Đội trưởng Hà liếc Tần Thư: “Được, thôi.”
Nói xong, đội trưởng Hà ngoài.
Tần Thư dậy.
Lợi Phong, Cố Thừa Phong đều dậy.
Trương Thành: “?”
Trương Thành nghi hoặc hỏi: “Đội trưởng Hà, huấn luyện ở đây ?”
Đội trưởng Hà lạnh lùng liếc Trương Thành: “Ai đặt địa điểm huấn luyện ở trong thành phố?”
Trương Thành: “…”
Cầm đồ lên theo đội trưởng Hà ngoài lên xe.
Đi xe một tiếng, đến ngoại ô, một sân huấn luyện khổng lồ.
Sân tập, tòa nhà… bãi đất bùn.
Đội trưởng Hà dẫn họ đến một tòa nhà hai tầng, dẫn họ lên lầu.
Đến một căn phòng ở giữa, lấy chìa khóa mở.
Đội trưởng Hà đẩy cửa: “Đây là ký túc xá của các .”
Năm đồng chí nam: “?”
Trần Minh đột nhiên đầu Tần Thư đang ở hành lang: “Chúng ở cùng với đồng chí Tần ?”
Đội trưởng Hà giơ tay tát một cái đầu Trần Minh.
Trần Minh hét lớn một tiếng: “A!”
Đội trưởng Hà lạnh lùng: “Mơ mộng hão huyền gì thế!”
“Tần Thư ở phòng bên cạnh.”
Đội trưởng Hà đưa chìa khóa cho Tần Thư: “Đây là chìa khóa.”
Mộng Vân Thường
Tần Thư nhận chìa khóa, sang phòng bên cạnh.
Phòng bên cạnh, chăn, ấm nước, cốc đều chuẩn .
Tần Thư rời .
Năm cũng ký túc xá.
Đội trưởng Hà ở hành lang : “Các nghỉ ngơi một lát, hoặc uống ngụm nước, xuống sân tập đợi các .”
“Lát nữa sẽ thổi còi, còi vang lên, các xuống lầu.”
“Người thứ nhất sẽ thưởng, cuối cùng tự nhiên cũng sẽ phạt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-279-mo-mong-hao-huyen.html.]
“Được , các dọn dẹp .”
Đội trưởng Hà rời .
Năm vội vàng tìm giường.
Sau khi xác nhận giường của .
Phạm Duyệt Sinh la lên: “Khát c.h.ế.t mất, khát c.h.ế.t mất.”
“Uống nước, uống nước, uống nước.”
Anh lấy cốc nước của đến ấm nước rót nước.
Phạm Duyệt Sinh rót nước cho , đầu bốn đang giường: “Các uống nước ? Lấy cốc qua đây, rót giúp các .”
Bốn đều lắc đầu.
Trương Thành đột nhiên hạ thấp giọng hỏi: “Nói chứ các qua tên Tần Thư ? Cô mạnh ? trông cô vẻ hiền lành…”
“Người càng hiền lành đ.á.n.h càng ác.” Cố Thừa Phong giọng điệu nhàn nhạt, dừng một chút thêm một câu: “Hơn nữa cô kết hôn .”
Phạm Duyệt Sinh kinh ngạc: “Kết hôn ?”
Trần Minh dám tin: “Thật giả ?”
Lợi Phong giọng điệu lạnh lùng: “Chồng cô là trong quân đội, cấp bậc thấp, các nhất nên dẹp bỏ những suy nghĩ nên .”
Bốn : “…”
Trần Minh lườm một cái: “Là tự suy nghĩ chứ gì? Còn kéo chúng xuống nước nữa.”
Lợi Phong dọn dẹp đồ đạc của : “ chỉ bụng nhắc nhở, các suy nghĩ đối với quan trọng, đến đây tham gia tập huấn, nâng cao năng lực của bản .”
Trần Minh: “…”
Tần Thư cất đồ xong, liền giường nghỉ ngơi, tình hình phòng bên cạnh.
Nằm đầy ba phút, tiếng còi vang lên.
Tần Thư một cú lộn , nhanh ch.óng lao khỏi ký túc xá.
Năm phòng bên cạnh cũng lao .
Cô định về phía cầu thang, nhưng thoáng thấy ở cuối hai bên hành lang đều một sợi dây thừng to bằng cánh tay.
Cô nghĩ đến điều gì đó, lao đến sợi dây thừng gần nhất, lên, xuống.
Phía cố định, thẳng xuống .
Cô nắm lấy sợi dây thừng, nhảy xuống.
Người hành động giống cô còn Lợi Phong.
Tần Thư chạm đất, bên cạnh cũng vang lên tiếng động.