Hắn vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Về việc dọn chuồng heo cứ giao hết cho .”
Khương Mật: “Thế thì cũng thể chơi xơi nước .”
Tô Văn Thần: “Cô còn suy nghĩ cách nuôi heo cho béo mà, chút việc vặt cứ để .”
Khương Mật: “Vậy vất vả cho .”
Tô Văn Thần: “Không vất vả, vất vả.”
Không cho , lỡ Khương Mật cho cùng nữa thì ? Khương Mật là dựa bản lĩnh mà kiếm công việc !
Bên cạnh chuồng heo bóng cây râm mát, thể để heo nắng nóng. Tất nhiên, nếu heo phơi nắng thì cũng thể rìa chuồng một lát.
Hai tìm một chỗ mát mẻ hơn để hóng gió.
Khương Mật : “Chúng rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, là đeo sọt cắt cỏ heo . Hai chia theo tuần mà phiên , tuần buổi sáng, buổi chiều.”
Đi cắt cỏ heo thực là chơi, vì cỏ heo hiện tại đủ dùng .
Tô Văn Thần liền đeo sọt tre, hớn hở ngoài cắt cỏ heo.
Khương Mật tìm một tảng đá xa gần, đủ để quan sát chuồng heo mà ngửi thấy mùi hôi, xếp bằng đó ăn nho. Lúc chỉ cô, chú Ngưu cũng dắt hai con trâu ăn cỏ .
Hiện tại ngoài đồng cần trâu cày bừa nên hai con trâu chú Ngưu chăm sóc, suốt ngày chỉ việc ăn uống chơi bời. Trâu g.i.ế.c thịt, chúng sẽ việc cho đến già.
Khương Mật lúc ăn thế nào thì ăn. Nếu quả dưa hấu quá to và dễ phát hiện, cô hận thể ôm cả quả dưa hấu mà gặm.
Ái chà, cuộc sống thật là thoải mái.
Cô hai cái cây cách đó xa, cách để một cái võng hoặc xích đu, thể chơi. Vị trí cũng khéo, ngửi thấy mùi chuồng heo.
Đang ăn, ống quần ai đó kéo nhẹ. Cô cúi đầu xuống .
“Á, Bì Bì hả? Sao mày chạy về đây?”
Cô gom vỏ nho cho Bì Bì ăn, vốn định để dành cho heo. Bì Bì vui vẻ nhai vỏ nho ngấu nghiến.
Khương Mật ăn xong nho, lau tay sờ sừng dê của nó: “Dương Giai Hòa mày ở đây ? Mày chạy thế , chắc đang tìm khắp cả sườn núi đấy.”
Bì Bì ăn xong vỏ nho, ngẩng cổ Khương Mật, đôi mắt sáng ngời thần, cái miệng cọ cọ lòng bàn tay cô, còn động tác nhai nhai.
Khóe môi Khương Mật giật giật. Cô nhảy xuống khỏi tảng đá, động tác giả vờ nhổ một nắm cỏ xanh đất, nhưng thực tế là lấy một nắm cỏ từ trong gian . Bì Bì vội vàng nhảy tới, ăn ngấu nghiến nắm cỏ trong tay Khương Mật.
Loại cỏ ngon quá, ngon hơn hẳn những thứ nó từng ăn vụng đây.
Khương Mật liên tiếp đút cho nó vài nắm cỏ. Bì Bì dùng cặp sừng nhỏ húc nhẹ lòng bàn tay cô, giống hệt như một đứa trẻ đang nũng.
Đến gần 11 giờ trưa, Khương Mật thấy tiếng dê kêu "be be" từ xa, đoán là Dương Giai Hòa về. Đây là tan sớm để tìm Bì Bì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-doi-chieu-to-thanh-nien-tri-thuc-an-dua-hang-ngay/chuong-264-bi-bi-thanh-tinh-mon-ca-nuong.html.]
Cô bảo Bì Bì nấp tảng đá, bắt nó rạp xuống đất, phủ một ít cỏ lên nó, dặn dò nó đừng .
Khương Mật cảm thấy Bì Bì thể hiểu tiếng .
Một lát , Dương Giai Hòa tới.
Hôm nay hiếm khi mặc áo sơ mi trắng và quần đen, trông giống như hoàng t.ử bước từ truyện cổ tích, vô cùng trai.
Anh hỏi: “Khương Mật, em thấy Bì Bì ?”
Khương Mật: “Anh đoán xem.”
Dương Giai Hòa : “Trên ống quần em còn dính nước miếng của Bì Bì kìa.”
Anh bước tới, đưa cho Khương Mật một xiên cá nướng, chỉ còn đầu cá và bụng cá, phần đuôi ăn mất .
Khương Mật ngạc nhiên, chỉ vì cá ăn, mà còn vì Dương Giai Hòa để phần cá cho cô.
Cô c.ắ.n một miếng thịt ở bụng cá, bên ngoài sém vàng, bên trong mềm ngọt, vẫn còn nóng hổi, chắc là mới nướng xong.
Cô ngẩng đầu : “Cảm ơn Giai Hòa.”
Dương Giai Hòa . Nhìn cô ăn cá, cảm thấy cảnh tượng thật mắt. Hôm nay lúc bắt cá, xem dáng vẻ Khương Mật ăn cá thế nào, cho nên mới mang về cho cô một con. Quả nhiên .
Tuy nhiên, đến đây là để tìm Bì Bì. Anh gọi lớn: “Bì Bì, còn là khỏi cần nữa đấy.”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Bì Bì thấy , lập tức chui từ đống cỏ, chạy cọ giày Dương Giai Hòa. Anh đá nhẹ m.ô.n.g nó một cái: “Lại chạy lung tung, coi chừng bắt thịt thật đấy.”
Đa xã viên sẽ ăn trộm dê, nhưng chắc chắn kẻ như Thôi Lan Hương.
Khương Mật mắng yêu: “Đồ phản bội nhỏ, bảo mày đừng mà.”
Bì Bì chạy tới nũng, dùng hai cái sừng nhỏ cọ bắp chân Khương Mật. Làm nũng thế thì ai mà đỡ ?
Cô vui vẻ ăn cá, mời Dương Giai Hòa chủ nhật lên huyện uống canh thịt dê. Bữa canh thịt dê kiểu gì cũng uống.
Dương Giai Hòa: “Có bao trọn gói ?”
Khương Mật: “Bao.”
Cô cất hơn nửa con cá còn ba lô, lấy một lọ hoa quả đóng hộp, hì hì đưa cho Dương Giai Hòa: “Ngọt lắm đấy, chắc chắn sẽ thích.”
Cô bước lên một bước định đưa cho , cô vác lọ đồ hộp hai ngày nay .
Bì Bì cũng chạy theo, vì vóc dáng nhỏ nên nó chui tọt qua giữa hai chân Khương Mật, cô vấp ngã nữa.
Lần cách gần, Dương Giai Hòa túm lấy cổ áo cô, xách ngược cô lên.