Biết Lệ Na từ Mỹ về, mà thời ai cũng sính ngoại, nên họ cứ vây quanh hỏi han đủ thứ về cuộc sống bên đó.
Những diễn viên trẻ tuy chút danh tiếng nhưng thu nhập chẳng đáng là bao, mỗi bộ phim chỉ thù lao một hai nghìn tệ.
Mức thu nhập chỉ ngang bằng, thậm chí phúc lợi còn thua kém công nhân nhà máy.
Trong khi đó, sự giàu và phồn hoa của nước Mỹ qua lời kể của những trở thành niềm mơ ước của bao .
Họ ở Mỹ dù chỉ những công việc chân tay như rửa bát đĩa thì mỗi tháng cũng kiếm vài nghìn đô la.
Chưa kể còn đủ thứ phúc lợi, trợ cấp sinh đẻ nọ.
Lệ Na những ánh mắt háo hức của họ, suy nghĩ một lát : "Ở Mỹ hiện giờ đúng là kiếm tiền dễ hơn ở nước , nhưng sự kỳ thị đối với da vàng vẫn còn nặng nề lắm."
"Kỳ thị thì , miễn là kiếm tiền!"
Một nam diễn viên hào hứng ngắt lời: " diễn viên bên đó giàu lắm, ở biệt thự, xe sang, ai cũng là triệu phú cả."
"Còn hơn thế nữa chứ, bảo mấy minh tinh như Audrey Hepburn Elizabeth Taylor đều là tỷ phú cả đấy." Tiêu Đường Viễn cũng giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
Mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía Lệ Na.
Lệ Na điềm tĩnh đáp: "Những điều đó là thật, nhưng giàu như chỉ là thiểu thôi.
Hơn nữa ở Hollywood, diễn viên tôn trọng như ở nước .
Có quá nhiều đổi đời ở đó, nên để một cơ hội, họ đ.á.n.h đổi nhiều thứ."
Lệ Na tận mắt chứng kiến sự xa hoa, trụy lạc và mặt tối của thế giới thượng lưu ở phố Wall.
Cô hiểu rõ con thể tha hóa đến mức nào khi đồng tiền chi phối.
Cô thấy những ngôi điện ảnh, truyền hình nổi tiếng phục dịch những kẻ giàu như những món hàng, và chứng kiến ít nổi tiếng công khai sử dụng chất kích thích trong các quán bar.
"Cô thế bằng chứng gì ?
Theo thấy, lẽ cô chỉ phiến diện thôi.
Nước Mỹ là quốc gia tự do, bình đẳng, chuyện đó .
Chẳng bù cho nước , một vai diễn khó khăn bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-341.html.]
Như đợt chúng đóng phim, chỉ vài câu thoại mà theo đoàn cả tháng trời, cuối cùng chẳng lên hình nữa."
Nam diễn viên lúc nãy tỏ vẻ hài lòng, hậm hực than vãn.
Lệ Na nhàn nhạt đáp: "Nếu thật sự sự tự do và bình đẳng đó, thì nó cũng dành cho Trung Quốc chúng . Sự tự do đó chỉ giới hạn trong tầng lớp da trắng thượng lưu thôi. chỉ rằng ở Mỹ thể kiếm tiền, nhưng bảo nó là thiên đường thì ."
Tiêu Đường Viễn và những khác vốn định đến để kể về sự hào nhoáng của nước Mỹ, đồng thời cũng quen với Lệ Na.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Họ gia cảnh của Vĩnh Hồng , nhưng ngờ sống trong khu đại viện quân đội kín cổng cao tường thế .
Khi Lệ Na từ Mỹ về, họ càng lấy lòng cô.
Ai dè, những lời Lệ Na chẳng hề lọt tai chút nào.
Vĩnh Hồng bảo: "Chắc Lệ Na ở bên đó ăn đồ Tây nhiều quá nên ngán đấy.
Đường Viễn, về , mai sẽ tìm ."
Cô tiễn bạn về, Lệ Na từ đầu đến chân.
Lệ Na ngạc nhiên nhướng mày: "Chị gì mà ghê thế?"
Vĩnh Hồng chống cằm : "Chị thấy em hình như đang bực bội chuyện gì đó.
Ai chọc giận em mà hỏa khí lớn thế?
Mấy đó thì gì, giờ ai chẳng coi nước Mỹ là thiên đường, em chấp nhặt với họ gì."
Trường Tĩnh tiếp lời: "Chị Vĩnh Hồng ơi, tính chị Lệ Na xưa nay vẫn thế mà, chị thích chuyện với những cùng chí hướng ."
"Ái chà, chị cứ tưởng em nước ngoài một năm sẽ đổi, hóa vẫn chứng nào tật nấy." Vĩnh Hồng gần bảo: " mà, như thế mới đúng là em chứ."
Lệ Na thoáng mỉm : "Thế chị còn định đóng phim nữa ?"
Vĩnh Hồng thở dài: "Phim ảnh gì tầm , chị sắp nghiệp , tự vận động thôi.
Mấy lúc nãy than vãn cũng cái lý của họ, giờ tìm vai diễn khó lắm.
Giá mà chị xinh như em thì mấy, khổ nỗi chị sinh chị với nhan sắc tầm thường thế ."