“Ông Bạch, ông thương nhân Hồng Kông hứa xây nhà cho chúng mà.
Vì tương lai của em, ông chịu khó nhịn một chút .”
Mọi bàn tán , ồn ào náo nhiệt.
Nếu hôm nay là Bạch Nhân Nghĩa, lẽ đám đông lôi xuống đài từ lâu .
Bạch Nhân Nghĩa mà giận thương, ông dậm chân : “Mọi tưởng vì tư thù ?
nghỉ hưu , con cái cũng chẳng ở đây, thế chẳng vì cho !
Tên Triệu An Quốc cấu kết với ngoài, định biến tài sản nhà nước thành của riêng nhà lão, lão còn đòi nắm giữ năm mươi phần trăm cổ phần nữa cơ đấy!”
Cả nhà Triệu An Quốc sắc mặt lập tức đổi .
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Triệu An Quốc vô thức sang Lâm béo, Lâm béo vội vàng lắc đầu, hiệu là hề tiết lộ cho ai.
“Lão già !
Ông dám ngậm m.á.u phun , bôi nhọ ba ?
Ông rõ ràng là ghen ăn tức ở!” Triệu Bảo Sơn vốn tính nóng nãy, cậy thế cha và chú rể to nên chẳng coi ai gì, lập tức xông tới định đẩy ngã Bạch Nhân Nghĩa.
“Lão Giám đốc!” Mấy thanh niên cùng Bạch Nhân Nghĩa vội vàng đỡ lấy ông.
Bạch Nhân Nghĩa tức đến run : “Được! Anh bảo bôi nhọ ? Vậy thì để cho bằng chứng! Nào, bật cái đài lên cho cùng , xem rốt cuộc ai mới là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!”
Mấy thanh niên đặt chiếc đài bán dẫn lên bàn nhấn nút.
Cuộc đối thoại của cả nhà Triệu An Quốc vang lên rõ mồn một.
Lúc đó, cả đài lẫn sân xưởng đều im phăng phăng như tờ.
“Mọi rõ chứ?
Đây là giọng của Giám đốc Triệu ?” Bạch Nhân Nghĩa ôm n.g.ự.c, quanh đám đông tiếp: “Giỏi thật!
‘Tay bắt giặc’, chẳng mất một xu nào mà định chiếm đoạt tài sản quốc gia thành của riêng.
Cha con Giám đốc Triệu đúng là đầu óc thật đấy!”
Đám công nhân sân ngẩn vì sốc.
“Đả đảo Triệu An Quốc!
Triệu An Quốc là kẻ phản bội!”
Không ai hô lên một câu, lập tức hàng chục xông lên khán đài, những nắm đ.ấ.m to như cái bát hướng thẳng về phía cha con Triệu An Quốc mà nện.
Các phóng viên vốn đến để đưa tin về thành tích, ngờ chứng kiến một màn kịch ngoài dự kiến thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-377.html.]
Anh thợ chụp ảnh ngơ ngác phóng viên hỏi: “Thế chụp tiếp chị?”
“Chụp chứ!
Chụp mạnh !” Cô phóng viên hưng phấn đáp.
Tin sốt dẻo thế , doanh tháng khỏi lo !
“Phóng viên Ông Hiền Bình của đài truyền hình đang đưa tin trực tiếp.
Hiện tại cảnh sát tạm giữ cha con Triệu An Quốc cùng những liên quan của Xưởng dệt 1.
Công việc tại xưởng tạm thời do nguyên Giám đốc Bạch Nhân Nghĩa phụ trách.
Về phía các vị Chủ tịch quận Âu và Chủ tịch quận Chung liên quan đều khẳng định rõ sự tình.
Công nhân của xưởng hiện đang tập trung tĩnh tọa tòa thị chính để đòi công bằng...”
Vĩnh Chí vặn nhỏ âm lượng tivi.
Trên màn hình, cô phóng viên đang phỏng vấn những công nhân đang tĩnh tọa.
Vụ của Triệu Lệ Na đúng là chấn động cả Thượng Hải.
Từ Xưởng dệt 1, trong mấy ngày qua liên tục tin các quan chức chính quyền đưa thẩm vấn.
là "nhổ cỏ tận gốc", điều tra về tội tham ô nhận hối lộ lên tới hơn hai mươi .
“Động tĩnh lớn quá.” Vĩnh Chí tựa lưng ghế sofa, sang Triệu Lệ Na đang thong thả lật xem cuốn sách t.h.u.ố.c: “Lệ Na , sợ chúng đắc tội với ít đấy.”
Triệu Lệ Na chớp mắt hỏi : “Thế thì liên quan gì đến chúng ?”
“Thì cái ông Lâm béo đó...” Vĩnh Chí nhắc nhở.
Triệu Lệ Na chống cằm đáp: “Lâm béo gặp chuyện là chuồn ngay từ hôm đó .
Nếu bảo ông l.ừ.a đ.ả.o thì ông ký hợp đồng nào , ?”
Vĩnh Chí ngẩn , đầu óc vẫn kịp nhảy .
Triệu Lệ Na xòe ngón tay tính toán: “Chúng cùng lắm chỉ là nhà đầu tư mua xưởng nhưng thành thôi.
Nói đúng , chúng còn là nạn nhân nữa cơ đấy.
Ai mà dám tìm chúng tính sổ chứ.”
Vĩnh Chí ngẫm thấy cũng đúng.
Nếu lúc Triệu Lệ Na tiết lộ Lâm béo là của , thì cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện .