“Kết quả là Lâm Như Quyên dùng như một con d.a.o bẩn thỉu, lúc mới đến cục diện ngày hôm nay.”
Dương Khiết nhanh ch.óng phân tích lợi hại, khi thấy những học viên đầy phẫn nộ phía Chu Lan Hương, bà ngăn nổi.
Bà ngăn nổi .
Nếu như , vì ngăn cản thì hãy khơi thông, thà rằng cứ để mặc cho họ .
“Vậy em thử xem, nhưng nếu thất bại, cũng đừng tạo áp lực tâm lý cho .”
Chu Lan Hương gật đầu, “Thưa cô, em ạ.”
Có cái gật đầu của Dương Khiết, Chu Lan Hương nhanh ch.óng bước đến mặt Ekaterina.
Ekaterina đang .
Chu Lan Hương đó, từ cao xuống Ekaterina, “ chấp nhận lời thách đấu của cô.”
Ekaterina ghét cảm giác khác xuống như , thế nên cô dậy, liếc Chu Lan Hương một cái, với Arkhipova bên cạnh, “Cô xứng để tay, cô lên .”
Thật là kiêu ngạo đến cực điểm.
là bước từ Học viện Hoàng gia khác.
Arkhipova chuyện, cô lạnh lùng đáp, “Tự cô thách đấu thì tự cô mà .”
Rõ ràng, đối với quyết định tự ý của Ekaterina đó, Arkhipova cũng chán ghét.
Trận đấu còn bắt đầu mà bên nảy sinh nội bộ lục đục.
Thấy dùng Arkhipova, Ekaterina chỉ đành tự , cô lạnh để một câu:
“Pova, cô còn từ Trường Phụ thuộc Moba Học viện Hoàng gia ?
thấy cô đang đường cùng đấy.”
Đã đắc tội với cô , cô dám đảm bảo sẽ khiến Arkhipova thể bước chân Học viện Hoàng gia.
Sắc mặt Arkhipova lập tức trở nên khó coi, nhưng cô cũng từng là một thiên tài, tự nhiên thể cúi đầu Ekaterina.
Cô im lặng.
Vẫn là Jean :
“Lina, cô quá coi thường Trường Phụ thuộc Moba .
Mỗi năm một nửa sinh viên của Học viện Hoàng gia đều từ Trường Phụ thuộc Moba mà , lẽ nào cô còn mặt cả Học viện Hoàng gia để từ chối tất cả học sinh của Trường Phụ thuộc chúng ?”
Ekaterina lập tức im bặt.
Cô thể nổi nóng với Jean, bởi vì Jean chỉ là giáo viên của Trường Phụ thuộc Moba mà còn là Hiệu phó.
Thậm chí, Jean còn tiếng ở Học viện Hoàng gia, vì Ekaterina đắc tội với ông .
Thế là, cô đem tất cả những bực bội tích tụ nãy giờ trút hết lên trận thách đấu .
Nói thẳng là trút lên Chu Lan Hương.
Dẫn đến việc trong lúc thi đấu tiếp theo, Chu Lan Hương Ekaterina áp đảo , sức chống trả.
Cả bài múa trôi qua, cô thua t.h.ả.m hại.
Đến khi kết thúc, sắc mặt Chu Lan Hương trắng bệch, cô ngờ cùng là một bài Hồ Thiên Nga, thể phạm nhiều đến thế.
Còn Ekaterina khi nhảy, giống như một con thiên nga thực thụ đang dạo bước bên bờ hồ.
Đó chính là sự khác biệt.
Về thực lực và thiên phú, đối phương đều nghiền nát cô.
Chu Lan Hương tự nhận thiên phú của tuy bằng Cố Tiểu Đường, nhưng cũng thuộc dạng “ bằng ai nhưng cũng khối ".
Từ khi bước chân ngành đến nay, cô từng thua t.h.ả.m hại như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-545.html.]
Ngay cả mặt Cố Tiểu Đường, cô cũng từng như .
“Cô xong !”
Ekaterina cô từ cao, “Đổi khác .”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng học sinh phía Chu Lan Hương, những ánh mắt vốn đang phẫn nộ của họ, khi chạm ánh mắt cô , cũng dần dần cúi xuống.
Không ai dám thẳng Ekaterina.
Ngoại trừ Cố Tiểu Đường, Chu Lan Hương chính là thiên phú cao nhất của Đoàn Ballet Trung ương .
“Các ai ?”
Ekaterina chút nghi hoặc, cô bình thản xuống từng dám đối diện với , “Ai còn đến chấp nhận lời thách đấu của nữa ?”
Không ai.
Sau khi tận mắt chứng kiến Chu Lan Hương thất bại, những khác cũng mất hết lòng tin theo.
“Không ai ?”
Ekaterina chút thất vọng, “ cứ ngỡ giao lưu học tập tại Trung Quốc sẽ giúp học hỏi nhiều điều, cũng giúp mở mang tầm mắt về những thiên tài, ngờ đến cuối cùng chỉ là một lũ tầm thường kém cỏi hơn cả .”
Lời thốt , nhiều mặt đều vô cùng phẫn nộ.
họ bất lực.
Bởi vì họ đều lên đó cũng chỉ là một trận thua, chẳng qua là thua sớm thua muộn mà thôi.
“Giá mà Oánh Oánh ở đây thì .”
Không là ai thốt lên một câu, “Nếu Oánh Oánh ở đây, cô chắc chắn dám kiêu ngạo như .”
“Không chỉ Oánh Oánh, còn Mạnh Oánh Oánh nữa, các xem buổi biểu diễn của Mạnh Oánh Oánh ở cuộc thi Hồng Tinh bôi ?
Cô trực tiếp phong thần luôn, nếu Mạnh Oánh Oánh ở đây tuyệt đối thể treo đ.á.n.h cái phụ nữ .”
Đáng tiếc, Mạnh Oánh Oánh và Cố Tiểu Đường đều mặt, nếu cũng chẳng đến lượt Ekaterina lộng hành.
Ekaterina dường như chờ đến phát phiền, cô chút thiếu kiên nhẫn:
“Còn ai nữa ?”
“Nếu ai, sẽ coi như Đoàn Ballet Trung ương của các nhận thua.”
Cô dứt lời, phía liền truyền đến một giọng :
“Ai chúng nhận thua?”
Thì là Mạnh Oánh Oánh và Cố Tiểu Đường kịp về phút ch.ót.
Nghe thấy , Ekaterina theo bản năng sang, cô quen Mạnh Oánh Oánh, nhưng dáng vẻ của Mạnh Oánh Oánh thì đúng là xinh .
Hơn nữa tỉ lệ cơ thể của cô cũng .
Là một mầm non khiêu vũ , trong lòng cô thầm đoán.
Chu Lan Hương bên cạnh khi thấy Mạnh Oánh Oánh và Cố Tiểu Đường trở về, lập tức mừng rỡ vô cùng, “Tiểu Đường, Mạnh Oánh Oánh!”
Dù đây giữa họ bao nhiêu cạnh tranh và hiềm khích, thì ngay tại thời điểm , mục tiêu của là đồng nhất.
Đó là đ.á.n.h bại kẻ thù mặt !
Mạnh Oánh Oánh gật đầu, Cố Tiểu Đường thì chút tự nhiên, nhưng thấy những giọt nước mắt mặt Chu Lan Hương, cuối cùng cô cũng mủi lòng.
“Chu Lan Hương.”
Cô cất tiếng, Chu Lan Hương như tìm chỗ dựa, nước mắt lã chã rơi:
“Tiểu Đường, thấy cái tên mắt xanh mũi lõ , thật sự là quá bắt nạt khác.”
“Lời đó thật sự quá sỉ nhục .”