Cảnh Tự, ôm c.h.ặ.t lấy Văn Tòng Âm, vùi mặt lòng cô.
Văn Tòng Âm lặng một lát đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng .
Mãi một lúc lâu , mới thu xếp cảm xúc, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ: "Mẹ mất ."
Anh sẽ bao giờ quên cảm giác khi tin dữ .
Tìm kiếm suốt hơn hai mươi năm, thú thật, Cảnh Tự, chuẩn cho tình huống nhất.
Anh từng nghĩ thể đưa nước ngoài, và cũng nhờ tìm kiếm ở hải ngoại.
Anh rõ, thời gian trôi qua lâu như , khả năng bà còn sống là thấp.
trong thâm tâm, vẫn nỡ từ bỏ.
Bởi vì , vạn nhất vẫn còn sống ở đó thì .
cuộc đời đôi khi tàn khốc đến .
Tên bác sĩ mang năm xưa một bạn của nhận .
Cảnh Tự, lập tức xin nghỉ phép để chạy đến đó, mới phát hiện lẩn trốn ở Nội Mông suốt mười mấy năm qua, sống lủi thủi một , giao du với ai.
Lúc đó Cảnh Tự, dự cảm chẳng lành.
Khi gặp mặt và nêu rõ danh tính, tên bác sĩ hề chối cãi mà dẫn đến ngay mộ của .
Cảnh Tự, yêu cầu khai quật và nhờ pháp y giám định.
Kết quả về xương cốt và tình trạng cơ thể trùng khớp với .
Mẹ qua đời từ hơn hai mươi năm .
Tên bác sĩ khai rằng bắt cóc bà , nhưng phủ nhận việc cố ý g.i.ế.c .
Hắn chỉ thừa nhận nhất thời hồ đồ vì thầm thương trộm nhớ bà, kẻ xúi giục nên mới nảy ý định đó.
Hắn ngờ bà Hứa Văn Tú là vô cùng cương liệt.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Khi phát hiện bắt , bà tìm cách trốn thoát.
Trong lúc giằng co, lỡ tay khiến bà thiệt mạng.
Nghe đến đây, tay Văn Tòng Âm run lên: "Đã xác nhận là vô ý chứ cố tình ?"
Cảnh Tự, nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt tái nhợt: "Pháp y giám định vết thương là do va chạm mạnh dẫn đến t.ử vong.
Còn là vô ý cố tình thì khó xác định.
Tên bác sĩ đó 78 tuổi , còn u.n.g t.h.ư xương..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-469.html.]
Lòng Văn Tòng Âm càng nặng nề hơn.
Ở cái tuổi 78, mang trọng bệnh, nhà tù cũng chẳng nhận.
Dù đưa tù thì cũng chẳng là đang trừng phạt là đang giúp nơi nương tựa cuối đời.
Nếu tù, nhà nước còn tốn tiền chạy chữa cho .
"Anh hỏa táng di cốt của , định tìm một nơi thật ở Bắc Kinh để an táng bà." Cảnh Tự, ngẩng đầu vợ.
Văn Tòng Âm nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt , lòng đau xót khôn nguôi: "Nên như ạ.
Chuyện lát nữa cần báo cho dì cả và ?"
"Bây giờ thì ." Cảnh Tự, nghiến răng, ánh mắt hiện lên vẻ căm hận: "Tên bác sĩ đó khai rằng, kẻ giúp hạ t.h.u.ố.c để dễ dàng mang bà chính là Tôn Vĩnh Phương!"
"Rầm!"
Tôn Vĩnh Phương giật tỉnh dậy một cơn ác mộng.
Bà cảm thấy lạnh toát.
Kể từ khi bắt đầu hóa trị, tóc bà rụng sạch, cơ thể ngày càng suy kiệt.
Chỉ là luồng gió lạnh từ thổi tới.
Bà nhớ rõ khi ngủ, cửa sổ đóng c.h.ặ.t mà.
Tôn Vĩnh Phương về phía gió, tấm rèm cửa trong phòng bệnh đang thổi tung lên, phát những tiếng phành phạch khô khốc.
Chắc chắn là mấy cô y tá mở cửa .
Lũ việc cẩu thả, rõ ràng là khinh thường bà đang bệnh tật, gì chúng đây mà!
Tôn Vĩnh Phương chất chứa đầy oán hận với các y tá.
Những cơn đau do hóa trị hành hạ khiến bà mất vẻ đoan trang, nhã nhặn thường ngày.
Bà dám trút giận lên bác sĩ nên chỉ lôi y tá bia đỡ đạn.
Bà ấn chuông gọi mấy nhưng mãi thấy ai đến.
Cơn giận bốc lên đầu, cộng thêm nỗi đau thể xác đang giày vò, gió lạnh thổi khiến bà cảm giác như những lưỡi d.a.o băng đang len lỏi từng thớ thịt, xương tủy.
Bà cố gượng dậy, lê bước về phía cửa sổ.
khi bà tiến gần, cơn gió bỗng nhiên dịu , tấm rèm cũng ngừng tung bay, cuối cùng gian trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.
Thế nhưng, đằng tấm rèm , dường như một bóng đang , một phụ nữ cao gầy.