“Hơn nữa còn là quán quân của cuộc thi Hồng Tinh Bôi.”
Cô gái nhỏ mà bà dẫn dắt dùng bài 《Đỗ Quyên Sơn》 bản tuyệt chủng để đ.â.m thủng trần nhà của Thủ đô!
Nghĩ đến đây, Dương Khiết đột ngột , bà Mạnh Oánh Oánh, hốc mắt ươn ướt:
“Oánh Oánh, em .”
Bà rõ hơn ai hết, Mạnh Oánh Oánh trả giá bao nhiêu cho chức vô địch .
Bước nhảy vách đá ngã một trăm .
Trên , một chỗ da thịt nào lành lặn.
Trước khi lên sân khấu, Cố Tiểu Đường đạt điểm cao như , cô đang dùng mạng sống để múa, điều cũng khiến tất cả giám khảo ghé mắt cô .
Điểm cao của Cố Tiểu Đường giống như một thanh kiếm sắc bén treo lơ lửng đầu .
Càng treo lơ lửng đầu Mạnh Oánh Oánh.
Bởi vì cô là lên thi đấu ngay Cố Tiểu Đường, mà áp lực từ Cố Tiểu Đường cũng trực tiếp khiến Mạnh Oánh Oánh sân khấu buộc đổi những động tác khó hơn.
Cô đổi Bước nhảy vách đá thành Nhào lộn vách đá.
Đây cũng trở thành đòn chí mạng của Mạnh Oánh Oánh, và càng là một trong những lý do khiến cô đạt điểm cao.
Hốc mắt Mạnh Oánh Oánh cũng đỏ lên, cô gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Khiết:
“Thưa cô, cô xem em , chỉ cần từ bỏ thì vẫn còn hy vọng.”
Cố Tiểu Đường xuất sắc như , cô cũng hề từ bỏ.
Cho nên lúc mới kết quả hiện tại.
Dương Khiết gật đầu, Trưởng phòng Hà xúc động đến mức nên lời, bà khoản đầu tư lớn nhất của ba tỉnh miền Đông Bắc thành công .
Mạnh Oánh Oánh giành quán quân trong cuộc thi Hồng Tinh Bôi, tương đương với việc g-iết một con đường m-áu giữa các thiên tài của Thủ đô.
Từ nay về , cái tên Mạnh Oánh Oánh sẽ truyền khắp bộ Thủ đô, tài nguyên mà cô , tất cả đều thể phối hợp với cô.
Giống như những thước phim của bài Đỗ Quyên Sơn tuyệt chủng .
Nếu Mạnh Oánh Oánh ở thành phố Ha, ở ba tỉnh miền Đông Bắc, dù đem Trưởng phòng Hà bán, bà cũng thể kiếm thứ đồ cho Mạnh Oánh Oánh .
“Mạnh Oánh Oánh!”
Trưởng phòng Hà vốn dĩ luôn khéo léo đưa đẩy, cũng là đầu tiên chút xúc động đến mức nên lời.
Chỉ hết đến khác gọi tên Mạnh Oánh Oánh.
Bà gần như thể dự đoán tương lai sắp trỗi dậy của Đoàn Văn công ba tỉnh miền Đông Bắc.
Mạnh Oánh Oánh mím môi, nở nụ ngọt ngào với Trưởng phòng Hà:
“Cô Hà.”
“Cháu phụ sự kỳ vọng của cô.”
Trong giây phút , Mạnh Oánh Oánh gì còn dáng vẻ oai phong lẫm liệt, dứt khoát quyết liệt sân khấu nữa.
Trưởng phòng Hà gật đầu, vỗ vỗ vai Mạnh Oánh Oánh:
“Đâu chỉ , chỉ phụ sự kỳ vọng của , Mạnh Oánh Oánh cháu quả thực là phá vỡ sự kỳ vọng của .”
Ban đầu bà chỉ định gửi một thí sinh của ba tỉnh miền Đông Bắc đến Thủ đô để vững gót chân, cho dù là á quân, là top mười đều .
Nào ngờ tới, trời đất ơi.
Mạnh Oánh Oánh trực tiếp g-iết xuyên qua các thiên tài của Thủ đô, đoạt ngôi quán quân.
Ngô Nhạn Chu lúc cũng thấy vinh dự lây, ưỡn thẳng lưng, lạnh lùng liếc đám mới nhạo lúc , khóe miệng nhịn mà nhếch lên:
“Mạnh Oánh Oánh là mặt Đoàn Ca múa Thủ đô chúng tham gia cuộc thi.”
“Lúc còn đồng chí Mạnh Oánh Oánh là từ nơi nhỏ bé cửa đây, ngược hỏi một chút, nếu thực sự một thiên tài như cửa , các đồng ý ?”
Câu hỏi quả thực là vỗ mặt một cách trắng trợn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-494.html.]
Mọi đều im bặt.
Nếu thực sự một thiên tài như Mạnh Oánh Oánh cửa để lên, bọn họ gì cũng sẽ đồng ý thôi.
Đây là cửa ?
Không , đây rõ ràng là miếng bánh từ trời rơi xuống.
Hơn nữa còn là bánh vàng, miếng bánh vàng vặn rơi trúng bọn họ.
Đáng tiếc, chuyện như rơi trúng bọn họ, mà để của Đoàn Ca múa Thủ đô nhặt món hời.
Bọn Hàn Minh Băng lúc cũng kiêu ngạo như những con công, :
“Mạnh Oánh Oánh là của Đoàn Ca múa Thủ đô chúng .”
Lý Thiếu Thanh và Thẩm Mai Lan , đều thấy sự cay đắng từ trong mắt đối phương:
“Mạnh Oánh Oánh, cô ở cũng là thiên tài cả.”
Lúc đầu bọn họ còn thể cùng Mạnh Oánh Oánh một sân khấu dự thi để tranh đoạt chức quán quân, mà tham gia cuộc thi Hồng Tinh Bôi.
Hai bọn họ ngay cả tư cách lên sân khấu tham gia thi cá nhân cũng .
Chỉ thể tham gia thi tập thể.
Đây chính là sự chênh lệch.
Lý Thiếu Thanh thậm chí cảm thấy, đây mới chỉ là bắt đầu, bọn họ lẽ cần ngước bước chân của Mạnh Oánh Oánh .
Bọn họ đều đang thảo luận về Mạnh Oánh Oánh, duy chỉ một thảo luận.
Đó chính là —— Dịch Thái Linh.
Cô là thí sinh 6, cũng là thí sinh cuối cùng lên sân khấu.
Một Cố Tiểu Đường đó đè nén khiến cô thở nổi, mà tiếp theo đó đến một Mạnh Oánh Oánh.
Dịch Thái Linh phó mặc cho phận, cô lẩm bẩm:
“ lên sân khấu nữa, lên sân thượng cho xong.”
Thế là xong hết chuyện!
Bởi vì cái căn bản thể so sánh .
Sợ cái gì cái đó đến.
Trên loa phát thanh bắt đầu giới thiệu chương trình:
“Mời thí sinh 6 Dịch Thái Linh của Đoàn Văn công Thủ đô bắt đầu chuẩn , điệu múa cô mang đến cho chúng là —— 《Nhi nữ thảo nguyên》.”
Dịch Thái Linh xong lời giới thiệu loa, khẽ mắng một câu, lúc mới xách váy theo lên sân khấu.
Khi ở chính giữa sân khấu, cô vẫn là bộ dạng còn thiết sống nữa.
Dưới đài, Mạnh Oánh Oánh khoác chiếc áo đại quân, ngẩng đầu Dịch Thái Linh sân khấu, cô một hồi lâu, nhịn bật :
“Nếu đang phát nhạc vui mừng, suýt nữa tưởng Dịch Thái Linh đang đưa đám .”
Quả thực là biểu cảm của Dịch Thái Linh cũng khác gì đưa đám cả.
Hàn Minh Băng u ám :
“Cô đây là em và Cố Tiểu Đường sụp đổ tâm lý .”
“Đến giờ cô thể lên đài là cực kỳ dũng cảm .”
Nếu cô là Dịch Thái Linh, lẽ ngay từ đầu cô từ bỏ .
Bởi vì quá tuyệt vọng, hai ngọn núi lớn đè xuống, cô dù múa thế nào cũng top ba.
Dù thực lực thi cá nhân của Đoàn Văn công Thủ đô cũng mạnh, đến cuối cùng bét bảng thì cũng là gần bét bảng, hình như cũng chẳng gì khác biệt.
Dịch Thái Linh chính là nghĩ như , dù bét bảng chắc chắn là Lâm Kiều Kiều .