Một năm trôi qua, Triển Minh Khang cao lên ít, Chu Kiều Dung và Triển Bác thấy con trai út, quả thực trừng thẳng mắt.
Người cao tráng mắt , là Triển Minh Khang!
Chu Kiều Dung kinh ngạc đến ngây , đó nước mắt rơi xuống, "Con trai của ơi, con chịu tội lớn ."
Triển Minh Khang phơi nắng quá đen, đen đến mức khiến Chu Kiều Dung đau lòng vạn phần, bà cái đen của Triển Minh Khang, là chơi nước phơi , lên núi việc, đội mũ rơm còn chắc phơi thành thế , nhưng mặc quần áo bơi lội, chắc chắn phơi cực đen.
Đều đen thành than, đen đến phát sáng .
Bên bọn họ con trùng phùng nước mắt lưng tròng, Ngưu Xuân Yến bên xem náo nhiệt, khi thấy "em trai mới" của Triển Ngải Bình, mắt cô cũng thẳng.
Vừa đen tráng, hương vị đàn ông nha!
Cũng trách thẩm mỹ của Ngưu Xuân Yến biến thành thế , cũng đều là ảnh hưởng của La đoàn trưởng bên cạnh, gần đây ngày nào cũng vác hai cái bọng mắt to ngoài, bộ dạng như móc rỗng, khiến Ngưu chính ủy lưng nhạo thôi.
Ngưu Xuân Yến trai trêu chọc, thầm nghĩ: Hứ, , đàn ông vẫn là tráng chút thì .
Em trai nhà họ Triển là một đen tráng, thể vẻ đấy...
Nước mắt Chu Kiều Dung lăn xuống: "Phơi đen thế , việc nhà nông dễ dàng nhỉ."
Triển Minh Khang: "Không dễ dàng."
Ánh mắt Triển Bác hổ thẹn, dám con trai nhiều, ông chột , cảm thấy với con trai.
Chu Kiều Dung nắm lấy tay con trai: "Chúng trong ."
Triển Minh Khang tiếp xúc với tay Chu Kiều Dung, liền cảm thấy tay bà thô ráp, nhịn : "Mẹ, tay thô thế , cũng kiếm ít dầu con sò bôi ."
Chu Kiều Dung đột nhiên phát hiện xúc cảm tay con trai mềm, bà cứng đờ .
Triển Bác kinh ngạc đến ngây : "!!!!"
Vợ chồng Chu Kiều Dung và Triển Bác lộ ánh mắt một lời khó hết, nhưng hai tiện truy hỏi cái gì, bởi vì đây là ở nhà Triển Ngải Bình, nhà họ Cố đều đang ở đây cả.
Chẳng lẽ hai họ hỏi: "Con trai , con xuống nông thôn lười biếng hả? Con trốn tránh lao động, con việc nhà nông hả?"
Nhìn đôi tay của Triển Minh Khang... là từng việc nặng.
Triển Bác thổi râu trừng mắt, mắng ngại mắng, thể để thông gia chê ; nước mắt trong mắt Chu Kiều Dung gió hong khô, bà nặn thêm chút nữa, nặn .
Hai vợ chồng trầm mặc ít lời trở về trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-423.html.]
Hèn chi con trai chỉ đen , chứ hề gầy ...
Chu Kiều Dung: "Hay là, cứ như ."
Triển Bác: "Haizzz cứ như , sang năm nghĩ cách kiếm cho nó một suất Đại học Công Nông Binh."
Chu Kiều Dung: "Nó thích sách."
Triển Bác: "Vậy thì tham gia quân ngũ."
Chu Kiều Dung khó xử : "Nó cũng tham gia quân ngũ."
Triển Bác: "Bà kiểu gì thế, đừng cái gì cũng chiều nó, mấy cái đều là nơi chốn , bà thì , cái cũng cho , cái cũng cho , chiều hư nó."
"Lát nữa hỏi ý kiến thằng Khang xem, học và lính, bảo nó chọn một cái, thì nhà máy."
Theo Triển Bác thấy, con trai út hiện giờ thanh niên trí thức, thể để nó trực tiếp nhà máy, trực tiếp nhà máy, phỏng chừng chỉ là công nhân tạm thời, giỏi nhất cũng chỉ kiếm cái danh công nhân chính thức, , cán bộ.
Con trai lớn cán bộ thì thôi, dù con gái lớn Bình Bình hiện tại là cán bộ, chồng con bé cũng là cán bộ, mà phía con trai út , Triển Ngải Giai cán bộ, là bà nội trợ, còn kế cho ... Vì để nâng đỡ chị gái , mất mặt chị gái, Triển Minh Khang dù thế nào cũng kiếm cái chức cán bộ mà .
Mà tham gia quân ngũ và học đại học là con đường thuận tiện nhất để đạt phận cán bộ.
Con của ông Triển Bác, thì nên tranh cán bộ.
Nhà Triển Bác chào hỏi với nhà họ Cố xong, hai vợ chồng Triển Bác gọi riêng Triển Minh Khang một căn phòng nhỏ chuyện riêng, đầu tiên là quan tâm cuộc sống khi xuống nông thôn của Triển Bác cũng tiện hỏi thăm nhiều, ông sợ quá nhiều, ngược tức đến nhảy dựng lên.
Triển Bác nhắm mắt : "Điều kiện xuất của con cũng , hiện tại thanh niên trí thức, rèn luyện ở cơ sở một hai năm cũng đủ , bố con cũng thương con, sẽ nghĩ cách điều con ."
"Con lính là học đại học."
Chu Kiều Dung vội vàng : "Làm công nhân là nhất!"
Hiện tại ở cái xã hội , công nhân là "lối thoát" nhất trong mắt thường, bởi vì công nhân vinh quang nhất! Cho dù hiện tại nhà quê ai nấy đều mở miệng "nhà ba đời bần nông là vinh quang nhất", càng nghèo càng lý... thì đãi ngộ của công nhân vẫn là thứ ai ai cũng hâm mộ.
Công nhân so với những cán bộ công chức , ví dụ như cảnh sát công an thì hơn nhiều, những công chức đó, chỉ thể cầm lương c.h.ế.t, mà nhà máy thì giống , nhà máy cũng cầm lương, còn các loại phúc lợi, cầm tay chỉ chút lương c.h.ế.t đó, nếu việc ở nhà máy đồ hộp nào đó... thì đúng là phúc .
Một nhà máy vạn , đó chính là một xã hội thu nhỏ, bên trong bệnh viện, trường tiểu học, trung học, rạp chiếu phim... cái gì cũng .
Triển Bác để Triển Minh Khang cưới một bà con của cán bộ chính phủ, mà Chu Kiều Dung thì cách khác biệt, Chu Kiều Dung lúc để Triển Minh Khang công nhân, cưới con gái xưởng trưởng thì bao, Triển Minh Khang quá lười, chỉ thích hợp nhân viên thu mua nhà ăn nhà máy... Thằng Khang nhà bà nếu nhân viên thu mua nhà ăn, cả đời ăn uống cần lo!
Triển Bác chính là thanh cao hão, cảm thấy nhân viên thu mua nhà máy đẳng cấp, so với mấy cán bộ lớn, so với danh tiếng con rể Đoàn trưởng vang dội, nhưng lợi ích của việc nhân viên thu mua là hàng thật giá thật.