Mọi ở bệnh viện tin đều đến chúc mừng cô.
Lệ Na và mấy đứa trẻ cũng mừng cho cô, còn kỳ công chuẩn một bàn tiệc thịnh soạn, đúng lúc Hướng Dương cũng nghỉ về thăm nhà.
Bác Triệu giơ ly rượu lên: “Chúng cùng kính bác sĩ Văn một ly, chúc bác sĩ Văn tiền đồ rộng mở.”
Mọi đồng loạt nâng ly chúc mừng.
Hướng Dương với làn da rám nắng, rạng rỡ: “Thím lúc nào cũng giỏi mà, Ủy ban Bảo vệ Sức khỏe chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”
Vĩnh Cương, gật đầu tán thành: “Thuốc thím kê lắm, cháu cũng hỏi xin.
Trước đây thím ẩn , từ nay về chắc chắn sẽ khiến kinh ngạc.”
Vợ là Ngưu Lị cũng : “Thím , ba cháu cũng bảo y thuật của thím lợi hại. Trước đây thím chỉ chủ nhiệm ở bệnh viện đảo thật là uổng phí tài năng.”
Văn Tòng Âm dở dở , nâng ly uống cạn: “Mọi đừng khen nữa, khen nữa là hết dám ăn cơm luôn đấy.”
“Sao ăn hả ?” Trường Ninh cầm ly nước nho, cũng kính .
Văn Tòng Âm nhéo má cô bé: “Các con cứ rót lời ý tai thế , chẳng còn ngon hơn cả sơn hào hải vị ?
Thôi thôi, đừng khen nữa, ngại lắm .”
Mọi ồ lên vui vẻ.
Chị Cát đến đau cả bụng: “Được , đừng khen nữa, nếm thử tay nghề của mấy đứa nhỏ xem thế nào.”
Cả nhà cùng quây quần ăn uống ngon lành.
Từ khi về Bắc Kinh, hiếm khi mới đông đủ thế .
Ăn xong, ai nấy đều quyến luyến về, thì phòng khách xem tivi, thì sân chơi cờ.
Hướng Dương kéo Vĩnh Chí nhà, lấy cớ lấy dưa hấu nhưng thực chất là để hỏi chuyện.
“Anh Vĩnh Chí, đúng là im lặng tiếng mà chuyện động trời.
Đùng một cái thôi việc mà chẳng với em lời nào.
Lúc em gọi điện, cũng chẳng hé răng nửa lời.”
Hướng Dương vớt dưa hấu từ giếng lên, sang đầy ẩn ý với Vĩnh Chí.
Vĩnh Chí gãi đầu hì hì: “Chuyện cũng mới quyết định đột ngột thôi, nên cũng ngại .
Mà em đừng mách lẻo đấy nhé, chuyện còn dám với ba .”
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Hướng Dương ôm quả dưa hấu mát lạnh lòng, vỗ vỗ tiếng kêu thanh thúy: “Không mách .
định trợ lý cho Lệ Na thật ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-420.html.]
Anh nghiêm túc đấy chứ?”
“Hợp đồng ký , còn giả ?” Vĩnh Chí đáp: “Lệ Na trả lương thấp nhé.”
Hướng Dương : “Lệ Na bao giờ để nhà chịu thiệt .
Anh giúp chị cũng , gì thì để mắt trông nom một chút.”
“Trông nom cái gì?” Vĩnh Chí hờ hững hỏi.
Hướng Dương dừng bước, cạn lời Vĩnh Chí: “Anh Vĩnh Chí, chị Vĩnh Hồng bảo ở viện nghiên cứu mấy năm nên ngốc , em còn tin.
Trước đây lanh lợi thế mà giờ như biến thành khác ?”
“Ai biến thành khác cơ?”
Triệu Vĩnh Cương từ phía tới, xắn tay áo lên.
Anh năm nay 30 tuổi, sự nghiệp và hôn nhân đều viên mãn, phong thái đĩnh đạc khác hẳn ngày xưa.
Hướng Dương chỉ Vĩnh Chí: “Anh Vĩnh Cương, em đang Vĩnh Chí đấy.
Em bảo để mắt trông nom em Lệ Na một chút.”
“Lệ Na , đúng là trông nom thật kỹ.”
Triệu Vĩnh Cương gật đầu: “Các em bên ngoài giờ lộn xộn thế nào .
Giới trẻ bây giờ gặp đủ thứ chuyện phức tạp.
Lệ Na xinh tiền, còn kinh doanh nữa.
Giờ xã hội thượng vàng hạ cám, nào cũng .
Vĩnh Chí, em theo Lệ Na thì tinh ý một chút, đừng để em chịu thiệt.”
Vĩnh Chí lúc mới vỡ lẽ: “À, hóa các chuyện đó.
Cứ yên tâm , chắc chắn sẽ bảo vệ Lệ Na thật .”
Lệ Na thì chẳng hề Hướng Dương và lo lắng cho như .
Họ chạy đôn chạy đáo gần một tháng trời, cuối cùng cũng chốt địa điểm xây xưởng d.ư.ợ.c.
Ban đầu Lệ Na nhắm tới một khu đất gần xưởng quân giới cũ ở ngoại thành.
Khu đó cơ sở hạ tầng đồng bộ, thậm chí bệnh viện nội khu còn trang thiết hiện đại từ nước ngoài, hề thua kém bệnh viện Dung Hợp.
mới đưa đề nghị đàm phán thì bỗng dưng bặt vô âm tín.