mấy sán gần, há miệng, nên lời.

 

chút nản lòng.

 

Lúc , cô thấy Tô Bối cầm chậu định lấy nước, mắt sáng lên, lập tức lao tới.

 

"Cái đó, khéo lấy nước, tiện thể lấy cho luôn!"

 

Trương Tình giật lấy cái chậu tay cô, chạy vù ngoài, cho Tô Bối thời gian phản ứng.

 

Có lẽ là quá vội vàng, chân trái cô vấp chân , ngã oạch một cái xuống đất.

 

Tô Bối:...

 

Tuy ngã là cô, nhưng tiếng thôi cô cũng thấy đau.

 

"Cậu chứ?"

 

Cô bước tới.

 

Trương Tình ngã đến ngơ cả , ngây ngốc mặt đất, Tô Bối chuyện, mặt cô đỏ bừng lên, úp mặt xuống đất, vùi mặt .

Mộng Vân Thường

 

Mất mặt, quá mất mặt!

 

Tô Bối bộ dạng của cô chọc : "Mau dậy , đất lạnh ?"

 

Lạnh, đương nhiên là lạnh.

 

so với việc mất mặt to đùng , cô cảm thấy đất còn khiến cô dễ chịu hơn chút.

 

kiên quyết chịu động đậy.

 

Tô Bối: Cái đồ ngốc !

 

Cô bước tới nắm lấy cánh tay cô kéo dậy: "Mau dậy , để thấy thì thể thống gì."

 

Sức cô lớn, Trương Tình cô kéo từ đất lên: " cho , nhiều đang về phía đấy."

 

Trương Tình ngẩng phắt đầu lên, thấy quả nhiên đang thò đầu , còn tiếng trộm, cô lập tức nương theo lực của Tô Bối thẳng dậy đầu chạy tót về phòng.

 

Tô Bối bất lực nhặt cái chậu lên về phòng.

 

Trương Tình giường một lúc lâu, tâm trạng bình mới dậy.

 

Thấy Tô Bối đang bên bàn, mặt cô vẫn chút hổ.

 

"Cái đó... hỏng chậu của ?"

 

Tô Bối cái chậu, đúng là móp một cái hố: "Không ."

 

vẫn dùng .

 

Trương Tình bật dậy, lấy cái chậu của qua: "Vậy, dùng của , của cũng là mới mua."

 

Vẻ mặt cô trịnh trọng căng thẳng, Tô Bối đẩy chậu về: " cần, chậu của cả, dùng ."

 

Trương Tình liền cúi đầu.

 

"Xin nhé!"

 

"Không ."

 

Tô Bối thật sự cảm thấy , Trương Tình cũng cố ý.

 

Tô Bối để ý, Trương Tình càng cảm thấy khó chịu hơn, cô phát hiện Tô Bối thực cũng khá , đáng ghét như cô tưởng.

 

Nói thì, giữa bọn họ cũng chẳng thâm thù đại hận gì, lẽ, bọn họ cũng thể trở thành bạn bè.

 

Tiếp theo, Trương Tình hữu ý vô ý chuyện với Tô Bối, ban đầu một hai câu, đó ba bốn câu, cuối cùng Trương Tình buông bỏ.

 

Thoáng cái đến chủ nhật, hôm nay Tô Bối thấy Trương Tình bắt đầu quần áo, dường như ngoài.

 

Nghĩ đến thái độ của Trương Tình đối với cô những ngày , tuy quan hệ hai thiết như với Diêu Tư, Giang Viện, nhưng cô cảm thấy vẫn cần thiết với cô một chút.

 

Còn về việc , cô mặc kệ.

 

 

Loading...