Dương Minh Vĩ suýt nữa thì trợn trắng mắt.
Anh nghi ngờ bác sĩ Văn đang cố tình trêu chọc .
Chủ nhiệm Vương vẻ mặt hớn hở, còn thong thả bảo kéo ghế xuống tán chuyện với Văn Tòng Âm: “Bác sĩ Văn , chồng cô cũng là nhân vật m.á.u mặt.
Gia cảnh nhà cô thế , hà tất ngoài bươn chải cho vất vả, còn mạo hiểm vì chút thể diện hão huyền gì?”
Sắc mặt Tôn Đan Dương trầm xuống: “Chủ nhiệm Vương, chuyện gia đình cô giáo liên quan gì đến ông .
ông còn tự mở phòng khám riêng bên ngoài, ở bệnh viện ông vẫn còn hống hách thế nhỉ?”
Nụ mặt Chủ nhiệm Vương lập tức đông cứng , đó ông gượng: “Bác sĩ Tôn, cô còn trẻ cách ăn , nhưng chẳng lẽ cô giáo cô dạy cô là bậy ?
Hống hách cái gì?
Cô đang ai đấy?”
“Chủ nhiệm Vương, xin ông, đều là của ,” Văn Tòng Âm thong thả , giọng điệu mực nhã nhặn: “ chỉ dạy học trò thực sự cầu thị, , mà quên mất dạy em là gặp thì tiếng , gặp quỷ thì tiếng quỷ.”
“Khụ khụ khụ!”
Lâm Hiểu Trạch và xưa nay vẫn tưởng bác sĩ Văn là hiền lành, ngờ lúc cần "độc mồm độc miệng" cũng lợi hại đến thế.
Câu trả lời đúng là quá thâm thúy.
Mặt Chủ nhiệm Vương tím tái như gan heo.
Hầu Kiến Trì vội bước tới: “Bác sĩ Văn, chúng cũng coi như quen cũ bao năm. Không cô, nhưng cô khẳng định chắc nịch quá. Làm bác sĩ thì quan trọng nhất là thành thật, lừa dối bệnh nhân. Thang t.h.u.ố.c của cô nếu chữa khỏi cho cháu bé, thì chỉ cô mất mặt , mà cả bệnh viện cũng bêu riếu đấy.”
Văn Tòng Âm nhếch môi, chẳng buồn đáp lấy một lời.
Với Chủ nhiệm Vương cô còn nể mặt vài câu, chứ với Hầu Kiến Trì thì cô chẳng còn chút hứng thú nào để tiếp chuyện.
Hắn vốn học Đông y mới chuyển sang Tây y, nếu ngay cả bệnh của đứa trẻ mà cũng , thì chứng tỏ bao năm qua chẳng học hành gì.
Còn nếu mà cố tình ngơ, thì đúng là hạng đạo đức giả, nhân phẩm tồi tệ!
Thấy Văn Tòng Âm thèm để ý đến , Hầu Kiến Trì thấy mất mặt vô cùng.
Hắn sang Chủ nhiệm Vương cầu cứu.
Chủ nhiệm Vương liền vẻ bụng : “Bác sĩ Hầu sai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-362.html.]
Có lẽ cô quen với cách việc ở ngoài đảo, nhưng đây là Bắc Kinh, cô năng như nhỡ xảy chuyện gì thì phiền phức to đấy.”
“Hay là chúng đ.á.n.h cược !” Văn Tòng Âm thiếu kiên nhẫn gõ ngón tay xuống bàn: “Nếu chữa khỏi cho cháu bé, thì bộ chi phí khám chữa đây của gia đình bà Kim, Chủ nhiệm Vương sẽ chi trả.
Còn nếu khỏi, sẽ trả hết, ông thấy ?”
Bà Kim "A" lên một tiếng, miệng há hốc kinh ngạc, vội vàng xua tay: “Thế ...
Nhà đến đây để vòi tiền ạ!”
Văn Tòng Âm đưa mắt trấn an bà, Chủ nhiệm Vương.
Chủ nhiệm Vương suýt nữa thì bật vì tức.
Người phụ nữ đúng là coi trời bằng vung.
Được thôi, ông cũng xem trình độ của cô đến !
Dương Minh Vĩ đích sắc t.h.u.ố.c ở phòng t.h.u.ố.c, trong lòng bồn chồn yên.
Thú thực chẳng mấy tin tưởng.
Mấy ngày qua thấy bác sĩ Văn khám bệnh, trình độ cũng vẻ khá, ít nhất là thấy bệnh nhân nào phàn nàn.
thực lực thực sự thế nào thì chẳng ai .
Lúc cô mới về đây giữ chức Phó Viện trưởng, đều đồn đại cô là phu nhân của một vị quan lớn nào đó, về đây chỉ để lấy danh nghĩa leo cao hơn Bộ Y tế.
tiếp xúc với Văn Tòng Âm, Dương Minh Vĩ thấy cô giống hạng đó, mà là việc thực thụ.
tính tình cô nóng nảy thế .
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Đang yên đang lành khám bệnh, việc gì tuyên bố hùng hồn như !
Dương Minh Vĩ càng nghĩ càng thấy lo, cứ gãi đầu bứt tai mãi.
“Bác sĩ Dương, khoa Đông y với khoa Ngoại đang đ.á.n.h cược với ?!” Mấy cô y tá ngang qua, đặt khay xuống tò mò hỏi thăm.
Dương Minh Vĩ ngẩn , mắt vẫn dán ấm t.h.u.ố.c, hỏi : “Đánh cược gì cơ?”