Từ Nhạc Ninh kinh ngạc đến nên lời, bây giờ Khương Mật thông minh như ? Trước đây ở trường, chẳng cô luôn đội sổ ?
Chẳng lẽ đúng là nhờ ăn quả óc ch.ó với vừng đen mà !
Sau cô nhất định ăn nhiều quả óc ch.ó và vừng đen để bổ não.
Cục trưởng Khương Mật, một lúc lâu mới hỏi: “Cháu thật thông minh? Bao nhiêu tuổi ? Còn học ?”
Khương Mật chớp mắt, hưng phấn hỏi: “Cháu 17 tuổi, nghiệp cấp ba , chú tuyển cháu Cục Công an ạ? Cháu ưu điểm gì, chỉ là thông minh, bình tĩnh, tư duy logic thôi.”
Thế mà còn ưu điểm gì? Bành Nhạc : “Cục Công an tuyển tùy tiện .”
Đây là ý đợi đến lúc tuyển , sẽ nghĩ đến cô ?
Còn bốn năm nữa mới đến kỳ thi đại học, cô cũng ở nông thôn trồng trọt bốn năm, Cục Công an cũng khá , cô từng đóng nhiều vai cảnh sát hình sự và luật sư.
Khương Mật : “Chú ơi, lúc cháu trốn chạy, hô là bắt bọn buôn sẽ tiền thưởng, chúng cháu ạ? Nếu cũng , Từ Nhạc Ninh sẽ chi, nhưng công an thì nên giấy khen chứ ạ? Mọi cũng mạo hiểm bắt , vì ai lọt lưới con cá nào , nhưng cháu nghĩ, chắc là còn . Tinh thần Lôi Phong sống xả cứu như thế , đáng tuyên dương. Đặc biệt là Từ Nhạc Ninh, ôm đứa bé chạy, gom hết nguy hiểm về phía . Còn mấy chú mấy dì, mấy bác, mấy mấy chị, thật sự là mạo hiểm, bắt mấy tên đồng bọn.”
Bành Nhạc : “Thông tin đăng ký, tiếp theo sẽ theo dõi và liên lạc với , giấy khen tiền thưởng đều , cũng sẽ đơn vị khen ngợi.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Mọi ai nấy đều mặt mày hớn hở. Chuyến bận rộn, thật đáng giá.
Từ Nhạc Ninh: “Vậy lát nữa cháu sẽ mang 50 đồng đến, tay trói mỗi năm đồng, còn chia đều, nhờ chú phát giúp ạ.” Nói xong cô : “Số tiền cháu nguyện ý chi, lúc đó cháu thật sự sợ. Không sợ đ.á.n.h bắt, mà là sợ đứa bé bọn buôn bắt . Là các chú các dì, các bác, các các chị bắt bọn chúng.”
Khương Mật: Tiến bộ ghê gớm.
Mọi đều cần tiền , họ ghét nhất là bọn buôn . Lúc đó do dự, cũng là rốt cuộc ai mới là bọn buôn thật sự.
lúc , một công an lớn tuổi từ phòng thẩm vấn vội vàng , nhỏ vài câu tai Bành Nhạc, Bành Nhạc liền theo ông phòng thẩm vấn.
Cậu công an trẻ ghi chép tiễn đám Khương Mật về, Khương Mật : “Nếu tìm gia đình đứa bé, thể cho chúng một tiếng ạ? Chúng trong lòng vẫn lo cho đứa bé.”
Cậu công an trẻ : “Nhất định , các vị về nhà cũng nghỉ ngơi cho khỏe, hôm nay cũng một phen kinh hãi.”
Còn đưa nửa túi bánh quy còn cho Tiểu Tương Bao, bảo bé mang về ăn.
Tiểu Tương Bao thấy Khương Mật đồng ý, vui vẻ cảm ơn công an trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-37.html.]
Mọi cùng vui vẻ rời , một trẻ tuổi còn nhận Khương Mật, : “Các cô thật dũng cảm và cẩn thận. Đồng chí Khương nhỏ, sáng nay, còn gặp cô ở xưởng dệt. Bây giờ cô thông minh, kiên cường, tích cực và dũng cảm như .”
Khương Mật nghiêm túc : “ học tập hai vị đồng chí ở Ban Tuyên truyền của xưởng dệt, một đồng chí kiên cường và dũng cảm.”
Có chuyện ở xưởng dệt, trẻ tuổi kể một .
Từ Nhạc Ninh: “……”
là chuyện khỏi cửa, chuyện truyền xa ngàn dặm.
Cô nghĩ đến danh tiếng của , trong miệng là kẻ ép tự sát, quả thực sắp thở nổi.
Cô âm thầm cổ vũ , ai mà phạm sai lầm, đây cô chỉ là đầu óc quá ngu ngốc, dễ tin lời khác.
Đợi tản , Khương Mật tìm mấy con cá ném đường, còn đến cửa tiệm tìm túi rau dại.
Từ Nhạc Ninh: “!!! Cậu còn nhớ mấy thứ đó ?”
Khương Mật: “Nhà chúng tối nay định ăn sủi cảo nhân rau tể thái, còn uống thêm một bát canh cá.”
Từ Nhạc Ninh theo lưng Khương Mật.
Từ Nhạc Ninh: “Chuyện chúng bắt nạt , ép nhảy lầu, ai cũng ?”
Khương Mật: “Chưa , bây giờ chỉ mới lan truyền trong phạm vi nhỏ ở xưởng dệt thôi.”
Xưởng dệt nhỏ chút nào, đó là một trong năm nhà máy lớn của thành Tân Thành mà.
Từ Nhạc Ninh cúi gằm đầu: “ mất hết danh tiếng của gia đình .”
Khương Mật nhịn xoa đầu cô: “Mất mặt cái gì chứ, qua hôm nay, chính là tấm gương Lôi Phong sống thấy việc nghĩa hăng hái , mưu trí đấu với bọn buôn , danh tiếng của thể vang khắp thành Tân Thành, Cục Công an còn trao cho giấy khen và tiền thưởng nữa. Chuyện bắt nạt đây, cũng chỉ là khác lợi dụng, nên hùa theo bậy thôi.”
Hơn nữa, đứa bé ăn mặc , chắc con nhà thường.
“Thật ? Cho nên mới bảo tớ bế đứa bé.” Từ Nhạc Ninh: “Sao thần thánh ?”