Thập Niên 70: Gả Cho Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-04-13 22:11:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu Thi đột nhiên lo lắng : "Mắt hai đều , mắt con chúng liệu càng ?"

Triệu Trí Vĩnh: "... Em đừng lung tung."

"Trêu thôi, ngày mai em tìm chủ nhiệm, Bình Bình nhiều đề xuất đấy, em cảm thấy thật sự quá lợi hại, rõ ràng đầu tiên đến viện điều dưỡng chúng , thể phát hiện nhiều vấn đề... Thảo nào còn trẻ như thể Phó viện trưởng."

Triệu Trí Vĩnh ha hả một tiếng: "Em đấy em đấy, Triển Ngải Bình đ.á.n.h rắm, em cũng thấy thơm , cô mới đến một ngày, thể đưa đề xuất hữu ích gì?"

"Anh tin? Anh cứ đợi xem chủ nhiệm khen em ."

Ngày hôm , Liễu Thi tìm chủ nhiệm Ngô, chủ nhiệm Ngô xem đề xuất quản lý viện điều dưỡng cô mang đến, quả nhiên mắt sáng lên, "Cái là ai nghĩ ? Là cô nghĩ ? Không ngờ Tiểu Liễu cô cũng khá năng lực đấy, cô ở viện điều dưỡng mấy năm nay"

"Chủ nhiệm." Liễu Thi vội vàng gọi chủ nhiệm Ngô , "Chủ nhiệm Ngô, những ý tưởng nghĩ , mà là một bạn học cũ của , bạn học trường quân đội, hôm qua đến viện điều dưỡng chúng , giới thiệu một tình hình của viện điều dưỡng, liền nghĩ những cách ."

"Thật ?" Chủ nhiệm Ngô kinh ngạc, "Vậy đây đúng là nhân tài !"

"Hiện giờ cô đang nhậm chức ở ?"

Liễu Thi : "Hiện giờ là Phó viện trưởng một bệnh viện hương trấn."

Chủ nhiệm Ngô ngã ngửa: "Phó viện trưởng bệnh viện hương trấn?"

Chủ nhiệm Ngô tình hình của Triển Ngải Bình, bà gọi điện thoại cho Viện trưởng Hứa Chấn Cương, trong điện thoại thẳng: "Lão Hứa , ông đây là chôn vùi nhân tài, ông cần, lúc đầu ông thể cho mà."

Viện trưởng Hứa khó hiểu : "Chôn vùi nhân tài cái gì, chôn vùi ai ?"

Chủ nhiệm Ngô : "Triển Ngải Bình, đây là một nhân tài."

"Sao ông cần chứ?"

"Lúc đầu ông cần, còn bằng giới thiệu đến chỗ chúng ."

Viện trưởng Hứa suýt thì hộc m.á.u: "Bà tưởng ? gài bẫy."

Tức c.h.ế.t ông , một năm trôi qua , vẫn còn tiếc nuối Triển Ngải Bình mặt ông.

Gần đây ông mấy đứa mới nghiệp chọc cho đau gan, đây đều là những con lừa ngu ngốc gì thế ... Hứa Chấn Cương thầm nghĩ lúc đầu đúng là ngốc, ngốc thấu, một thỏi vàng ròng rơi tay ông, thế mà để ông vứt .

Ông đều là lừa gạt.

Cúp điện thoại, Viện trưởng Hứa gọi điện cho Giáo sư Tôn: "Lão Tôn , bây giờ đúng là tức c.h.ế.t , lúc đầu ông thật nên lừa , ông xem ông lừa ý nghĩa gì? Ồ, bây giờ ông thêm một cô con gái nuôi, hại bệnh viện của mất một bác sĩ giỏi."

Giáo sư Tôn : "Bệnh viện của ông mất một bác sĩ giỏi, bệnh viện khác thêm một bác sĩ giỏi."

Viện trưởng Hứa: "..."

"Lão Hứa, ông cũng thể trách , là tự ông thể phân biệt trái, chẳng lẽ gì, ông liền tin cái đó?"

"Người đều đến chỗ đó , ông cũng tìm cô chuyện, tìm hiểu cụ thể cô thế nào, ông cự tuyệt cô ngoài cửa..."

Nghe lời , Viện trưởng Hứa càng tức hơn: " sai là sai ở chỗ nên quá tin tưởng ông."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-254.html.]

"Ông tin ? sớm muộn gì cũng lừa con gái ông qua đây trâu ngựa cho ."

Giáo sư Tôn trong điện thoại: "Ông ."

Cúp điện thoại, Viện trưởng Hứa trong văn phòng, ông thầm nghĩ ông tin cái tà .

Ông nghĩ cách lôi Triển Ngải Bình về trướng để sai bảo.

Vợ chồng Triển Ngải Bình đưa con ăn cơm với chiến hữu cũ của Cố Thịnh là Tằng Lượng ở một nhà hàng quốc doanh. Tằng Lượng là một hào sảng giọng to, to con, cao lớn, còn cao hơn cả Cố Thịnh, đường như gió, ở cửa thu hút sự chú ý của ít nhân viên.

"Cố Thịnh, cuối cùng cũng gặp , thế mà kết hôn , con cũng ..." Trước khi gặp , Tằng Lượng vô cùng tò mò về vợ và con của Cố Thịnh, cưới cô thanh mai nhỏ, còn từng khoe ảnh vợ mặt .

Tằng Lượng nghi hoặc, ảnh?

"Cưới cô vợ xinh thế ... Cậu cho xem ảnh lúc nào thế?"

"Cậu sớm vợ xinh thế , đến gặp , đây chẳng là khiến ghen tị ?"

Khoảnh khắc thấy Triển Ngải Bình, Tằng Lượng thật sự hối hận , là một gã độc gặp mặt ăn cơm với gia đình bốn nhà , nghĩ thế nào cũng thấy thê lương, "Lão Chu cái đồ quỷ đó việc đến, kiếp, thế cũng việc đến."

"Đợi tìm một cô vợ lớn xinh , hãy đến ôn chuyện với ."

Cố Thịnh lười biếng : "Vợ chỉ xinh , đừng suốt ngày treo chữ xinh bên miệng, nông cạn."

Mắt Tằng Lượng suýt thì lồi , "Cậu còn nông cạn? Chẳng lẽ nông cạn? Ai mà thích xinh ? Cậu đừng hời còn khoe mẽ."

Cố Thịnh : "Vợ là nữ quân y, bây giờ là Phó viện trưởng bệnh viện."

Triển Ngải Bình ở bên cạnh nhịn âm thầm "chậc" một tiếng, thầm nghĩ lòng hư vinh của đàn ông cũng chẳng ít nhỉ.

Tằng Lượng nghiến răng nghiến lợi: "Cậu nữa thật sự ghen tị với đấy."

Cố Thịnh : "Ai bảo phát hiện , còn nhớ đó cho xem ảnh ? Đó là ảnh vợ đấy."

Tằng Lượng: "... Bức ảnh đó?"

Triển Ngải Bình nghi hoặc: "Ảnh gì?"

"Chính là thằng nhóc đen đó á!" Tằng Lượng kinh ngạc một tiếng.

Đuôi mắt Cố Thịnh nhướng lên: " thế, chính là thằng nhóc đen đó, vợ đấy."

Triển Ngải Bình cảm thấy tay ngứa ngáy, Cố Thịnh rốt cuộc thu thập bao nhiêu bức ảnh của cô.

Triển Ngải Bình giật giật tay áo Cố Thịnh: "Thằng nhóc đen gì, ảnh gì?"

Cố Thịnh nhỏ bên tai cô: "Chính là hồi đó mùa hè, tiểu học, em còn nhớ ? Em phơi nắng đen thui, chạy sân chơi, tay cầm cái chạc ba, chụp ảnh cho em, em nhảy lên còn khăng khăng là Nhuận Thổ..."

 

 

Loading...