Trần Tú Lan con trai như , trong lòng dấy lên một nỗi hoảng sợ bất lực:
“Trường Minh, con gì?”
Thậm chí con trai đập phá cả nhà, bà cũng dám mắng một câu.
Nói cho cùng, gió đông áp đảo gió tây, thì chính là gió tây áp đảo gió đông.
Rõ ràng Tề Trường Minh là cơn gió đông , áp đảo cơn gió tây Trần Tú Lan.
Tề Trường Minh thèm bà, khóe miệng giễu cợt, cuồng loạn :
“Mẹ hỏi con gì ?”
“Con!
Muốn!
Ch-ết!”
“Con!
Chỉ!
Muốn!
Đi!
Ch-ết!
Thôi!”
Trần Tú Lan thấy lời con trai , bà cảm thấy sợ hãi.
“Trường Minh, Trường Minh con .”
“Con đừng như .”
Bà sợ hãi.
Tề Trường Minh bà, chỉ lẩm bẩm:
“Con thì gì chứ?”
“Cuộc đời con chẳng thành thế ?”
Trần Tú Lan cứu vãn, bà ôm lấy cánh tay Tề Trường Minh :
“Sao thành thế ?
Con còn trẻ, cho dù con ở Sở Dân chính nữa, vẫn thể tìm của con, sắp xếp cho con Cục Đường sắt của con.”
“Trường Minh, con còn trẻ mà, con còn tương lai rạng ngời phía .”
Tề Trường Minh đầu một cách máy móc, đôi mắt đỏ ngầu như nhập ma:
“Nếu con con đều những thứ đó.”
“Con chỉ quân đội.”
“Con chỉ Mạnh Oánh Oánh thôi.”
Dường như chỉ như , mới thể bù đắp cuộc đời mất của .
Mạnh Oánh Oánh và Kỳ Đông Hãn hề rằng khi họ , Tề Trường Minh phát điên đến mức độ .
Rời khỏi Sở Dân chính.
Kỳ Đông Hãn vội vã về đơn vị, mà lấy từ một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ.
Lúc Mạnh Oánh Oánh đột ngột thấy chiếc đồng hồ bỏ túi, cô còn chút ngạc nhiên:
“Cái đồng hồ ——” Cô khựng , thần sắc phức tạp:
“Anh đưa cho Tề Trường Minh .”
Lúc , cô hiểu lầm Kỳ Đông Hãn thành Tề Trường Minh, khi hủy hôn, cô đưa tín vật định tình cho đối phương.
Chỉ là ngờ, Kỳ Đông Hãn đưa chiếc đồng hồ bỏ túi cho Tề Trường Minh, ngược vẫn đeo .
Kỳ Đông Hãn mỉm , giọng trầm thấp:
“Em là hủy hôn với , chứ hủy hôn với Tề Trường Minh.”
“Chiếc đồng hồ đương nhiên là thuộc về .”
Người đúng là ngang ngược mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-395.html.]
Tuy nhiên, Mạnh Oánh Oánh cũng vạch trần, một chiếc đồng hồ bỏ túi như thế Tề Trường Minh lẽ còn từng qua, thậm chí hẳn nhớ rõ.
đến chỗ Kỳ Đông Hãn thì mang theo bên .
Chỉ thể , ai coi trọng nó thì một cái là ngay.
“Bây giờ lấy chiếc đồng hồ gì?”
Mạnh Oánh Oánh chút tò mò.
Hai con đường đông đúc qua , nhưng cảm thấy ồn ào, ngược còn cảm thấy một sự bình yên từng .
Đó là sự thoải mái và nhẹ nhàng chỉ khi hai ở bên .
“Đi chụp ảnh.”
Ở bên ngoài, thể kiêng nể gì mà dùng chiếc áo khoác bông quân đội của che tay của Mạnh Oánh Oánh trong túi áo, trong cái túi áo chật hẹp đó, ngón tay hai đan , mười đầu ngón tay siết c.h.ặ.t.
Anh cúi đầu, xuyên qua đám đông, nhưng tay nắm c.h.ặ.t yêu của .
“Oánh Oánh, em và Tề Trường Minh đều ảnh chụp chung, nhưng chúng thì .”
Nói đến đây, một Kỳ Đông Hãn vốn dĩ luôn bình tĩnh nghiêm nghị, trong giọng mà thoáng hiện lên sự ghen tuông kiềm chế.
“Cho nên chúng chụp ảnh, đặt ảnh của chúng trong đó ?”
Mạnh Oánh Oánh chút ngạc nhiên vì sự ghen tuông của Kỳ Đông Hãn, cô rảnh một tay, lấy chiếc đồng hồ bỏ túi từ tay mở xem:
“Kỳ Đông Hãn, xem bức ảnh bên trong là cái gì ?”
“Đây rõ ràng chỉ là hai đứa trẻ mà thôi, gì mà ghen chứ.”
Năm đó khi chụp ảnh, cô mới sáu bảy tuổi, Tề Trường Minh cũng mới chỉ mười tuổi mà thôi.
Hai cộng còn đủ tuổi thành niên nữa.
“Thì đó cũng là ảnh chụp chung của hai .”
Kỳ Đông Hãn thèm quan tâm, cứ bám víu sự thật định, hơn nữa còn kéo Mạnh Oánh Oánh đến tiệm ảnh Cáp Nhĩ Tân bên lề đường đại lộ Giải Phóng phía .
Tiệm ảnh ở ngã tư đường, cửa treo một tấm biển trắng chữ đỏ nổi bật.
Tiệm ảnh cũng là cửa tiệm thời thượng nhất vùng , ở vị trí bên hông cửa , họ dùng những tấm kính lớn để trang trí, kính dán đầy các loại ảnh thành phẩm.
Khiến ít dừng chân xem ở đây.
Đáng tiếc là những sẵn lòng trong chụp ảnh thì càng ít hơn.
Mạnh Oánh Oánh cứ như Kỳ Đông Hãn kéo trong, còn vài phần quen đường thuộc lối, rõ ràng thường xuyên đến đây.
“Anh từng đến đây ?”
Mạnh Oánh Oánh ngay lập tức phát hiện điểm bất thường.
Kỳ Đông Hãn ừ một tiếng, kéo cô bên trong tìm ông chủ, thấy Mạnh Oánh Oánh truy hỏi, lúc mới giải thích:
“Ngày xác nhận quan hệ với em, cùng em chụp ảnh .”
“ ——” Nói đến đây, giọng trầm xuống vài phần, mang theo chút trầm thấp và thận trọng:
“Anh sợ em cảm thấy quá đường đột, nên nén tâm tư xuống.”
khi yêu , mỗi ngang qua đây, đều tưởng tượng cảnh ảnh của và Mạnh Oánh Oánh bày biện bên trong .
Cảnh và Mạnh Oánh Oánh sẽ cùng xuất hiện một tấm ảnh.
Đối với Kỳ Đông Hãn mà , chỉ cần nghĩ đến thôi thấy mãn nguyện .
Mạnh Oánh Oánh ngờ còn những lời của Kỳ Đông Hãn, cô khẽ thở dài trong lòng:
“Kỳ Đông Hãn.”
Cô dịu dàng gọi.
Kỳ Đông Hãn đầu .
“Sau chuyện gì đều thể với em, cần cứ giấu trong lòng như , em sẽ đồng ý chứ?”
Cô ánh đèn của tiệm ảnh, đôi lông mày giãn , giọng điệu nghiêm túc:
“Anh thử , Kỳ Đông Hãn ạ.”
“Trước mặt em, cần thận trọng như thế.”
Không Kỳ Đông Hãn thận trọng, mà là tự ti.
Con khi yêu quá đỗi tự ti, những thứ trong đời cũng quá ít ỏi, cho nên đột nhiên thích.