“Dolantin."
Lần , trong phòng yên tĩnh đến mức thể thấy cả tiếng kim rơi, Mạnh Oánh Oánh đột ngột bật dậy khỏi ghế, cô lặp :
“Anh đến mang Dolantin cho Chu Kính Tùng ?"
Khi sự thật bày mắt, cô kinh ngạc đến cực điểm.
“ cuối cùng Chu Kính Tùng uống Dolantin."
Triệu Nguyệt Như cũng lên tiếng, cô , cuối cùng mới cẩn thận :
“Lúc đó Oánh Oánh nhờ tớ tìm Dolantin, tớ đến bệnh viện thì Chu Kính Tùng phòng phẫu thuật , Dolantin đó chính là tớ nhận từ tay đồng chí Kỳ."
Mạnh Oánh Oánh phịch xuống ghế, dường như khí xung quanh cũng nhẹ vài phần, cô thấy tim đập thình thịch, tiếng to hơn tiếng , như thể trái tim sắp vọt khỏi l.ồ.ng ng-ực .
“Vậy đó—" Giọng cô khản đặc, thậm chí dám hỏi tiếp nữa:
“Sau đó ngày tang lễ của bố em, nhà họ Mạnh khó em và chú ba, lúc em kiệt sức khi đang khiêng quan tài, Nguyệt Như những giúp khiêng quan tài cho bố em là đồng đội của Chu Kính Tùng."
Mạnh Oánh Oánh dậy, đến mặt Kỳ Đông Hãn, đôi mắt trân trân:
“Người cuối cùng giúp khiêng quan tài cho bố em, là ?"
— Kỳ Đông Hãn.
Thần sắc Kỳ Đông Hãn chút phức tạp, hồi lâu mới gật đầu, giọng trầm khàn:
“Là ."
Mọi chuyện đều sáng tỏ.
Hóa ân nhân luôn gặp, luôn tìm ở ngay mặt .
Mạnh Oánh Oánh , cô dùng từ gì để miêu tả tâm trạng của lúc , giống như tìm thứ mất, giống như trúng độc đắc hàng triệu rúp .
“Oánh Oánh."
Triệu Nguyệt Như chút lo lắng, Chu Kính Tùng gì, chỉ nắm lấy cánh tay Triệu Nguyệt Như, nhẹ nhàng kéo cô ngoài.
Để thời gian và gian cho hai mặt.
Họ , trong phòng yên tĩnh hẳn , Mạnh Oánh Oánh ngước mắt, đáy mắt còn hoe đỏ:
“Kỳ Đông Hãn, lúc đó em ngất xỉu nên mới gặp ."
“ còn , lúc giúp khiêng quan tài, từng gặp em mà."
“Sao nhận em?"
Kỳ Đông Hãn Mạnh Oánh Oánh như , há miệng, hồi lâu mới lẩm bẩm:
“Em bây giờ và lúc đó khác biệt lớn quá."
Lúc đó, khi giúp khiêng quan tài, cũng từng đỡ Mạnh Oánh Oánh một tay, nhưng lúc đó trời mưa to, khi đỡ Mạnh Oánh Oánh, chỉ cảm thấy một sự nặng nề.
Lúc đó Mạnh Oánh Oánh béo, mà Mạnh Oánh Oánh hiện tại còn bằng một nửa lúc đó.
Mạnh Oánh Oánh lúc mới phản ứng :
“Hóa là ."
“Hóa là ."
Cô lẩm bẩm:
“Trước đây em béo lắm, để giảm cân, để thi đoàn văn công, cộng thêm việc bố em mất, bao nhiêu cú sốc dồn dập nên em gầy nhiều."
Mạnh Oánh Oánh chút thẫn thờ, cô ngẩng đầu Kỳ Đông Hãn, .
“Kỳ Đông Hãn."
Cô khẽ gọi.
Mạnh Oánh Oánh như khiến Kỳ Đông Hãn chút lo sợ, bước tới ôm lấy cô:
“Sao em?"
Mạnh Oánh Oánh khẽ :
“Chúng kết hôn ."
Lời dứt, gian lập tức chìm im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-373.html.]
Kỳ Đông Hãn đột ngột buông tay , mặt Mạnh Oánh Oánh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ sự miễn cưỡng khó xử nào khuôn mặt cô.
.
Hoàn .
Chỉ sự nghiêm túc.
“Em gì cơ?"
Kỳ Đông Hãn tưởng nhầm.
Mạnh Oánh Oánh ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc:
“Kỳ Đông Hãn, chúng kết hôn ."
Đây là thứ hai cô , Kỳ Đông Hãn dù thấy cũng khó.
Gần như ngay lập tức, niềm vui sướng điên cuồng nhấn chìm Kỳ Đông Hãn, theo phản xạ bế bổng Mạnh Oánh Oánh lên xoay vòng, tung cô lên.
“Em thật chứ?"
Kỳ Đông Hãn vốn luôn lạnh lùng ít , lúc cũng bộc lộ cảm xúc rõ rệt.
Mạnh Oánh Oánh tung lên, cô sợ đến mức hét lên, nhưng thấy những vì trong mắt Kỳ Đông Hãn, cô thấy nhẹ nhõm phần nào.
“Thật mà."
“Bỏ em xuống."
Kỳ Đông Hãn ôm cô:
“Anh bỏ."
Anh sợ buông tay, Mạnh Oánh Oánh kết hôn sẽ biến mất.
Mạnh Oánh Oánh chút bất lực:
“Kỳ Đông Hãn, bỏ em xuống để bàn chuyện kết hôn nào."
Câu giống như củ cà rốt buộc mặt con lừa , Kỳ Đông Hãn lập tức đặt Mạnh Oánh Oánh xuống, cúi đầu cô, khuôn mặt vốn lạnh lùng lúc tràn ngập niềm hạnh phúc.
“Nói thế nào đây?"
Ngay cả chính cũng nhận , giọng trở nên dịu dàng hẳn :
“Oánh Oánh, em đột nhiên thông suốt thế?"
Anh Mạnh Oánh Oánh luôn e ngại việc kết hôn, từng nghĩ cả, sẽ dùng thời gian để chứng minh sẽ là đối tượng kết hôn nhất của cô.
Không ai khác.
Mạnh Oánh Oánh rũ mắt, khi ngước lên Kỳ Đông Hãn, cô mỉm :
“Trước đây là dám mà."
Giọng điệu thản nhiên:
“Lúc đó em cảm thấy kết hôn sẽ lỡ dở sự nghiệp múa của ."
“ khi —" Giọng cô khựng một chút, mang theo vài phần chua xót và nghẹn ngào:
“Là giúp em khiêng quan tài, đưa bố em lên núi, em liền cảm thấy Kỳ Đông Hãn ạ, nếu em kết hôn với , chắc chắn bố em sẽ vui lắm."
Hóa lúc ông , chỉ con gái đưa tiễn đoạn đường cuối, mà con rể cũng mặt.
Kỳ Đông Hãn lặng một lát, ôm lấy Mạnh Oánh Oánh, tựa cằm lên vai cô, giọng trầm khàn:
“Oánh Oánh, bây giờ thấy vô cùng may mắn vì lúc đó giúp chú khiêng quan tài."
Lúc đó chỉ thấy Mạnh Oánh Oánh khi quá đáng thương nên thuận tay giúp đỡ thôi.
Giờ nhớ , thực sự ơn bản thuận tay việc lúc đó.
Nếu chuyện đó, Oánh Oánh của cũng sẽ dễ dàng đồng ý kết hôn với như .
Mạnh Oánh Oánh ôm, cô bức tường phía , dường như thấy bố đang với .
Điều sống mũi Mạnh Oánh Oánh cay cay:
“Kỳ Đông Hãn, chúng kết hôn xong thì về thăm bố em nhé."
Cô lâu như , bố cô một cô đơn lòng đất, nhớ cô .