Cố Sâm: "!!!!!" Cá Coca? Đây đúng là em gái ruột của .
Triển Ngải Bình nghĩ nghĩ "Cá Coca"? Cái vẻ ngon lắm, "Sau cá bia, cá nướng ."
Cá sông bao nhiêu cách nấu ngon, cần thiết thành... Cá Coca?
"Cánh gà Coca ngon chứ, lát nữa bố còn khoai tây Coca miếng, cái lượng lớn, bao no, còn sườn Coca."
"Thật ạ!" Cố Viện l.i.ế.m đầu ngón tay, cô bé thích cái mùi thơm của nước sốt dính vừng trắng .
"Các con đợi đấy."
Lát sườn Coca, khoai tây Coca miếng, tất cả đều là màu đỏ sốt giống , rắc hạt vừng trắng rang thơm nức, cả nhà ăn vui vẻ thôi.
Chỉ là ăn nhiều bọn họ vẫn ăn cay!
Triển Ngải Bình : "Khoai tây Coca thể bán ở quán ?"
Bọn họ bán Coca, chủ yếu bán khoai tây Coca, thứ yếu bán cánh gà Coca, món đồ mới lạ Coca , chừng còn thể quảng cáo cho quán.
"Bán!" Cao Kinh Mai : "Xe Coca đó của tớ giao cho Tiểu Triển đấy."
Cố Viện : "Mẹ, ăn chút gì cay cay."
Triển Ngải Bình : "Đi đào ít củ cải cay ăn."
Ăn nhiều đồ ngọt là ăn cay.
Lúc Triển Ngải Bình đào củ cải cay, nghĩ còn thể bán lẩu cay tê ở quán dầu, cô tuy chỉ là bác sĩ, kỹ thuật nấu nướng cũng bình thường, nhưng cô nhiều loại nước dùng và nước sốt lẩu cay tê ngon.
Đồ nướng và lẩu cay tê thì cần trù nghệ gì, chỉ cần nước sốt và bột gia vị bí chế...
bán mấy thứ ở quán dầu, mùi nặng quá, thích hợp.
Lần Triển Ngải Bình định nghiên cứu các cách ăn lẩu cay tê ở nhà, để bọn trẻ nếm thử nhiều hơn.
Một xe Coca-Cola của Cao Kinh Mai gửi đến, quán dầu Ngải Mính bắt đầu mắt món mới, món cánh gà Coca khoai tây Coca mắt, quả nhiên thu hút ít quần chúng hiếu kỳ.
Cánh gà Coca đắt, nhưng mua chút khoai tây Coca nếm thử cho mùi vị thì tốn bao nhiêu tiền.
"Đây chính là Coca-Cola? Cái còn thể nấu ăn?"
"Ây, cũng ngon phết đấy!"
...
Chính vì chuyện quán dầu lấy Coca nấu ăn quá mới lạ, từng thấy bao giờ, mấy ngày lên báo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-518.html.]
"Coca-Cola? Nước sốt? Nó còn thể nấu ăn?"
"Cánh gà Coca!"
...
Chuyện quá hiếm lạ, báo chí còn giúp tuyên truyền, thu hút một đám đến hỏi cách , nếm thử mùi vị, đều vô cùng kinh ngạc phát hiện bất kể là cánh gà Coca khoai tây Coca mùi vị đều ngon.
Rất nhanh, Triển Ngải Bình tiêu thụ hết mấy trăm chai Coca của Cao Kinh Mai, vì tạm thời vẫn đối thủ cạnh tranh "hiệu quả", khi chế biến thành món ăn giá bán cao, kiếm một khoản lớn.
Triển Ngải Bình chia cho Cao Kinh Mai bốn trăm đồng, Cao Kinh Mai lấy, Triển Ngải Bình nhét cho cô : "Cậu mua chút đồ cho Tiểu Trình, mà nhận, tớ cũng nhận đồ của ."
"Cậu , từ khi món khoai tây Coca mắt, việc ăn của quán dầu chúng tớ lên gấp mấy , chị dâu La khép miệng, ngày nào cũng cho con chị uống Coca."
"Được ." Cao Kinh Mai gật đầu: "Tớ nhận."
Quay đầu cô định mua chút quần áo mới cho bốn đứa trẻ, bây giờ mua vải cần phiếu nữa, chỉ cần tiền, thị trường càng ít quần áo thời trang đẽ.
Quán dầu Ngải Mính bên vì mắt món ăn Coca-Cola bán đắt như tôm tươi, bên Bếp Tư Nhân Ngải Bình vẻ vắng vẻ hơn nhiều, mấy Thạch Tùng Hồng định tiếp tục mở nữa.
Tuy cái quán giúp họ kiếm chút tiền, mỗi nhà cũng phát tài lớn, chỉ là trong nhà thêm đồ điện mới, họ đủ , cộng thêm năm nay nhà nước bắt đầu chỉnh đốn nghiêm khắc đầu cơ trục lợi, chính sách thắt c.h.ặ.t, họ sợ rước họa , sự phát triển của xưởng tư nhân nhỏ ảnh hưởng đến lợi nhuận của doanh nghiệp nhà nước, mấy quán cơm nhỏ của họ cũng ảnh hưởng đến việc ăn của quán cơm quốc doanh, ngộ nhỡ thắt c.h.ặ.t, rước lấy một tanh tưởi, chi bằng rút lui khi đang thắng, họ đều là đơn vị mà, cần thiết mạo hiểm .
Vận hành một quán cơm phiền phức, đầu bếp cũng là thuê, đầu bếp thấy ăn , ông liền sư t.ử ngoạm, đòi tăng giá, đòi lương cao, nếu quán cơm khác đào ... chuyện thương trường, giày vò , mấy gia đình đều nữa.
Mấy Thạch Tùng Hồng bán hết bàn ghế và các loại dụng cụ giá trị trong cửa hàng, những thứ trang trí còn dỡ cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, hợp đồng thuê còn bốn năm, cái liền trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, lúc đầu họ ký một phát ký sáu năm.
Lúc họ ký, quét vôi trang trí tường ngoài tường trong, ngói, gia cố xà ngang, tuy bên trong cái gì bán đều bán , chỉ cái vỏ cũng đáng ít tiền.
Phải tìm sang nhượng, chừng còn thể thu hồi ít tiền.
Thạch Tùng Hồng tìm vài , đều nhận, cô nghĩ nghĩ , tìm đến Triển Ngải Bình, sang nhượng cái quán cho cô: "Bếp Tư Nhân Ngải Bình, Quán Trà Dầu Ngải Mính, cô mà nhận, cái đúng là thành một đôi ."
"Chúng dù cũng cùng kinh doanh lâu , bán cho cô rẻ hơn chút, mấy chúng cũng lãng phí thời gian nó."
Triển Ngải Bình hỏi: "Sang cho bao nhiêu tiền?"
Thạch Tùng Hồng báo giá: "Một ngàn rưỡi."
Triển Ngải Bình : "Đồ đạc bên trong các đều bán hết chứ gì? Đừng tủ lạnh, ngay cả cái bàn cái ghế cũng ."
Muốn mở quán ăn quán dầu, đầu tư tủ lạnh tủ đông là chi phí lớn, chi phí thuê nhà thấp, trang trí bày biện, dụng cụ nhà bếp, đồ điện và tủ bàn ghế đắt.
"Ai bàn ghế, ghế vẫn còn mấy cái." Thạch Tùng Hồng đỏ mặt một chút, "Lúc đầu chúng cái nhà tốn ít tiền đấy, cô bề ngoài xem, bao."
Đây chính là củ khoai lang nóng bỏng tay, mấy Thạch Tùng Hồng nghĩ thể thu hồi bao nhiêu vốn thì thu hồi bấy nhiêu, một hai năm nay xây ít nhà lầu mới, mở quán cơm, cũng đến đây mở nữa, tuy vị trí , lượng qua lớn... nhưng cần thiết, còn lựa chọn hơn.