Thập Niên 70: Gả Cho Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-04-13 22:01:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chồng cô khéo tay.

"Đây là Chu Đông Hạ, bạn học cũ đây của em, đây là chồng em, Cố Thịnh."

Triển Ngải Bình giới thiệu cho hai .

Chu Đông Hạ ngẩn ngơ hai họ, Chu Đông Hạ đương nhiên Cố Thịnh, Cố Thịnh chính là mà các nữ bác sĩ y tá trong bệnh viện thường xuyên nhắc tới, mỗi đến bệnh viện, khối nữ y tá lén .

Anh chỉ trai, gia thế cũng , Triển Ngải Bình thế mà thể gả cho một như .

Cố Thịnh thế mà còn tự tay nấu mì cho cô? Chuyện thể? Hai họ mới quen bao lâu?

Chu Đông Hạ gượng : "Hai quen bao lâu thì kết hôn? Tớ và đối tượng tớ yêu mấy năm trời đấy, hồi đó bọn tớ một ở bệnh viện, một ở đại đội, dù mỗi tuần chỉ gặp một cũng vui vẻ vô cùng."

Còn Triển Ngải Bình , cô sắp gả cho khác, đó đột nhiên tái giá với Cố Thịnh, ai hai họ tạm bợ với thế nào, chắc chẳng tình cảm vợ chồng gì.

Cố Thịnh : " và Bình Bình thanh mai trúc mã, tình cảm cũ hơn hai mươi năm ."

"Năm đó tham gia quân ngũ, lúc nào cũng mang ảnh cô bên , cô là bạn học cũ của Bình Bình, cô cũng dáng vẻ cô hồi đó, giống hệt thằng con trai, chiến hữu của còn nhận là nữ."

"Thật, thật ?" Chu Đông Hạ càng càng hồ đồ, Triển Ngải Bình và Cố Thịnh quen lâu thế ? Họ còn là thanh mai trúc mã?

"Phải." Cố Thịnh : "Bây giờ cô xuất ngũ , cũng nguyện ý gả cho vợ ."

Đã xảy quan hệ thực chất với thích, trở thành một đôi vợ chồng hàng thật giá thật, Cố Thịnh thật sự nhiều hơn với về chuyện tình cảm.

Chu Đông Hạ hồ nghi: "Triển Ngải Bình chẳng suýt gả cho khác ?"

Triển Ngải Bình: "Tớ là ép Cố Thịnh chủ động đến Hỗ Phủ cưới tớ."

Bao nhiêu năm nay, thế mà thật mặt một bạn học cũ.

"Tình cảm cũ hơn hai mươi năm , gả cho khác cũng ."

"Tớ qua bên ăn mì, cơ hội tụ tập chuyện." Nói chuyện ăn uống với chung quy là , Triển Ngải Bình đói bụng , cũng tiếp tục chuyện với nữa.

Cố Thịnh cùng cô qua bên ăn mì.

Triển Ngải Bình với : "Bây giờ với ngoài như thế, sợ em gái đến, mặt mũi để ?"

"Mặt mũi gì mà để , bây giờ thật sự mong nó đến, để chúng nó những năm chúng nó mù mắt thế nào, thế mà phát hiện thích em." Cố Thịnh chẳng thèm để ý, thậm chí còn thầm mong chờ.

Triển Ngải Bình: "..." Một đêm trôi qua, là định vò mẻ sứt luôn ?

"Đến lúc đó chúng cứ một đôi vợ chồng ân ái mặt nó, để nó trai ruột nó thương chị dâu nó thế nào."

Triển Ngải Bình: "... Em nghi ngờ nó thể tin."

"Tin tùy nó." Cố Thịnh nheo mắt : "Để nó , hai đồng minh , đồng minh của em là , đừng xen chuyện trai chị dâu nó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-71.html.]

"Được thôi." Triển Ngải Bình ăn một miếng trứng ốp la: "Thế bố bên thì , hôm qua còn bảo ông " Nghiêm vợ, sợ vợ.

Cố Thịnh vô tư: "Cứ với ông , ai bảo ông bố ruột như thế, thượng bất chính hạ tắc loạn."

Triển Ngải Bình: "Đồng chí Cố... hợp công tác chính trị, thế nào cũng lý, nên chính ủy, giáo đạo viên."

Làm gì Vương Hữu Lý, chỉ Cố Hữu Lý.

lời gì cũng để hết , cưỡng từ đoạt lý, tẩy não đấy, bề ngoài trông sĩ diện, thực tế là một kẻ mặt dày thâm niên.

"Rõ ràng nhà đều là em lý, đồng chí Triển, ăn mì của em cho t.ử tế, đợi về rảnh rỗi, cũng nấu cơm cho em ăn."

Cố Thịnh đây hứng thú nấu ăn, nhưng thấy Triển Ngải Bình đều thể hai món tệ, nghĩ cũng thể thua cô.

Đây lẽ là xuất phát từ lòng hiếu thắng của đàn ông!

Cố Thịnh vĩnh viễn chịu thua.

Xử lý xong chuyện ở bệnh viện, Triển Ngải Bình và Cố Thịnh, cùng với Lý Ngọc Hà và tiểu đồng chí tài xế hôm qua là Trịnh Hoa, cộng thêm chiếc xe cà tàng Triển Ngải Bình sửa xong, cả bốn lên đường núi, lắc lư trở về.

Để rửa sạch nỗi nhục, tiểu đồng chí Trịnh Hoa lái xe vô cùng nghiêm túc, tinh thần tập trung cao độ, Lý Ngọc Hà ở ghế phó lái, ngớt lời khen : "Tiểu đồng chí lái hơn hôm qua nhiều ..."

Trịnh Hoa: "..." Nói nữa là cảm xúc đấy!

Bị một vị chủ nhiệm phụ nữ như thế đặt mí mắt mà chằm chằm, cảm xúc cũng khó, thà gác còn hơn.

Vợ chồng Triển Ngải Bình và Cố Thịnh ở phía , Cố Thịnh ôm vai cô, hai vợ chồng hứng thú ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, vì chiếc xe cà tàng tốc độ thật sự nhanh, bỏ qua sự lắc lư của nó thì cũng giống như xe buýt du lịch.

Không gì khác, phong cảnh ngoài cửa sổ thật sự chê , bầu trời ở đây xanh, vì quanh năm mùa đông, cây cối um tùm tươi , phong cảnh rừng núi như tranh vẽ, còn ít động vật hoang dã nhỏ.

Cố Thịnh : "Có cơ hội sẽ gặp công."

Triển Ngải Bình: "Em xem công trắng."

Ngoài những loài động vật hoang dã xinh như công, còn những thứ khiến kinh hồn bạt vía như voi, trăn, rắn độc, Lý Ngọc Hà nhắc nhở: "Tiểu Triển , nếu chỉ một thì đừng rừng."

"Cháu tưởng chân là lá cây, đá cuội, nhưng bảy tám con rắn đang cuộn tròn ở đó hóng mát đấy, đừng nghĩ là dọa cháu."

Triển Ngải Bình : "Vâng ạ, cảm ơn chủ nhiệm Lý nhắc nhở."

Lý Ngọc Hà: "..."

đầu , thoáng thấy Doanh trưởng Cố đang ghé tai vợ nhỏ câu gì đó, hai vợ chồng cùng lên, hai nắm tay, mỉm đối phương.

Chủ nhiệm Lý thấy tình cảnh , trong lòng bà cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hôm qua bà, một chủ nhiệm phụ nữ, đến đây để gì? Bà đến để hòa giải mâu thuẫn! Bà đến để an ủi cảm xúc của nhà quân nhân! Kết quả một ngày trôi qua, bà hòa giải cái quái gì , là xem nhà quân nhân Triển Ngải Bình thể hiện tài năng.

 

 

Loading...