THẬP NIÊN 70: GỬI GẮM VỊ HÔN THÊ CHO ĐOÀN TRƯỞNG MẶT SẮT - Chương 258

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:43:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh lúc mới :

 

“Đồng chí Mạnh, chỉ đưa cô đến đây thôi, để vệ binh dẫn cô .”

 

Mạnh Oánh Oánh gật đầu, cảm ơn .

 

Từ Văn Quân rời khỏi đây với tâm trạng nặng nề, nhưng rốt cuộc cũng tiện biểu hiện ngoài.

 

Anh vẫn luôn dám theo đuổi Diệp Anh Đào, chính là vì nhà ở vùng nông thôn bản địa, mà mắt của Diệp Anh Đào cao, từ việc cô theo đuổi Tề Trường Minh lúc .

 

Nghĩ đến đây.

 

Lần đầu tiên Từ Văn Quân cảm thấy chút thất bại.

 

Bên trong, đây là đầu tiên Mạnh Oánh Oánh đến khu gia đình, nhà cửa ở đây đều là những căn nhà độc lập, nhà cấp bốn sân nhỏ nhã nhặn.

 

Có nhà còn trồng mướp và đậu que xanh mướt bên bờ tường sân, bò đầy đầu tường, quả sai trĩu trịt.

 

Chỉ thôi cũng thấy thèm.

 

“Đồng chí Mạnh, nhà Sư trưởng Trần ở căn nhà ở giữa .”

 

Cũng là căn lớn nhất, tận bốn phòng.

 

Dĩ nhiên, đây cũng là vì chức vụ của Sư trưởng Trần là lớn nhất.

 

Chia nhà theo cấp bậc, ông dĩ nhiên chia căn lớn nhất.

 

“Sao cô tới đây?”

 

Mạnh Oánh Oánh theo vệ binh hai bước, Lý Thiếu Thanh liền mặc một bộ đồng phục, theo từ bên trong .

 

dường như sống ở trong , trông tay còn xách túi, chắc là đang định đến đoàn văn công.

 

Lý Thiếu Thanh cách ăn mặc của Mạnh Oánh Oánh, trong lòng liền nảy sinh vẻ thích:

 

“Đây là quân đội, đều mặc quân phục thống nhất, ngay cả nữ binh đoàn văn công chúng cũng đồng phục riêng của .”

 

“Cô ăn mặc lòe loẹt thế đến khu gia đình, cái thể thống gì?”

 

Vừa lên tiếng là một tràng giáo huấn phủ đầu, còn tưởng Lý Thiếu Thanh là cấp trực tiếp của Mạnh Oánh Oánh.

 

Mạnh Oánh Oánh khựng , cô cũng nữa mà dừng hẳn:

 

“Đồng chí , xin hỏi cô là lãnh đạo gì của đoàn văn công ?

 

Đến cả thời gian nghỉ ngơi của khác mặc quần áo thế nào cô cũng quản ?”

 

Bên đoàn văn công đúng là mặc đồng phục, nhưng thời gian nghỉ ngơi cá nhân phép mặc quần áo riêng.

 

Đây là kiến thức cơ bản nhất, đều .

 

Lý Thiếu Thanh nghẹn lời, gương mặt chữ điền đầy vẻ khó chịu:

 

“Dù là nghỉ ngơi cũng ai giống như cô, ăn mặc như hồ ly tinh thế .”

 

Mạnh Oánh Oánh thật sự tức đến bật , bộ quần áo cô mặc ngoài, ai cũng khen một câu , nhưng đến chỗ Lý Thiếu Thanh là hồ ly tinh.

 

Cô mỉm nhẹ nhàng, giọng nhanh chậm:

 

“Đồng chí Lý mà mặc bộ đồ của , ngoài dù là hồ ly tinh cũng khó nhỉ?”

 

Lý Thiếu Thanh cô đang mỉa mai ngoại hình , nhưng tướng mạo là trời sinh.

 

Sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi.

 

Mạnh Oánh Oánh thu hết mắt, liền theo vệ binh rời , để một câu:

 

“Cảm ơn đồng chí Lý khen ngợi.”

 

nghĩ đạt danh hiệu hồ ly tinh cũng là một lời khen dành cho ngoại hình của .”

 

Nói xong, cô thèm sắc mặt của Lý Thiếu Thanh mà rời .

 

Lý Thiếu Thanh tức đến phát run, đến chỗ vệ binh, hỏi một vệ binh khác:

 

“Tiểu Trương, tại Mạnh Oánh Oánh đến khu gia đình ?”

 

Tiểu Trương thẳng tắp, lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-gui-gam-vi-hon-the-cho-doan-truong-mat-sat/chuong-258.html.]

 

“Báo cáo đồng chí Lý, cũng rõ.”

 

Lý Thiếu Thanh chút thất vọng, cô tại chỗ hồi lâu, vội rời bậc thềm theo.

 

Mạnh Oánh Oánh sự dẫn dắt của vệ binh cửa nhà Sư trưởng Trần, khi thấy vợ của Sư trưởng Trần tươi đón.

 

nhíu mày:

 

“Mạnh Oánh Oánh chỉ là một bình thường, thể nhà Sư trưởng Trần?”

 

Tiếc là ai trả lời cô .

 

Phía .

 

Dưới sự dẫn dắt của vệ binh, Mạnh Oánh Oánh đến nhà Sư trưởng Trần, vợ của Sư trưởng Trần đợi sẵn ở cửa từ sớm.

 

Khi thấy Mạnh Oánh Oánh ở cửa, Hạ Tuệ Lan sững :

 

“Cháu là tiểu Mạnh?”

 

Mạnh Oánh Oánh gật đầu:

 

“Chị ạ, là em, Mạnh Oánh Oánh.”

 

Hạ Tuệ Lan nắm lấy tay Mạnh Oánh Oánh kéo trong:

 

“Trời đất ơi, đời thật sự sinh giống tiên nữ thế .”

 

“Chị mà, hèn chi Trần nhà chị mai cho Kỳ đoàn trưởng bao nhiêu đều đồng ý, nhận lời ngay.”

 

“Thì đồng chí Mạnh cháu xinh thế , hèn chi, hèn chi.”

 

Đừng là Kỳ Đông Hãn, ngay cả bà chị già cũng thấy rung động.

 

Mạnh Oánh Oánh khen đến mức ngại ngùng, cô mím môi , càng lộ vẻ môi hồng răng trắng, ngoan ngoãn động lòng :

 

“Chị ơi, chị quá khen ạ.”

 

“Không quá khen .”

 

Hạ Tuệ Lan dẫn Mạnh Oánh Oánh nhà, bàn bày sẵn hạt dưa hạt lạc, xem Sư trưởng Trần vì buổi xem mắt dĩ nhiên là dặn dò vợ từ .

 

Nhìn Mạnh Oánh Oánh theo , bà chỉ cảm thấy trong nhà như bừng sáng hẳn lên.

 

“Nói thật chị vợ lính hai mươi ba năm, đây là đầu tiên gặp xinh như cháu.”

 

Lần đầu tiên Mạnh Oánh Oánh đến nên chút gò bó đó, chỉ mỉm đáp lời.

 

Hạ Tuệ Lan nhận , bà rót nước cho cô đặt chiếc bàn nhỏ in hoa mai:

 

“Cũng tại Trần, vốn dĩ hôm nay cho tiểu Kỳ nghỉ , nhưng đơn vị tạm thời chút vấn đề, dẫn đến tiểu Kỳ bên đến .”

 

“Tiểu Mạnh , cháu đừng giận nhé.”

 

Mạnh Oánh Oánh lắc đầu:

 

“Sao em giận ạ?”

 

“Đã là quân nhân thì như , quân lệnh như sơn, thể tuân theo.”

 

Hạ Tuệ Lan:

 

“Đứa nhỏ giác ngộ tư tưởng cao thật.”

 

“Kỳ đoàn trưởng bọn họ đúng là nhiều lúc bất do kỷ.”

 

Mạnh Oánh Oánh thuận theo lời bà, nâng tay thời gian, giọng nhanh chậm:

 

“Tuy nhiên em cũng chỉ xin nghỉ một buổi sáng thôi, nếu Kỳ đoàn trưởng thể đến đúng giờ thì em về phòng tập tổng duyệt .”

 

“Dù em còn thi đấu, sợ là thời gian chờ .”

 

Tám giờ năm mươi phút, Kỳ Đông Hãn trang đầy đủ, gần như là chạy như điên hướng về khu gia đình.

 

Nhà Sư trưởng Trần.

 

Mạnh Oánh Oánh đến lúc tám giờ mười phút, cô ghế đủ bốn mươi phút , uống hết ba chén , hạt dưa cũng c.ắ.n một nửa.

 

 

Loading...