Thập Niên 70: Gả Cho Đại Lão Tàn Tật - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-25 13:59:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên chủ cần , chỉ cần ở nhà trông trẻ là , vì Túc Giảo Giảo định nghỉ ngơi thêm một lát, đợi đến lúc thích hợp thì nấu canh đậu xanh.

Ai ngờ cha Túc mang theo con trai con dâu ngoài, bao lâu Túc Chính Dương , với Túc Giảo Giảo: “Giảo Giảo, mấy đồng đội của Tống Thanh Hàm đang giúp sửa nhà, con ngâm ít đậu xanh, con cho thêm chút đường nấu một nồi canh mang qua cho , ít nhất cũng lễ nghĩa, ?”

Túc Giảo Giảo suýt nữa bật , vui vẻ đáp: “Vâng ạ.”

Túc Chính Dương còn tưởng tốn thêm chút nước bọt, đang định thêm vài câu, thì thấy câu trả lời, ngẩn , con gái từ khi nào dễ chuyện như ?

Tuy là con gái ruột, nhưng Túc Chính Dương vẫn , Giảo Giảo từ nhỏ nuông chiều, bình thường giặt quần áo của cũng tình nguyện, luôn lười biếng.

Chẳng lẽ là chấp nhận phận ?

Ông nghĩ nhiều, nhắc nhở: “Giảo Giảo cũng uống nhiều một chút, nếu đủ thì pha thêm chút nước.”

“Con ạ.” Túc Giảo Giảo trong trẻo đáp.

Túc Chính Dương lúc mới yên tâm rời , toe toét , đôi mắt híp thành một đường, chỉ cần con gái thể sống với con rể, ông khổ một chút cũng , chẳng chỉ là nuôi thêm một , ông hai đứa con trai mà!

Suy nghĩ của cha Túc Giảo Giảo , nhiệm vụ trùng khớp, cô cũng cần cảm thấy ngại ngùng, đến lúc đó cứ là cha cô dặn là .

Cô vui vẻ dậy, từ phòng cha lấy hộp đường trắng khóa trong tủ, cha nguyên chủ giấu giếm cô thứ , chìa khóa để ở cô cũng .

Trong bếp, đậu xanh đang ngâm, thể nấu .

Chỉ là… nhóm lửa…

Đại Bảo năm tuổi thấy tiếng động, dụi mắt tới, thấy cảnh , liền la lên: “Cô ơi, cô , lãng phí củi, bà nội thấy là mắng đó!”

Túc Giảo Giảo áy náy rụt cổ : “Hay là cháu thử xem?”

Đại Bảo lập tức chạy tới, ngoan ngoãn nhận lấy, đồng thời nhỏ giọng : “Cô ơi, canh đậu xanh đó thể cho cháu uống một ngụm ?”

Trước đây cô pha nước đường nhưng bao giờ cho chúng nó, nhưng cô hôm nay trông hiền hơn, nó nhịn hỏi một câu.

“Đương nhiên là !” Túc Giảo Giảo tủm tỉm gật đầu.

“Oa!” Đại Bảo lập tức vui mừng, tay chân nhanh nhẹn nhóm lửa.

Túc Giảo Giảo rửa nồi, đổ nước, những việc khó, chỉ là liều lượng chút nắm chắc, nhưng nhà của Tống Thanh Hàm ở rìa thôn, cộng thêm đều , chắc cũng chỉ năm sáu , còn nhà , hai bình giữ nhiệt chắc là đủ.

Nửa tiếng , nồi canh đậu xanh ngọt lịm nấu xong, chỉ là còn nóng hổi.

Bây giờ là tháng năm, là buổi chiều, nắng to chiếu xuống, khá nóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ga-cho-dai-lao-tan-tat/chuong-4.html.]

Túc Giảo Giảo cảm thấy thể để những đang việc uống canh nóng trong thời tiết , thế là cô đặc biệt tốn ít sức lực múc một thùng nước mát từ giếng trong sân, dùng bát lớn sạch sẽ đựng canh đậu xanh nấu để nguội nhanh.

Làm như hai , cho đến khi canh đậu xanh nguội, mới đổ bình giữ nhiệt, đương nhiên đó, cô rót cho Đại Bảo một cốc.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

“Cô ơi, canh đậu xanh ngon thật!” Đại Bảo mới cẩn thận uống một ngụm, sung sướng thôi, xoay vòng tại chỗ, nụ mặt rạng rỡ vô cùng.

Túc Giảo Giảo đắc ý : “Đương nhiên, đây là do cô nấu mà!”

Tài nấu nướng của cô gì, vì từng nấu ăn đàng hoàng, nhưng canh đậu xanh khiến cô vô cùng thỏa mãn.

Dặn dò Đại Bảo ở nhà trông hai em, Túc Giảo Giảo liền xách hai bình giữ nhiệt .

Bên rìa thôn, trong nhà mới của Tống Thanh Hàm.

Bốn đàn ông vạm vỡ đang mồ hôi nhễ nhại, cởi trần việc, đen nhẻm, nhưng chuyện vẫn đầy khí thế: “Kỹ thuật của tụi tồi chứ? Nhìn ngói mới xem, ghê!”

“Có liên quan gì đến ? Đây là ngói mua !” Một đàn ông khác giọng khàn khàn bực bội đáp .

Những khác cũng chen , khí náo nhiệt, ngay cả trai trong bóng râm trong sân, sắc mặt chút âm trầm, khóe miệng cũng hiện lên một nụ nhạt, nhiều, nhưng cũng khiến trông bớt lạnh lùng.

Túc Giảo Giảo đến đúng lúc , đến gần cửa, cô mới bắt đầu căng thẳng, cũng dám thẳng, mà ở ngoài cổng sân ngó đầu quan sát tình hình , thấy mấy đàn ông cởi trần, lập tức ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng : “Chào các …”

Giọng nữ nhẹ nhàng, mềm mại đột ngột xuất hiện khiến mấy đàn ông to lớn đều giật , , đó một trong họ vội vàng kéo áo mặc , mặt đỏ bừng đến cổng sân, thấy là một cô gái xinh xắn, năng cũng lắp bắp: “Có… chuyện gì ?”

Túc Giảo Giảo đưa bình giữ nhiệt về phía , nở một nụ : “Cha bảo mang canh đậu xanh qua cho các , nguội , mau uống , lát nữa qua lấy.”

Trương Tráng ngơ ngác nhận lấy bình nước, còn kịp phản ứng, một thanh niên khác đầu óc linh hoạt hơn là Tưởng An mặc xong quần áo tới, hì hì chặn Túc Giảo Giảo định , “Là chị dâu tương lai , cảm ơn chị quan tâm, ngay thế , , , chúng cũng mệt , định nghỉ một lát.”

“Không cần, cần .” Túc Giảo Giảo vội vàng lắc đầu.

“Cần chứ, cần chứ, , trong , ngoài nắng, phơi nắng hỏng da xót.”

“Gì cơ? Chị dâu tương lai?”

Ba còn đều kinh ngạc, hai trong sân bất giác về phía Tống Thanh Hàm.

Tống Thanh Hàm cũng ngẩn , từ lúc về đến giờ năm ngày, vẫn gặp Túc Giảo Giảo, bây giờ đến?

Trương Tráng phản ứng , lập tức : “Chào chị dâu, chào chị dâu, mời !” Xong sang hai gầm lên: “Các mau mặc quần áo , đừng bẩn mắt chị dâu!”

“Được , chị dâu , chúng mặc xong quần áo .” Hai cũng phối hợp, mặc quần áo trong nháy mắt, còn nháy mắt với Tống Thanh Hàm: “Anh ơi, chị dâu đến , còn mang canh đậu xanh cho nữa!”

Tống Thanh Hàm ánh mắt lấp lánh, mím môi gì, cứ để xem cô định gì.

 

 

Loading...