Thập Niên 70: Gả Cho Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-04-13 22:08:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triển Ngải Bình dựa : “Nghi ngờ đang mỉa mai em lung lay quân tâm.”

, Triển Đại Bình Bình của thì đến ? Anh em sợ, em chỉ là cố ý, thật sự thêm dầu lửa lung lay quân tâm chính là em.”

Triển Ngải Bình: “…”

“Bình Bình em đấu .” Cố Thịnh yêu chiều vuốt ve cô, “Yên tâm, nhà .”

Triển Ngải Bình đưa tay véo véo móng vuốt của con gái: “Khoác lác , khoác lác , Tiểu Thang Viên, Oa Bao Nhục đều đến , ba các con thật hổ, khoác lác.”

“Thật lấy tự tin.”

Con họ đấu khẩu, cũng theo đó mà vui vẻ , tuy chúng hiểu ba gì, nhưng chúng thể cảm nhận cảm xúc của ba kích động và vui vẻ, hai em cũng hận thể tham gia cuộc đối thoại sôi nổi.

Hai đứa vội vàng “a a a”, tay chân vung vẩy, chảy nước miếng, hai đứa chính là chuyện.

Cố Thịnh và Triển Ngải Bình mỗi một đứa, bế hai con sâu lông đang nháo nhác lên,

Cố Thịnh nắm lấy cánh tay nhỏ của con gái, bật : “Xem hai đứa nhà đều giống nó, hai con chim sẻ ríu rít.”

“Ba từ nhỏ em là một con chim sẻ ríu rít, đặc biệt giỏi lung lay quân tâm.”

“Anh mới là chim sẻ ríu rít, hai cha con đều mắt kém.” Triển Ngải Bình hừ một tiếng: “Em lung lay quân tâm thì ?”

Cố Thịnh chỉ mặt : “Hôn một cái, quân tâm của tùy em lay.”

Triển Ngải Bình khách khí hôn hai cái: “Em lay thử hai .”

“Được.” Cố Thịnh vô cùng bình tĩnh hoảng sợ : “Vợ ơi, sợ quá, con nhà nghịch ngợm thì ?”

Triển Ngải Bình: “…Quân tâm em lay nữa, thành ý.”

“Lần để em thử cái thành ý.”

Triển Ngải Bình lắc đầu: “Hôm nay lúc về, Thẩm Lệ Thanh còn em xe, cô sẽ dùng em để dọa con, nếu con lời, sẽ bác sĩ Triển sắp châm kim, bác sĩ Triển sẽ cho đứa trẻ hư uống t.h.u.ố.c bắc đắng.”

Cố Thịnh : “Cách .”

“Hay cái gì.”

Cả nhà tiêu cơm một lúc, đều thư phòng, Triển Ngải Bình để Cố Thịnh tiếp tục giúp chép bản thảo, con giường, cô thì máy may, chuẩn may mấy cái yếm hoa nhí cho con, còn mấy bộ quần áo cho hai đứa nhỏ .

Cố Thịnh chép .

Triển Ngải Bình chậc chậc: “Anh thấy tác phẩm lớn của vợ , kinh ngạc ?”

Cố Thịnh khen cô: “Viết thú vị, xuất bản, nhà ít nhất bày mười mấy cuốn.”

“Sau dùng để dạy con nhận chữ.”

Triển Ngải Bình lắc đầu: “Con nhận chữ sách thiếu nhi.”

“Cố Thịnh, vẽ như , vẽ cho con, em nghĩ ý tưởng.”

Cố Thịnh từ chối: “Anh họa sĩ, thể vẽ máy bay đại bác cho con.”

Ngày hôm Triển Ngải Bình , chị dâu Chu bên cạnh đến tìm cô tán gẫu, bế Đại Trửu T.ử nhà cô qua, Đại Trửu T.ử nhà cô khỏe mạnh ít, Triển Ngải Bình bế Đại Trửu Tử: “Nặng .”

Chị dâu Chu khép miệng: “Vẫn là cách nuôi con của nhà chị , chúng bây giờ nuôi con, học hỏi các bác sĩ như chị, giữ vệ sinh, phòng ngừa những vi khuẩn vi rút đó… Đại Trửu T.ử nhà gần đây ăn ngon miệng hơn nhiều, cũng quấy nữa.”

“Mọc răng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-202.html.]

Chị dâu Chu : “Mong nó mau lớn.”

Lúc chị dâu Chu qua, mang theo một ít hoa bí ngô và kẹo mạch nha cho cô, Triển Ngải Bình lấy một ít kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cho cô : “Mang về, cho Đại Nha Nhị Nha nhà chị ăn.”

Chị dâu Chu cũng khách sáo với cô, : “Cảm ơn dì Triển của chúng nó.”

Triển Ngải Bình : “Mẹ chồng chị về ?”

“Về , .” Chị dâu Chu gật đầu: “Bà cũng , yên tĩnh, chỉ là thiếu trông con, bác sĩ Triển, chị lợi hại hơn nhiều, chị còn mang theo hai đứa bé, nhà còn Đại Nha Nhị Nha trông.”

“Đại Nha Nhị Nha ngoan, chị đỡ lo .”

Chị dâu Chu : “, hai đứa con gái của khiến đỡ lo.”

“Sau Đại Trửu T.ử lớn lên, cũng để nó chăm sóc em trai Hựu Hựu và em gái Viên Viên của nó.”

“Đại Trửu T.ử Đại Trửu Tử.” Chị dâu Chu vui vẻ: “Vẫn là đổi tên thành Đại Trửu T.ử , từ khi đổi tên, đứa bé càng lớn càng khỏe mạnh.”

Triển Ngải Bình: “…”

Đại Trửu Tử, Oa Bao Nhục, Tiểu Thang Viên… Triển Ngải Bình nghĩ đến Đại Bàn Kê trong bụng Tần Lan Phương, cô , thầm nghĩ cũng nhất định thật sự là Đại Bàn Kê.

Buổi chiều, chị dâu Chu , đúng lúc Cố Thịnh về, Tạ Thuật, sĩ quan Tạ đến nhà họ một chuyến, trả sổ tay cho Cố Thịnh, sổ tay mượn chép mấy tháng, cuối cùng cũng trả .

“Cố tham mưu trưởng, cảm ơn nhiều.” Tạ Thuật đưa cho một bao t.h.u.ố.c lá.

Cố Thịnh từ chối: “Bây giờ hút t.h.u.ố.c.”

Tạ Thuật : “ cũng hút t.h.u.ố.c nữa.”

“Vừa thấy hai đứa con nhà , hai đứa nuôi thật , trắng trẻo non nớt, Linh Linh nhà luôn khen chúng nó, cái đó… Cố tham mưu trưởng , còn ghi chú ?”

Cố Thịnh: “Còn một ít.”

“Anh cho , cho mượn chép.”

Nói xong, Tạ Thuật về, Hà Linh Linh hỏi thế nào, Tạ Thuật : “Hai đứa con nhà đều trắng trẻo, Đại Trửu T.ử nhà bên cạnh cũng khỏe mạnh, Tiền phó đoàn trưởng , nuôi con vẫn lời bác sĩ.”

Hà Linh Linh đang mang thai, cô trong lòng ngọt ngào mà tránh khỏi lo lắng, đầu , cô luôn nhiều điều quen, sợ nuôi một đứa trẻ nhỏ như , cô mong ước: “Sau con nhà cũng đặt tên một món ăn .”

Tạ Thuật : “Tiếc là cái tên Đại Trửu T.ử dùng .”

“Anh cũng thấy Đại Trửu T.ử ?” Hà Linh Linh mắt sáng lên.

Tạ Thuật : “Gọi là Đại Trửu T.ử còn hơn gọi là Sườn.”

Hà Linh Linh : “Càng béo càng , là nhà gọi là Thịt Kho Tàu?”

Tạ Thuật do dự: “Cứ cảm thấy chút đúng.”

Thịt Kho Tàu?

Đại Trửu T.ử vẻ hung dữ như Thịt Kho Tàu.

“Đừng chữ ‘kho’, .”

Tạ Thuật : “Vậy chúng từ từ nghĩ.”

 

 

Loading...