“Mạnh Oánh Oánh đến ngượng ngùng, cô đầu lườm một cái, mới im lặng, nhưng đợi cô xa, lập tức ồn ào trở .”
Mạnh Oánh Oánh cần gần cũng họ đang gì.
Cô nữa, liền chạy bước nhỏ về phía Kỳ Đông Hãn, trong buổi sáng mùa đông, làn gió lạnh thổi gương mặt cô trắng bệch, duy chỉ hai bên má là ửng hồng.
“Sao đến sớm ?”
Buổi tập sáng của đoàn văn công bên cô còn kết thúc, buổi tập của Kỳ Đông Hãn xong ?
Kỳ Đông Hãn thấy cô lạnh đến trắng bệch, liền thuận thế nắm lấy tay cô, giấu tay cô trong túi áo đại quân phục của :
“Anh tập sáng.”
“Hả?”
Mạnh Oánh Oánh ngẩn .
Kỳ Đông Hãn khẽ ho một tiếng, dắt Mạnh Oánh Oánh về phía , giọng trầm thấp:
“Tối qua ngủ , sáng nay dậy nổi.”
Đây là thói quen sinh hoạt hiếm hoi của Kỳ Đông Hãn đảo lộn như .
Buổi tối quả thực ngủ , trong đầu là chuyện sắp đăng ký kết hôn với Mạnh Oánh Oánh, còn sáng dậy nổi là vì giấc mộng quá ngọt ngào.
Trong mơ chỉ đăng ký kết hôn với Mạnh Oánh Oánh, mà còn con với Oánh Oánh, ngôi nhà của riêng .
Thật khó hình dung ba chữ “dậy nổi” thốt từ miệng Kỳ Đông Hãn, sinh hoạt của con vốn quy củ như thước kẻ, bao nhiêu năm nay gần như bao giờ sai sót.
Tay Mạnh Oánh Oánh giấu trong túi áo , bàn tay to của nắm lấy, ấm áp, cô ngẩng mắt trêu chọc:
“Anh kích động quá ?”
Kỳ Đông Hãn phủ nhận, “ừm” một tiếng:
“Có một chút.”
“Oánh Oánh.”
Anh mặt trời sắp xuyên qua màn sương mù đằng xa, thấp giọng :
“Anh chút kinh ngạc và dám tin rằng sắp cưới em.”
——Cũng sắp một gia đình.
Mạnh Oánh Oánh bước theo bước chân về phía , cô nghiêng đầu , ánh mặt trời, đôi lông mày cô dịu dàng:
“Kỳ Đông Hãn, lát nữa đăng ký xong sẽ thấy đó là sự thật.”
Kỳ Đông Hãn mỉm gì.
Cả hai đều ăn sáng ở nhà ăn, vì cả hai đều kén ăn, quen ăn cơm nhà ăn.
Giờ phòng dân chính cũng mở cửa, Kỳ Đông Hãn liền đưa cô quang minh chính đại đến nhà hàng quốc doanh, lúc đến, là đầu bếp Lưu ở đó.
Điều khiến Kỳ Đông Hãn ngạc nhiên, rằng đây năm sáu giờ đến việc, giờ bảy giờ .
“Tiểu Trương, hôm nay xin nghỉ ?”
Tiểu Trương lắc đầu:
“Không , đây giờ đều đến , chỉ hôm nay là thấy.”
Điều khiến Kỳ Đông Hãn càng thấy kỳ lạ.
Mạnh Oánh Oánh nhắc nhở :
“Có về nhà xem thử ?”
Kỳ Đông Hãn lắc đầu, từ chối dứt khoát:
“Nhiều năm đến nhà mợ nữa.”
Anh và cũng luôn gặp ở nhà hàng quốc doanh.
Sự xuất hiện của sẽ khiến mợ trở nên điên tiết, và ở tuổi của bây giờ, quả thực cần thiết đến quấy rầy nữa.
Kỳ Đông Hãn:
“Em ăn cơm , tìm xem giúp một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-387.html.]
Mạnh Oánh Oánh bóng lưng , cảm thấy chút xót xa, rốt cuộc là môi trường trưởng thành thế nào mới khiến Kỳ Đông Hãn trở nên như chứ.
Ngay cả việc đến nhà thăm hỏi cũng từ chối dứt khoát như thế.
Kỳ Đông Hãn ngoài tìm ai, qua mấy phút :
“Được , ăn cơm thôi.”
Động tác cũng thành thục như , thể thấy đây ít như thế.
Thấy Mạnh Oánh Oánh ngay cả mì Dương Xuân cũng ăn, ngẩng đầu , Kỳ Đông Hãn khẽ ho một tiếng, lúc mới gắp quả trứng chần trong bát bỏ bát Mạnh Oánh Oánh.
“Anh thể đến nhà , nhưng mỗi rời , mợ đều sẽ mắng .”
“Cho nên đến nữa.”
Dù trưởng thành, năng lực, vẫn sẽ đến.
Bởi vì mỗi đến, sẽ mắng thêm một .
Càng vì đó là từng giúp đỡ , nên thể dùng những mưu kế đó lên đối phương.
Mạnh Oánh Oánh khẽ thở dài một tiếng:
“Không , em giúp .”
Kỳ Đông Hãn ngẩn , đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Mạnh Oánh Oánh, thấp giọng :
“Cảm ơn.”
Lúc họ ăn cơm gần xong thì đầu bếp Lưu đến, , nên là Lưu Thu Sinh xuất hiện.
Ông chút chật vật, mùa đông giá rét mà chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, tóc tai rối bù, mặt còn vết cào.
Duy chỉ khuôn mặt vẫn mang nụ như cũ.
“May mà đến kịp.”
Mạnh Oánh Oánh ông như , theo bản năng sang Kỳ Đông Hãn, tay Kỳ Đông Hãn siết c.h.ặ.t thêm vài phần:
“Cậu.”
Anh hỏi đ.á.n.h nữa.
Bởi vì bao nhiêu năm nay, đây là sự tồn tại mà cả hai bên đều ăn ý nhắc tới.
Lưu Thu Sinh sờ sờ mặt , ông mỉm , khuôn mặt vẫn như Phật Di Lặc:
“Không , khi cửa sáng nay đ.á.n.h một trận với mợ cháu, cái mụ chằn lửa đó.”
“Cháu xem thắng nhé.”
Ông giơ tay chỉ vết thương mặt, giơ ngón tay cái:
“Cậu cháu lợi hại chứ?”
Kỳ Đông Hãn gì, nụ gượng gạo.
Giống như lúc còn nhỏ, chỉ là Kỳ Đông Hãn trưởng thành sẽ còn như năm đó, dè dặt sợ hãi lo lắng đến mức run rẩy nữa.
“Tiểu Hãn, , tính tình và mợ cháu là , thường xuyên đ.á.n.h , cháu cũng mà.”
“Thôi, nhắc đến mụ nữa.”
Lưu Thu Sinh lấy từ trong túi một phong bì nhăn nheo, cứ thế đưa cho Kỳ Đông Hãn.
Kỳ Đông Hãn nhận.
Lưu Thu Sinh ấn :
“Cầm lấy.”
“Từ cái đón cháu về năm đó, nghĩ đến việc tích góp tiền cưới vợ cho cháu .”
“Chỉ là bản lĩnh, tích góp mười mấy năm cũng chỉ hơn bốn trăm đồng, Tiểu Hãn, cháu đừng chê ít.”
——Bởi vì chỉ khả năng lớn như thôi.
Lương của Lưu Thu Sinh hàng tháng đều giao cho vợ, tiền là ông ngoài thêm, cỗ bàn, tích góp từng chút một.