"Không lãnh đạo quản cháu !" Trong giọng điệu của Triển Ngải Bình mang theo vài phần đắc ý.
Bác Trương đen mặt: "Cháu là cô gái lớn xinh thế , đáng ghét như thằng nhóc thối thế."
"Tiểu Liễu, bạn học của cháu ở đến thế? Có đối tượng , nếu đối tượng bác bắt về cháu dâu."
Liễu Thi dở dở : "Cái thì ."
"Có gì mà , đồng chí Tiểu Triển, bác ba đứa cháu trai kết hôn, ảnh ở nhà đều , nào, nhà bác xem, đều là những trai trẻ khỏe mạnh."
"Ngoài cháu nội, bác còn cháu ngoại, nào, xem xem thích đứa nào ."
Triển Ngải Bình: "..."
"Lão bá, cháu là của hai đứa con ."
Bác Trương khẩy một tiếng: "Cháu lừa bác đấy , cháu tưởng bác sẽ tin cháu chắc."
Liễu Thi : "Thật đấy thật đấy, chồng con còn đang ở nhà cháu kìa."
"Con nhà còn đầy một tuổi, bác tin thể đến nhà cháu mà xem."
Bác Trương: "..."
"Tiểu Liễu , cháu cô bạn học xinh thông minh thế , sớm dẫn đến cho bác xem."
Bác Trương vô cùng tiếc nuối.
"Đồng chí Tiểu Triển, cháu tự chọn vài gốc ."
Triển Ngải Bình : "Lão bá, đợi mấy hôm nữa cháu mới , khi cháu sẽ đến lấy hoa, đỡ mang về nhà nuôi sống ."
Bác Trương hừ một tiếng: "Cháu cứ mang chồng con cháu đến đây cho bác xem, bác xem xem cháu thật sự chồng con ."
Triển Ngải Bình: "..."
"Cháu mang đến, cháu đừng hòng lấy hoa của cháu."
Triển Ngải Bình : "Bác ăn gian quá ."
Bác Trương: "Bác sẽ trúng kế khích tướng của trẻ tuổi ."
Liễu Thi: "..."
Bác Trương tiếp tục : "Cháu nhất định đến đấy nhé, gan thì cháu đến, nữ quân nhân lời giữ lời."
Triển Ngải Bình: "Cháu cũng sẽ trúng kế khích tướng của già ."
Bác Trương: "Hoa cháu thật sự cần nữa ?"
"Cần chứ, bác chọn cho cháu mấy gốc , mấy gốc mọc , cháu thích." Triển Ngải Bình thuận tay chỉ mấy gốc nở .
Bác Trương tức đến giậm chân: "Cháu đúng là khách sáo với , thế , nếu cháu mang chồng cháu đến, bác sẽ tặng gốc cho cháu."
Triển Ngải Bình : "Được, cảm ơn bác vì nhịn đau bỏ những thứ yêu thích nhé."
"Đáng ghét y như thằng nhóc thối nhà bác, mau ."
Triển Ngải Bình và Liễu Thi , tiếp tục về phía , Liễu Thi nhịn : "Bình Bình , trông chừng con gái nhỏ nhà cho kỹ, đừng để bắt con dâu."
Triển Ngải Bình : "Cậu đấy, lo cho bản , sắp ."
Liễu Thi lắc đầu: "Không ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-252.html.]
"Vậy mau bệnh viện khám xem, ở chỗ bọn tớ, đều gọi tớ là" Triển Ngải Bình tiếp, cái gì mà Tống T.ử Nương Nương, cô mới thừa nhận.
Liễu Thi tò mò : "Gọi là gì?"
Triển Ngải Bình : "Hay là tớ bắt mạch cho ?"
Liễu Thi lắc đầu : "Không cần , tớ đoán tớ thể , nhưng tháng còn nhỏ, cũng chắc chắn."
Quê các cô truyền thống, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đợi ba bốn tháng mới thể cho xung quanh , lúc tháng nhỏ ngoài.
Triển Ngải Bình : "Thật ? Vậy chúc mừng chúc mừng nhé."
Liễu Thi : "Hy vọng vị nhà tớ thể học hỏi kinh nghiệm nuôi con từ nhà cho ."
Hai tiếp tục dạo trò chuyện, Liễu Thi giới thiệu chi tiết cho cô về công việc và quản lý của viện điều dưỡng, cô cũng phàn nàn một chuyện trong công việc, Triển Ngải Bình ngược đưa cho cô ít ý kiến và đề xuất.
Liễu Thi kinh ngạc: "Bình Bình, hiểu nhiều thế?"
Triển Ngải Bình , cô thầm nghĩ đó là vì cô từng chăm sóc một lão cán bộ thối vô cùng cố chấp.
Liễu Thi : "Tớ cảm thấy những đề xuất quản lý của hữu ích, mai tớ với chủ nhiệm."
Triển Ngải Bình : "Hay là tớ cho ."
Liễu Thi : "Được đấy, , tớ chắc chắn cướp công của , nếu một quản lý thể sửa đổi, tớ thể thoải mái hơn nhiều."
Triển Ngải Bình: "Tớ cũng cần công lao ở bên ."
Triển Ngải Bình lấy một cuốn sổ tay, Phó viện trưởng một thời gian, bây giờ cô những thứ thuận tay lắm, tư duy rõ ràng, cộng thêm từng thấy qua mô hình quản lý , soạt soạt soạt liền liệt kê nhiều điều đề xuất.
Viết xong cô đưa cho Liễu Thi.
Liễu Thi vui vẻ : "Ngày mai tớ mang cho chủ nhiệm xem, chủ nhiệm chắc chắn thích nhân tài như ."
Hai trò chuyện thêm một lúc, cuối cùng cũng nhớ tới hai đàn ông ở nhà, họ về, hẹn trao đổi thư từ, thời gian cũng còn sớm, Triển Ngải Bình dẫn đàn ông nhà và hai đứa con cùng rời .
Hai đứa nhóc thấy thì xao động hẳn lên, một lúc thấy , nhớ , "Ngoan nào, đừng quấy, lượt bế một lúc."
"Gọi ."
"Mạ?"
Liễu Thi ở bên cạnh hâm mộ : " là hai đứa trẻ hiểu chuyện, ngoan ghê."
Triển Ngải Bình : "Cậu cũng sẽ thôi."
Vợ chồng Triển Ngải Bình rời khỏi nhà Liễu Thi, đường , Triển Ngải Bình thuận miệng hỏi Cố Thịnh: "Hai đàn ông các tụ tập với lén lút chuyện gì thế?"
Cố Thịnh cao thâm khó đoán :
"Anh giúp em củng cố lòng hư vinh của phụ nữ."
Củng cố lòng hư vinh của phụ nữ?
Học từ ở thế?
Triển Ngải Bình buồn Cố Thịnh, khuôn mặt tuấn tú mày kiếm mắt sáng của , nghi ngờ gài bẫy ai đó .
"Lòng hư vinh của em cần củng cố, chẳng lẽ chồng của Thi Thi gì ?"
Cố Thịnh : "Anh tưởng ở nhà đại gia, quản em phục sát đất, hôm nay chẳng qua chỉ là màu mặt vợ chồng thôi."
Triển Ngải Bình cạn lời: "Anh xem quân nhân nam các cả ngày rảnh rỗi việc gì , phụ nữ bọn em còn chẳng chuyện về các , các tự tụ tập so đo với ."