"Oa a!"
Cố Thịnh bật : "Hiện tại giải tán, Lớp trưởng Cố tự do hoạt động ."
"Được bạ." Tiểu Thang Viên kính một cái lễ, chạy ngoài.
Cố Thịnh đóng cửa phòng ngủ , buồn Triển Ngải Bình: "Có nào đó a, còn ủy viên học tập, cùng lắm chỉ là một tổ trưởng nhỏ."
Triển Ngải Bình hùng hồn: "Anh bậy gì đấy, em thành tích trung học , em chính là ủy viên học tập."
Cố Thịnh nhịn : "Em còn con gái não cá vàng, thấy chính em mới là não cá vàng... Em còn hổ Viên Viên."
"Mẹ bọn nó tiểu học học chuyện riêng, việc riêng, còn bài tập."
"Em xem, em học chơi cờ ca-rô với bao nhiêu ?"
"Sáng sớm tinh mơ dậy bài tập em ?"
Triển Ngải Bình: "..."
"Em quên , còn giúp em bài tập."
Triển Ngải Bình: "..."
Cuối cùng Cố Thịnh đ.á.n.h giá : "Con gái chính là giống em, một khuôn in ."
Đồng chí Tiểu Triển lăn lên giường, kéo chăn trùm kín , mấy chuyện thật sự phiền a, đều là mấy chuyện lịch sử cũ rích gì .
"Còn em lấy gối đầu đập ."
"Em thi , em thành tích ! Anh thể phủ định em từ nhỏ đến lớn thành tích đều !"
Cố Thịnh ở mép giường kéo góc chăn của cô một chút, ăn một gối đầu, "Em còn thẹn quá hóa giận , vợ , em a, chính là một Tôn hầu t.ử nhỏ, đeo cái vòng kim cô, em liền cứ lời."
Triển Ngải Bình dậy, hiểu : "Đội mũ cao hại ."
Cô hồi nhỏ cũng xác thực một đứa trẻ quá lời, lười ham ăn còn ham chơi thích học tập, nhưng bởi vì trời sinh hiếu thắng, chịu thua, chống bản tính lười biếng.
Lúc lính trong bộ đội, bởi vì các hạng mục quy định, cô yêu cầu bản đến nhất, mà lúc những yêu cầu ... cô sẽ trở về trạng thái thoải mái nhất của .
Muốn đội vương miện, tất chịu sức nặng.
Người đời theo đuổi danh lợi d.ụ.c vọng, mới động lực tiến lên phía .
Cố Thịnh : "Bọn nó còn nhỏ, cạnh tranh, lòng hiếu thắng gì ."
" , hiện tại trong nhà đều đội mũ quan , chỉ Tiểu Miên Hoa nhà chúng đầu trọc lóc." Triển Ngải Bình chống cằm dựa trong lòng Cố Thịnh, thầm nghĩ Tiểu Miên Hoa nhà bọn họ tương lai học, cán bộ lớp gì đây.
Cố Thịnh: "Con bé là quần chúng."
Triển Ngải Bình bật : "Nhà chúng chỉ một quần chúng."
Lớp trưởng Tiểu Thang Viên tinh thần trách nhiệm, buổi chiều tan học, cô bé dẫn ba bạn học về nhà bài tập, nghiễm nhiên thành cái đầu sỏ nhỏ, cô bé kéo mấy cái ghế đẩu ghế dựa, bốn bài tập một cái bàn vuông nhỏ.
Đề toán vặn thể chép lẫn , mỗi phân công, mỗi mấy đề.
Tiểu Thang Viên phát chỉ lệnh: "Trúc T.ử năm đề , Bí Ngô mấy cái , mấy cái tớ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-440.html.]
Trúc T.ử : "Ngữ văn thì ? Ghép từ điền chỗ trống đặt câu thể giống ."
Đậu Tử: "Ngữ văn khó quá..."
Tiểu Thang Viên gãi gãi đầu: "Viết toán !"
Tiểu Thang Viên là lớp trưởng, lớp trưởng, thành tích trong lớp tự nhiên thể tụt hậu, bài tập mỗi cũng thành cho , thu hoạch lời khen ngợi của giáo viên.
Cho nên cô bé tìm mấy bạn học cùng tới bài tập, sức mạnh của quần chúng là to lớn, mỗi mấy đề, nhanh xong.
Mà cô bé còn h.a.c.k Oa Bao Nhục.
"Anh trai, giúp em xem đáp án đúng !" Tiểu Thang Viên chút nào chột sử dụng trai h.a.c.k, đây mới là v.ũ k.h.í sắc bén giữ gìn thành tích của cô bé.
"Đề bọn em đều ..."
Tiểu Oa Bao thích thầy , ngược ngại phụ đạo em gái , đặc biệt là em gái ruột còn dẫn theo ba kẻ học dốt nhỏ ở phía , giảng bài cho một là giảng bài, giảng bài cho bốn càng cảm giác thành tựu.
Cái cứ như mở một lớp phụ đạo nhỏ ở nhà , cảm giác thành tựu.
Triển Ngải Bình ngại con trai mở lớp phụ đạo nhỏ ở nhà, cô còn mua một cái bảng đen lớn về, bục giảng, mô phỏng lớp học, thỏa mãn đầy đủ cơn nghiện diễn của đứa nhỏ .
Mấy đứa Đậu T.ử ồn ào gọi bé là thầy giáo Tiểu Cố.
Triển Ngải Bình : "Thầy giáo Tiểu Cố mở lớp ."
Nhìn sự nghiệp giáo d.ụ.c khí thế ngất trời mắt , đồng chí Tiểu Triển cũng yên tâm đối với thành tích học tập của con gái, trai nó , hẳn là sẽ đầu danh sách.
Triển Ngải Bình còn bởi thu hoạch chút nhân duyên , Đậu T.ử và Trúc T.ử đều tới cảm ơn cô, "May nhờ Lớp trưởng Tiểu Cố nhà cô, còn lo nó bài tập , hiện tại về nhà liền xong bài tập mới chơi, cũng yên tâm..."
"Nhà phơi khoai lang khô, cầm cho bọn trẻ nếm thử ."
Tiểu Thang Viên lượt điên cuồng kéo phiếu: "Nhất định ủng hộ tớ lớp trưởng!"
Mấy đứa Đậu T.ử gật gật đầu: "Bọn tớ đều bầu lớp trưởng."
Triển Ngải Bình: "..."
...
Tiễn bạn học trong lớp , Tiểu Thang Viên đội mũ quân nhân của bố, ánh chiều tà, tà dương màu vàng mạ lên một lớp viền vàng cho b.í.m tóc b.úi đầu cô bé.
Nội tâm cô bé cảm giác thành tựu bùng nổ, thầm nghĩ Tiểu Thang Viên cô bé đều nỗ lực như , lớp trưởng chắc chắn là của cô bé, sẽ tới tranh vị trí lớp trưởng với cô bé.
"Mẹ, con chắc chắn là lớp trưởng, đúng ?"
"." Triển Ngải Bình xoa xoa đầu con gái, nghĩ sự hăng hái của con gái nhà thể vẫn luôn duy trì tiếp, thì thể hơn.
Tốt nhất thể vẫn luôn lớp trưởng, vẫn luôn nghiêm khắc yêu cầu bản .
Xa xa, một bóng mái hiên hai con ánh chiều tà, Ngưu Xuân Yến do dự mãi, vẫn là tới, đợi Triển Ngải Bình mở miệng, Ngưu Xuân Yến :
"Con gái nhà cô thật a! Tốt hơn mấy thằng nhóc thối nhà chị nhiều."
Lời của Ngưu Xuân Yến ngược thật lòng, cô còn cảm thấy bụng Triển Ngải Bình cố gắng, sinh hai đứa con gái, cảm thấy con gái là hàng lỗ vốn, cần nuôi nấng quá tỉ mỉ.