[Thập niên 70] Dì nhỏ của pháo hôi tái giá cùng đại lão - Chương 381

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:06:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai em rôm rả trò chuyện một hồi.

 

Lệ Na cứ ngỡ Vĩnh Chí sẽ nản lòng mà rút lui, ngờ chủ động đến tự tiến cử.

 

“Đến giúp em việc á?” Lệ Na bản sơ yếu lý lịch tay của Vĩnh Chí, dở dở : “Anh nghiêm túc đấy chứ?”

 

Vĩnh Chí khẳng định: “ , viện nghiên cứu nữa.

 

Anh hợp với chỗ đó, ở chỉ lãng phí đời .

 

Em chẳng đang định về đây gì đó , nếu chê thì cứ sắp xếp cho một việc gì cũng .

 

Anh cũng trải nghiệm xem cái hồng trần cuồn cuộn nó phức tạp đến mức nào.”

 

Nói xong, hất tóc một cái đầy vẻ phong trần.

 

Hank bên cạnh suýt thì đau cả ruột.

 

“Được thôi, đến trợ lý cho .”

 

Vĩnh Chí lập tức phản đối: “Cái đó thì tuyệt đối !”

 

Lệ Na lườm Hank một cái, với Vĩnh Chí: “Được , nếu tin tưởng em thì cứ đến đây.

 

Trước mắt em trả lương cho mỗi tháng năm ngàn tệ, sẽ quản lý bộ phận kinh doanh, thấy thế nào?”

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

 

Năm ngàn tệ?

 

Vĩnh Chí chẳng thèm suy nghĩ thêm giây nào, gật đầu đồng ý ngay lập tức.

 

Chung Sở Sở cả đời thuận buồm xuôi gió, thể là từ khi lọt lòng đến giờ từng chịu khổ cực gì.

 

Nỗi uất ức duy nhất của cô lẽ là việc Lâm Thiên Ý chỉ coi cô như em gái mà đối xử.

 

dạo gần đây, bắt đầu từ những biến động ở xưởng dệt kéo theo cả cha cô là Chung Kiến Minh vòng xoáy, cô mới thực sự thấu hiểu thế nào là thói đời nóng lạnh.

 

“Mẹ, con , con ở đây với bố !” Chung Sở Sở níu lấy tay Hoàng Mỹ Anh, mắt đỏ hoe: “Hơn nữa, đến giờ vẫn tin tức gì của bố, con thể bỏ như .”

 

Hoàng Mỹ Anh bất lực buông chiếc vali xuống: “Con đừng bướng bỉnh nữa, bây giờ lúc nũng.

 

Con ở đây cũng chẳng giúp ích gì.

 

Nghe lời , về Bắc Kinh .

 

Lâm Thiên Ý chẳng cũng định Bắc Kinh phát triển , nhờ đưa con cùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-381.html.]

 

Chuyện của bố con thì con lo, sẽ .”

 

“Mẹ đừng lừa con!” Chung Sở Sở dậm chân, nước mắt lã chã rơi: “Con ngốc.

 

Mọi trong khu tập thể đều đang bàn tán, bảo là bố chắc chắn .”

 

Hoàng Mỹ Anh nổi giận: “Ai thế?!”

 

“Ai quan trọng ?” Chung Sở Sở đưa tay quẹt nước mắt: “Chuyện bố đưa điều tra ai mà chẳng .

 

Mấy năm nay, bác rể chẳng thiếu biếu xén đồ đạc cho nhà , bác rể gặp chuyện, nhà thoát khỏi liên lụy ?”

 

Môi Hoàng Mỹ Anh run run, bà thể tự lừa dối nữa.

 

Dù Chung Kiến Minh ngày thường việc sạch sẽ đến , nhưng một khi cấp quyết tâm tra rõ thì kết cục của ông e là chẳng gì.

 

kết quả nhất thì cũng chỉ là tù vài năm thôi.

 

“Đừng nữa, bác rể là bác rể, bố con là bố con.

 

Bố con chuẩn từ .

 

là mấy năm nay nhận chút đồ của nhà họ, nhưng đó đều là quan hệ tình cảm qua , thể coi là tham ô hối lộ , cùng lắm chỉ là nể tình riêng mà việc thôi.” Hoàng Mỹ Anh trấn an con gái: “Con mà ở đây, bố con yên tâm, càng hỏng việc.

 

Ra Bắc Kinh mà chăm chỉ học hành, chỉ cần con bình an là bố yên lòng !”

 

“Thật ?” Chung Sở Sở lau nước mắt, chằm chằm hỏi .

 

Hoàng Mỹ Anh dỗ dành thêm vài câu, cô mới phá lên trong nước mắt, đồng ý cùng Lâm Thiên Ý Bắc Kinh.

 

Nói về Hoàng Mỹ Anh, lúc đầu bà chẳng coi Lâm Thiên Ý gì.

 

Cha của Lâm Thiên Ý đây tuy là cấp Sở nhưng tuổi cao, khi nghỉ hưu thì con cái ai nối nghiệp, địa vị gia đình đương nhiên sa sút.

 

Lâm Thiên Ý dù năng lực nhưng Hoàng Mỹ Anh đây vẫn mắt.

 

ngờ lúc hoạn nạn mới lòng , Lâm Thiên Ý vẫn phúc hậu, sẵn lòng giúp đỡ.

 

Lúc Chung Sở Sở về Bắc Kinh là máy bay, giờ sợ gây chú ý nên chỉ dám tàu hỏa.

 

Trên tàu thượng vàng hạ cám đủ cả, Chung Sở Sở là tiểu thư lá ngọc cành vàng, Hoàng Mỹ Anh yên tâm cho : “Thiên Ý , Sở Sở trăm sự nhờ cháu.

 

 

 

 

Loading...