[Thập niên 70] Dì nhỏ của pháo hôi tái giá cùng đại lão - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:06:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế sợ cháu đói bác sĩ?” Bà Kim vẫn còn lo lắng hỏi thêm.

 

Văn Tòng Âm trêu đùa: “Thời buổi đứa trẻ nào đói, cha hận thể dâng hết thứ ngon lành cho con ăn.

 

Bệnh do tích thực mới nhiều chứ bệnh do đói thì hiếm gặp lắm.”

 

Bà Kim ngượng ngùng .

 

Văn Tòng Âm sang Chủ nhiệm Vương: “Chủ nhiệm Vương, là ông đích đây bắt mạch cho cháu bé xem ?”

 

Sắc mặt nhóm Chủ nhiệm Vương lúc còn tệ hơn cả đáy nồi.

 

Đứa trẻ nãy còn lờ đờ mệt mỏi, giờ ngậm kẹo, đôi mắt sáng rực ngó xung quanh, trông chẳng khác gì một khác.

 

Lúc mà còn đòi bắt mạch nữa thì đúng là tự chuốc lấy nhục.

 

Sau khi hai con bà Kim ngàn ân vạn tạ về, nhóm Chủ nhiệm Vương cũng hầm hầm bỏ .

 

Dương Minh Vĩ và Lâm Hiểu Trạch cứ trố mắt Văn Tòng Âm bằng ánh mắt đầy kinh ngạc và thán phục.

 

“Nhìn gì, mau việc chứ.” Văn Tòng Âm giục.

 

Lâm Hiểu Trạch lập tức sáp gần: “Bác sĩ Văn ơi, bác sĩ cần gì cứ bảo em, em giúp bác sĩ một tay.

 

Bác sĩ tài thật đấy, chỉ một thang t.h.u.ố.c mà chữa khỏi bệnh ngay .”

 

Tôn Đan Dương vênh mặt đầy tự hào: “Nếu thì các chị tưởng cô giáo mà trẻ thế giữ chức Phó Viện trưởng .

 

Lúc bệnh viện các hứa hẹn đủ điều, bảo sẽ giao cho cô giáo dẫn dắt một dự án nghiên cứu thì cô mới đồng ý về đây đấy, chứ ở Bắc Kinh thiếu gì bệnh viện mời chào cô giáo .”

 

Lâm Hiểu Trạch gật đầu lia lịa: “ thế, đúng thế!

 

Là Viện trưởng nhà mắt kém, mắt mà thấy Thái Sơn!

 

Bác sĩ Văn ơi, bác sĩ dạy chúng em với, bác sĩ đoán cô bé đó bệnh là do ăn bánh gạo thế ạ?

 

là thần kỳ quá!”

 

Dương Minh Vĩ và những khác cũng vểnh tai ngóng.

 

Văn Tòng Âm mỉm : “Mọi ngốc thật đấy, hai con họ giọng miền Nam, mà miền Nam dịp Tết ăn bánh trôi, bánh gạo.

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Trẻ con tích thực phần lớn là do ăn mấy thứ đó, đoán bừa là bánh gạo thôi, ngờ trúng phóc.

 

Chuyện đơn giản thế thôi chứ gì thần kỳ .”

 

Mọi ngẩn một lúc ồ lên.

 

Cũng thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-364.html.]

 

là họ lo xa quá .

 

dù Văn Tòng Âm giải thích đơn giản thế nào thì Dương Minh Vĩ và vẫn hết sức khâm phục cô.

 

Không đến tài năng, chỉ riêng bản lĩnh và sự quyết đoán của cô hơn .

 

Dương Minh Vĩ cũng trở nên thiết với Văn Tòng Âm hơn hẳn.

 

Lúc tan , còn niềm nở giục cô về sớm nghỉ ngơi.

 

Văn Tòng Âm gọi , đợi hết mới : “Bác sĩ Dương, nếu rảnh, chúng tìm chỗ nào đó chuyện một lát.”

 

Dương Minh Vĩ thót tim một cái.

 

Theo kinh nghiệm bao năm đối phó với sư phụ và lãnh đạo, hễ cấp câu là y như rằng chuyện gì lành.

 

Dương Minh Vĩ mếu máo: “Viện trưởng Văn, là thôi ạ.”

 

Văn Tòng Âm vẫn giữ nụ môi nhưng ánh mắt vô cùng kiên định.

 

Dương Minh Vĩ đành bất lực gác ý định về nhà nghỉ ngơi, dẫn Văn Tòng Âm đến một quán nhỏ gần đó: “Chỗ bán lòng bò với bánh nướng ngon lắm, cô đừng chê nhé.

 

Lương chẳng bao nhiêu, bữa coi như mời cô.”

 

Văn Tòng Âm quanh, đây là một quán ăn bình dân, diện tích lớn, chỉ là một cái lán lợp mái tôn.

 

Giờ quán đông khách lắm, trông khá yên tĩnh.

 

“Thế thì khách sáo với .

 

Bác sĩ Dương , chúng cũng đừng vòng vo nữa, hỏi thẳng nhé, Chủ nhiệm Tiền là sư phụ của ?

 

Rốt cuộc ông xảy chuyện gì?”

 

Dương Minh Vĩ ngước mắt Văn Tòng Âm, đầy vẻ bất lực.

 

Anh cũng nhận , Văn Tòng Âm là kiên định, chuyện gì là hỏi cho bằng .

 

“Cô nhất định ?”

 

“Thịt lừa bánh nướng, canh lòng bò đến đây ạ!

 

Mời hai vị dùng thong thả!” Ông chủ quán bưng khay đồ ăn .

 

Văn Tòng Âm lời cảm ơn, lau sạch đôi đũa thong thả : “Bác sĩ Dương, nếu , hứa hẹn đủ điều để mời về, khi đến nơi thì họ lật lọng, cũng sẽ ngừng thắc mắc .

 

 

 

 

Loading...