[Thập niên 70] Dì nhỏ của pháo hôi tái giá cùng đại lão - Chương 370

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:06:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chung Kiến Minh đáp: “Tìm khác mua cái xưởng đó.

 

Người nhà cả, tay trái chuyển sang tay , chuyện sẽ êm xuôi hết.”

 

Bên ngoài, hai chị em Hoàng Mỹ Anh đang trò chuyện.

 

Hoàng Lệ Anh vô cùng ngưỡng mộ cô em gái, nhưng một điều bà mấy hài lòng, đó là em gái chỉ sinh mỗi mụn con gái.

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Trong lòng bà thầm toan tính một âm mưu đen tối: Sau cháu gái gả , gia sản nhà họ Chung chẳng lẽ để ngoài hưởng hết ?

 

Kẻ thừa kế hợp pháp chẳng là con trai bà đó ư?

 

Vì thế, Hoàng Lệ Anh tỏ thiết với cháu gái.

 

Thấy em gái cứ mắng con, bà liền can ngăn: “Thôi mà Mỹ Anh, em mắng Sở Sở gì, con bé lớn , suy nghĩ chứ.”

 

Chung Sở Sở lập tức hùa theo: “Vẫn là bác cả thương cháu nhất.”

 

Hoàng Mỹ Anh đưa tay dí nhẹ trán con gái: “Con đấy nhé, cảnh cáo con, đừng cái Lâm Thiên Ý đó khoe khoang về mấy khoản đầu tư của Mỹ.

 

Mẹ cho con , chẳng ích gì .

 

Gia thế nhà thế , con lấy chồng thì môn đăng hộ đối.

 

Mấy hôm giới thiệu cháu trai của vị lãnh đạo cấp cao cho con mà còn ưng đấy, cái Lâm Thiên Ý đó tổ tiên chỉ là nhà tư bản chút tiền mọn thôi, chứ quan tước gì .”

 

“Mẹ!

 

Anh Thiên Ý hạng tầm thường ạ, du lịch ở Bắc Kinh kiếm cả vạn tệ đấy!” Chung Sở Sở dậm chân phản đối.

 

Hai con suýt nữa thì cãi vì Lâm Thiên Ý nếu Chung Kiến Minh tiễn Triệu An Quốc .

 

Triệu An Quốc trong lòng đang nặng trĩu tâm sự, chào hỏi Hoàng Mỹ Anh và cháu gái qua loa dẫn cả nhà về.

 

Về đến nhà.

 

Triệu An Quốc trằn trọc suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định gọi Triệu Bảo Sơn dậy.

 

Triệu Bảo Sơn mới chợp mắt gọi dậy nên bực bội gắt gỏng: “Ba, đêm hôm khuya khoắt ba cái gì thế?”

 

“Đừng lầm bầm nữa, nếu vì cái nhà thì cũng ngủ .” Triệu An Quốc lườm con trai một cái phịch xuống ghế, hỏi Triệu Bảo Sơn: “Anh bảo lão Lâm béo Hồng Kông chơi với lắm ?”

 

“Vâng, lão Lâm béo đó giàu lắm.” Triệu Bảo Sơn nuốt nước miếng, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Ba cứ bảo con tiêu xài hoang phí, đó là vì ba thấy lão Lâm béo thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-370.html.]

Lão đeo đồng hồ Rolex, mời chúng con ăn một bữa mất cả mấy trăm tệ mà chẳng chớp mắt lấy một cái.

 

Lão còn bảo bên Hồng Kông ăn một bữa tiệc linh đình khi tốn đến mấy vạn tệ cơ đấy!”

 

Mấy vạn tệ ?

 

Triệu An Quốc mà choáng váng, thầm nghĩ họ ăn thịt rồng thịt phượng.

 

Đối với trong nước hiện nay, Hồng Kông giống như một thiên đường xa hoa lộng lẫy.

 

Ai cũng Hồng Kông giàu, nhưng giàu đến mức nào thì chẳng ai rõ.

 

Triệu An Quốc rít một t.h.u.ố.c, đốm lửa lập lòe trong bóng tối.

 

Ông bật đèn, ánh mắt hiện lên vẻ ranh mãnh: “Anh thấy thế nào nếu bảo lão Lâm béo đó mua cái xưởng dệt của ?”

 

“Cái gì?

 

Bảo mua xưởng dệt á?” Lâm béo run tay rơi cả tàn t.h.u.ố.c xuống đất.

 

Lão vội vàng phủi , xót xa bộ vest đắt tiền đang mặc, xua đôi bàn tay mập mạp: “Không , Triệu, cứ đùa .

 

bao nhiêu tiền mà đòi mua xưởng?”

 

Triệu Bảo Sơn quen với việc Lâm béo luôn lời , giờ thấy lão từ chối thẳng thừng thì mặt sầm , tỏ vẻ bất mãn.

 

Mấy cùng bàn vội vàng lên tiếng hòa giải.

 

Một cán bộ nhỏ giọng Quảng Đông lơ lớ: “Anh Lâm , giàu thế cơ mà, Triệu đang tạo cơ hội cho phát tài đấy chứ.

 

Cái xưởng dệt đó lớn lắm, tiếp quản là chắc chắn sinh lời!”

 

“Anh Triệu cũng đừng nóng vội, chuyện ăn lớn thế một câu là xong ngay .

 

Anh cũng để Lâm thời gian suy nghĩ chứ.”

 

Mọi mỗi một câu, sắc mặt Triệu Bảo Sơn lúc mới dịu đôi chút.

 

Hắn vứt điếu t.h.u.ố.c xuống đất : “Lâm béo, đừng tưởng hại .

 

Cái xưởng đó mấy lão Tây nhòm ngó , nghĩ chỗ em thiết nên mới ưu tiên cho đấy, chứ thì bán cho khác từ lâu .”

 

 

 

 

Loading...