Cô hít một thật sâu, đè nén cơn giận trong lòng, mặt nở nụ , bước tới: “Hôm nay trời khá nóng, chắc cháu khát nhỉ, là uống chút nước ?”
Bé trai trốn trong góc, run lẩy bẩy.
Tần Thư cố gắng hạ thấp giọng, để giọng của trở nên dịu dàng hơn: “Đừng sợ, trong phòng chỉ cháu và hai cô thôi. Những kẻ bắt cóc cháu, chúng sợ công an chúng , chúng sẽ đến , cũng dám đến.”
Bé trai Tần Thư chằm chằm, thấy cô tươi, bất giác cảm thấy an tâm hơn, còn sợ hãi như .
Tần Thư nhận thấy bé trai dường như còn chống cự nữa.
Cô cũng nhân cơ hội đến gần bé trai, mà đặt bát nước đường cách bé ba bước chân.
Đặt xong, Tần Thư nhanh ch.óng lùi về cửa phòng giam.
Bé trai trốn trong góc, mắt chằm chằm bát nước, mím môi, uống nước… nhưng sợ đây là một cái bẫy.
Giống như .
Giọng dịu dàng đột nhiên vang lên: “Chắc cháu lâu ăn thịt nhỉ? Cháu ăn ?”
Thịt!
Bé trai thấy từ , mắt lập tức sáng lên, lâu lắm ăn thịt… lâu, lâu .
Khi còn ở nhà, bữa nào cũng thịt!
Bé trai nghĩ , nước mắt bỗng trào , giọng dịu dàng vang lên: “Nếu ăn thịt thì uống nước …”
Tần Thư còn xong, bé trai bò tới, hai tay bưng bát lên, cẩn thận uống một ngụm.
Ngọt!
Bé trai mở to mắt, nước mắt lập tức tuôn trào, là nước đường…
Tần Thư hỏi: “Có ngọt ?”
Bé trai ngẩng đầu, mắt đẫm lệ Tần Thư.
Tần Thư : “Ngọt là vì cô cho đường .”
Bé trai uống một cạn sạch bát nước đường.
Tần Thư bước tới: “Được , cháu uống xong , cô lấy bát .”
Bé trai thấy Tần Thư đến gần, lập tức lùi về góc.
Tần Thư lấy bát, : “Lát nữa đến giờ ăn cơm, cô sẽ mang thịt đến cho cháu, cháu thể ngủ một lát.”
Tần Thư đến mặt Phạm Bình Bình: “Bình Bình, chúng .”
Phạm Bình Bình ngơ ngác, nhưng vẫn theo lời chị Tần, rời khỏi phòng giam.
Ra khỏi phòng giam.
Tần Thư mới với Phạm Bình Bình: “Đừng vội thẩm vấn, cứ tạo mối quan hệ với bé .”
“Vâng.”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-thay-va-mat-my-nhan-xoay-nguoi-ga-cho-thu-truong/chuong-264-toi-muon-den-huyen-dai-thach.html.]
Kinh Thị.
Thư Như Diệp lời khuyên, nhất quyết xuất viện.
Xuất viện ở nhà hai ngày, đến phân cục.
Thư Như Diệp bước đại sảnh Cục Công an, các công an trong đại sảnh đều sững sờ, ánh mắt đổ dồn về phía .
Cấp của Thư Như Diệp thấy , đầu tiên là sững sờ, đó vui mừng khôn xiết: “Đội trưởng Thư?”
Mấy chạy như bay đến mặt Thư Như Diệp: “Đội trưởng Thư, về !”
Mộng Vân Thường
“Đội trưởng Thư!” Một ôm lấy cánh tay Thư Như Diệp, gào : “Hu hu hu hu… em nhớ c.h.ế.t , đội trưởng Thư!”
“Em cũng , đội trưởng Thư!”
Thư Như Diệp cấp , mắt lộ vẻ bất đắc dĩ, thở dài một : “Bình thường một chút, trong đại sảnh còn khác.”
Mấy vội vàng sụt sịt mũi, giơ tay lau nước mắt.
Thư Như Diệp hỏi: “Phó cục trưởng ở văn phòng ?”
Lập tức trả lời: “Có ạ.”
“Được.”
Thư Như Diệp đáp một tiếng, bước đến cửa phòng phó cục trưởng, giơ tay gõ cửa.
“Cốc cốc.”
Giọng phó cục trưởng vọng : “Ai ?”
“Thư Như Diệp.”
Mười mấy giây .
Cửa văn phòng mở , phó cục trưởng xuất hiện trong tầm mắt Thư Như Diệp.
Phó cục trưởng nhiệt tình : “Như Diệp ! Lại đây, đây, mau !”
Thư Như Diệp nhà.
Cửa văn phòng đóng .
Phó cục trưởng : “Cậu nên nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa.”
“Phó cục trưởng, nghỉ đủ lâu .”
Phó cục trưởng thở dài: “Cậu nghỉ ngơi, là bất đắc dĩ.”
“ duyệt cho thêm một tháng nghỉ phép nữa, dưỡng thương cho .”
“Được, một tháng.” Thư Như Diệp đồng ý ngay: “ phó cục trưởng, ông cho một tờ giấy giới thiệu.”
“?” Phó cục trưởng cảm thấy : “Giấy giới thiệu gì?”
Thư Như Diệp: “ đến huyện Đài Thạch.”