Hai đứa trẻ tụ với , ồn ào y như một bầy vịt. Đợi đến khi gặp hai con cá nhà Thẩm Lệ Thanh thì càng thể tả nổi, hai bầy vịt gặp , chỗ cạp cạp, chỗ cũng cạp cạp.
Triển Ngải Bình với Cố Thịnh: "Lũ trẻ giao cho đấy, em với Tiểu Thẩm chiếc xe phía ."
Thẩm Lệ Thanh cũng với chồng : "Lão Vương, với Cố đoàn trưởng đưa con lên xe ."
Cố Thịnh: "?!" Khó khăn lắm mới chơi với vợ con một chuyến, tại với Lão Vương?
Vốn dĩ chuẩn hai chiếc xe, chính là định mỗi nhà một chiếc.
Vương Hữu Lý: "Chỉ hai ?"
Thẩm Lệ Thanh : "Một chiếc xe cũng hết mà, hai đàn ông lớn các mang theo bốn đứa trẻ là ."
Cố Thịnh : "Mỗi nhà một xe ?"
Triển Ngải Bình : "Đông mới vui, thể tách bốn đứa trẻ , để chúng nó chơi cùng xe, các ông bố trông chừng một chút."
Dứt lời, Triển Ngải Bình và Thẩm Lệ Thanh khoác tay , cùng lên chiếc xe phía , để cho đồng chí Cố và đồng chí Vương cái cuối cùng chính là cánh cửa xe đóng c.h.ặ.t.
Cố Thịnh: "..."
Vương Hữu Lý: "..."
Cố Thịnh và Vương Hữu Lý , đều cảm thấy chút xui xẻo, nhưng hai ngoài miệng gì, dẫn bốn đứa trẻ lên xe.
Ngày thường bên cạnh là đồng chí nam, chiến hữu nam, khó khăn lắm mới đưa vợ chơi một chuyến, còn chung xe với chiến hữu nam, đây là cái sự xui xẻo gì thế !
Tiếc là bốn đứa nhóc hiểu tiếng c.h.ử.i thầm trong lòng bố ruột, bốn đứa nó còn khá vui vẻ.
Nồi Bao Thịt : "Con phía !"
Cậu bé đòi ghế phụ lái, cũng chẳng ai tranh với , Nồi Bao Thịt một leo lên ghế phụ, nhoài bên cửa sổ đông tây.
Cố Thịnh và Vương Hữu Lý mỗi ôm một cô con gái, vì đủ chỗ nên con gái đùi các ông bố.
Đồng chí Vương Tiểu Ngư thì giữa hai ông bố, ngăn cách Cố Thịnh và Vương Hữu Lý.
So với việc ghế, hai chị em Viên Viên và Ngư Ngư đều tỏ vẻ đệm thịt thoải mái hơn. Đặc biệt là Ngư Ngư, tinh lực dồi dào, cởi giày , đùi bố ruột nhảy qua nhảy , cho dù là trong khoang xe chật hẹp cũng chậm trễ việc cô bé quậy phá, cố gắng thực hiện cú cá chép vượt vũ môn.
Vương Hữu Lý đau đầu: "Lát nữa xe chạy đừng lộn xộn."
Vợ Thẩm Lệ Thanh đúng là thứ lành gì, ném đứa con gái khó nhằn cho .
Đứa trẻ ba bốn tuổi, chính là lúc hoạt bát hiếu động nhất, tinh lực của lớn cũng bằng nó.
Tiểu Thang Viên Ngư Ngư nhảy qua nhảy , cô bé ngoan ngoãn vô cùng, đùi bố, hoặc là lẩm bẩm một , hoặc là gọi vài tiếng bố ơi, còn ngây ngô suốt.
Nồi Bao Thịt yên lặng, lên tiếng. Vương Tiểu Ngư ở giữa, liên tục ngáp, bé ngủ .
Vương Hữu Lý : "Con gái út nhà lời thật đấy, chẳng ồn ào gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-397.html.]
Tiểu Thang Viên tranh lời: "Bởi vì bảo con ngoan ngoãn dỗ dành bố."
Vương Hữu Lý: "... Bố cháu mà còn cần dỗ ."
Tiểu Thang Viên giả vờ cụ non thở dài một : "Bố cháu khó dỗ lắm."
Một lời hợp là đốt củ cải trong nhà, bởi vì thích ăn cà rốt, mà họ Cố nhà cô bé chẳng ai thích ăn cà rốt... Ngày tháng dễ sống , bố cô bé gói sủi cảo cũng cho cà rốt !
Cố Thịnh kẹp con gái út nhà dịch sang một bên.
Vương Hữu Lý: "..."
Ngư Ngư : "Con cũng khó dỗ lắm!"
Vương Hữu Lý: "..." Vợ khi dặn dò dỗ con gái cho .
Mẹ kiếp, cùng là mà cùng mệnh.
Anh chằm chằm sườn mặt Cố Thịnh vài , nhớ ngày kết hôn, sắc mặt Vương Hữu Lý xanh xanh trắng trắng, thầm nghĩ đúng là tin cái tà thuật của .
Hai bọn họ kết hôn , sinh một cặp con trai con gái song sinh , bây giờ ở nhà là con gái dỗ bố, còn ở nhà là bố dỗ con gái.
Thẩm Lệ Thanh và Triển Ngải Bình ở chiếc xe phía , đóng cửa xe , Thẩm Lệ Thanh chột thôi: "Ném con cho , thật sự chút cảm giác tội ."
Triển Ngải Bình : "Để bố trông con nhiều một chút, chẳng gì cả."
Thẩm Lệ Thanh xua tay: "Cô con nhà khiến đau đầu thế nào , Ngư Ngư thì gì, cô cũng , tinh lực dồi dào... Còn Tiểu Ngư, nó mà để ý một cái là gây chuyện lớn cho cô xem."
"Tiểu Ngư nhà nó việc lên tiếng, nó mà lên tiếng thì chuyện lớn ."
Ví dụ như bé lẳng lặng đào một cái hố to trong sân nhà, Thẩm Lệ Thanh vô cùng toát mồ hôi, cái hố đó thể chôn một đứa trẻ một hai tuổi, thế mà Thẩm Lệ Thanh mãi phát hiện .
Vương Tiểu Ngư đào liên tục mấy ngày, đào xong còn kiếm cái nắp đậy , công trình bé thật, thế mà để dính đất lên , công tác bảo mật càng hơn.
Mãi cho đến một ngày, bố ruột bé giẫm cái hố, Vương Tiểu Ngư mới : "Muốn đào cái hang cho thỏ."
Vợ chồng Thẩm Lệ Thanh: "..."
Đâu chỉ là đào cái hang, hầm ngầm cũng nó đào chứ.
Xe chạy lên đường núi, Triển Ngải Bình và Thẩm Lệ Thanh trò chuyện một lúc, ngủ một giấc xe, cuối cùng cũng đến Trung Trang nơi Tằng Giang xuống nông thôn. Vì đám cưới nên Trung Trang hôm nay đặc biệt náo nhiệt, trong thôn bày từng dãy bàn ghế, rõ ràng là lớn.
Có t.h.u.ố.c lá cũng rượu, ở quê hút điếu t.h.u.ố.c ngon dễ, tự mua thì nỡ, chỉ lúc kết hôn mới thể ké vài điếu t.h.u.ố.c hút, là t.h.u.ố.c lá cuốn thường ngày , là loại đầu lọc đấy.
Đàn ông hút t.h.u.ố.c nhiều, trong thôn ngửi thấy ít mùi khói t.h.u.ố.c. Vợ chồng Triển Ngải Bình dẫn con tránh xa những hút t.h.u.ố.c, cùng vợ chồng Thẩm Lệ Thanh gặp Tằng Giang , còn cả vợ sắp cưới của , Tiết Tiểu Muội.
Tiết Tiểu Muội khi gặp Triển Ngải Bình thì cực kỳ e thẹn, nhưng cô cũng ít câu hỏi hỏi Triển Ngải Bình: "Bác sĩ Triển, chị là sinh viên đại học, chị cảm thấy sách tác dụng gì ạ?"