Thập Niên 70: Gả Cho Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-04-13 22:07:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Lan Phương gật đầu: “Tiểu Triển y thuật lợi hại, đây còn chống nạng, là cô chữa chân cho , lão Trung y mười mấy năm kinh nghiệm ở bệnh viện chúng cũng Tiểu Triển lợi hại.”

Chu Huệ gật đầu: “ tin cô, cũng tin cô , giúp xem bệnh.”

“Được chứ, Tiểu Triển rành nhất là phụ khoa, đây sức khỏe , cũng là Tiểu Triển điều dưỡng cho, đây còn sinh con…”

“Thật ?” Khóe miệng Chu Huệ giật giật, “Chúng gặp bác sĩ Triển .”

Tần Lan Phương đưa Chu Huệ đến bệnh viện, hai đợi Triển Ngải Bình ở khu gia thuộc, vì khu gia thuộc đông phức tạp, hơn nữa hôm qua xảy chuyện như , dù cũng tránh hiềm nghi.

Đến trạm y tế Nham Tâm, Chu Huệ thở phào nhẹ nhõm, Triển Ngải Bình nhà La đoàn trưởng gặp , nên cô gặp riêng Chu Huệ.

Hai trong phòng khám, đóng cửa , tim Chu Huệ thắt , “Bác sĩ Triển, cô thể giúp xem bệnh ? Có thể sinh con ? Còn những vị t.h.u.ố.c , chồng nấu cho ăn…”

Triển Ngải Bình ngửi những vị t.h.u.ố.c đó: “Sau cô đừng uống t.h.u.ố.c nữa.”

Sắc mặt Chu Huệ trắng bệch: “Có là vô dụng ?”

Tâm trạng của Triển Ngải Bình cũng phức tạp, cô thành thật : “Thuốc tính hàn, cô uống thêm nữa sẽ hại thể.”

ngay mà, rõ ràng đây kinh nguyệt của đều,

Triển Ngải Bình: “Cơ thể cô vấn đề gì.”

Sắc mặt Chu Huệ trở nên vô cùng khó coi, cô như sỉ nhục nặng nề, cô cố gắng kìm nén đôi tay run rẩy, nén câu hỏi sắp hỏi.

Còn gì để hỏi nữa?

Đã đoán tám chín phần mười.

“Bác sĩ Triển, cô đừng hôm nay đến tìm cô, sợ gây phiền phức cho cô.” Chu Huệ vô cùng ngại ngùng, sắc mặt cô xanh trắng, sự thật kỳ quái và hoang đường đó hiện mắt cô.

Chuyện hổ , nên để ngoài .

ly hôn với La đoàn trưởng, cô nắm thóp của nhà , cả nhà , thật hổ! Ghê tởm, súc sinh, đúng là một lũ súc sinh!

Triển Ngải Bình gật đầu: “ sẽ với khác.”

“Cảm ơn.” Chu Huệ thê lương.

Khi cô sắp , Triển Ngải Bình nhịn với cô một câu: “Cô… cô thực dễ thụ thai, cẩn thận tránh thai.”

Chu Huệ gật đầu, gì thêm.

Triển Ngải Bình bóng lưng xa dần của cô, cũng cảm thấy kỳ quái và hoang đường, hôm qua nhà họ La cãi , ầm ĩ đến mức đều , hôm nay cô chẩn bệnh cho Chu Huệ, còn những loại thảo d.ư.ợ.c đó…

Đây đúng là một “quả dưa lớn”.

Kết hợp với biểu hiện hôm nay của Chu Huệ, khả năng… La đoàn trưởng đội hai cái mũ xanh um tùm đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-159.html.]

Không, lẽ là cố ý đội mũ xanh cho .

Triển Ngải Bình: “…”

Quá ghê tởm.

Cũng chính vì nghĩ đến điều , Triển Ngải Bình mới lên tiếng nhắc nhở Chu Huệ, là La đoàn trưởng thể sinh con, nhà họ La bí mật giấu Chu Huệ, họ là lừa hôn.

Chẳng trách La đoàn trưởng dung túng cho và hai đứa trẻ Đại Bảo, Nhị Bảo, lẽ là vì thể sinh con, con cái là con nuôi, vì sĩ diện đàn ông, dám , nên mới lừa hôn Chu Huệ.

Hắn mang theo hai đứa con trai của vợ , nên vợ chồng họ mấy năm con, đương nhiên đổ cho Chu Huệ, đến lúc đó La đoàn trưởng tỏ ngại cô thể sinh con, để lừa gạt Chu Huệ ở bên cạnh .

Nhà họ La còn cho Chu Huệ uống loại t.h.u.ố.c đó.

Thật là hổ!

Chu Huệ mang một bụng tâm sự trở về khu gia thuộc, cô nhốt trong phòng, trong đầu cô nghĩ đến vô chuyện, cô càng nghĩ càng hận, chỉ rút m.á.u nhà họ La, ăn thịt nhà họ La.

Đến chiều tối La đoàn trưởng trở về, Chu Huệ âm trầm .

La đoàn trưởng thấy mặt Chu Huệ, sắc mặt cũng trở nên , gọi Chu Huệ phòng: “Chuyện hôm qua vẫn xong ? Cô còn nhớ bao lâu nữa.”

“La Bình Vĩ, nếu còn là , thì lập tức ly hôn với , nếu sẽ tố cáo ngay.”

La đoàn trưởng sững : “Chu Huệ, cô gì?”

Chu Huệ : “ gì? còn nhà họ La các những chuyện ghê tởm gì, nghĩ đến việc chung giường với loại như mấy năm, thật sự ghê tởm đến mức ăn ngon.”

La đoàn trưởng cũng nổi giận: “Chu Huệ, gì với cô?”

“Mẹ bỏ t.h.u.ố.c cho , căn bản thể sinh con, Đại Bảo và Nhị Bảo hai đứa con hoang đó căn bản con ? Anh còn giấu ? Anh còn nuôi cháu trai cho ? Người nhà các quá ghê tởm!”

“Loạn luân! Ghê tởm! Anh là một tên súc sinh! Cả nhà các đều là súc sinh! Anh sinh con, để em trai ngủ với vợ , còn hổ !” Chu Huệ cảm thấy nghĩ thông suốt chuyện, Đại Bảo và Nhị Bảo là do vợ của La đoàn trưởng sinh , điều ảnh vì chứng, còn là trong thôn tận mắt thấy.

Đại Bảo và Nhị Bảo mập mạp, hai đứa giống La Bình Vĩ, mà giống em trai thứ hai ở quê của , chẳng trách ngày thường cũng quan tâm hai đứa trẻ lắm, chắc là chúng con ruột của .

“Có theo quân, nếu cũng để em trai thứ hai của ngủ với , để sinh con cho nhà họ La các , bây giờ em trai thứ hai của ở đây, liền cho uống t.h.u.ố.c tuyệt tự, các là một lũ súc sinh! Súc sinh! Anh và thông đồng với , các , là súc sinh!”

“Cô điên !” La đoàn trưởng cô bằng ánh mắt của một kẻ điên: “Đại Bảo và Nhị Bảo là con của và vợ cũ.”

“Anh còn lừa ? Anh dám đến bệnh viện kiểm tra ? Anh là đồ súc sinh thể sinh con, còn giấu , Đại Bảo và Nhị Bảo trông giống , lừa ai? Lừa chính ?”

“Phì! La Bình Vĩ, căn bản là đồ vô dụng!”

cho , ly hôn với , bây giờ còn giữ thể diện cho , nếu sẽ ầm ĩ chuyện cho cả thiên hạ , nhà các l.o.ạ.n l.u.â.n, nhà các hổ, một lũ bẩn thỉu!”

 

 

Loading...