Hơn nữa, sự việc chỉ dừng ở 25 thí sinh đó, mà còn liên quan đến hàng trăm khác tại điểm thi đó.
Nếu gian lận quy mô lớn thì hậu quả thật khôn lường.
"Huyện Phú Lâm..." Văn Chính trầm ngâm một lát, đặt chén xuống, "Sao cái tên quen thế nhỉ.
À đúng , gần đó một ngôi trường nổi tiếng."
Bạch Vĩ Cường ngẩn , buông điếu t.h.u.ố.c đang hút dở, dở dở : "Anh Văn, đừng đùa nữa, cái huyện Phú Lâm đó thì trường nào hồn ?
Ngoài trường Trung học Phú Lâm thì gì còn trường nào khác."
"Anh quên , còn ngôi trường đảo dành cho con em quân nhân ." Văn Chính nhắc nhở, "Dạo ngôi trường đó chẳng nổi danh một vì bộ đề thi do họ soạn ? Nghe đề của họ còn hơn cả đề của các trường trong nội thành."
Nghe Văn Chính nhắc, Bạch Vĩ Cường mới lờ mờ nhớ : "Có là sáu bộ đề thi đó ?"
" thế," Văn Chính tiếp, "Chúng cũng xem qua , đề chắc chắn, chỉ điều độ khó cao một chút.
Ngôi trường đảo đó Hiệu trưởng Đàm việc tâm, những thí sinh đều là học sinh của trường đó thì ."
" dù thế thì cũng khó tin quá, một ngôi trường ở nơi hẻo lánh như mà nhiều cao thủ thế ?"
Bạch Vĩ Cường vẫn bán tín bán nghi.
Văn Chính bảo: "Anh hùng thường xuất hiện ở những nơi ngờ tới mà.
Vả , chúng điều tra cho rõ ngọn ngành mới tính tiếp .
Biết đây là một niềm vui bất ngờ cho tỉnh nhà thì ."
Khi Hiệu trưởng Đàm nhận điện thoại từ Sở Giáo d.ụ.c, ông vẫn dám tin tai .
Đó là Sở Giáo d.ụ.c tỉnh đấy.
Ngày thường ông chỉ việc với Phòng Giáo d.ụ.c huyện, mà họ còn chẳng thèm coi ông gì.
"Vâng, , sẽ sắp xếp công việc ở trường ngay lên Sở báo cáo ạ."
Gác máy xong, Hiệu trưởng Đàm mừng lo.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Ông vội vàng thu xếp đồ đạc, bàn giao công việc cho Phương Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-332.html.]
Phương Vân ngạc nhiên hỏi: "Hiệu trưởng Đàm, thầy định mà vội thế ạ?"
"Chuyện cô cứ để về sẽ rõ." Hiệu trưởng Đàm giấu nổi niềm vui, thu dọn vài bộ quần áo vội vã lên đường.
Trên đảo vốn chẳng bí mật gì.
Huống chi mấy cô nhân viên bưu điện nổi tiếng là "loa phóng thanh", nên đến chiều là cả đảo đều Hiệu trưởng Đàm mời lên Sở Giáo d.ụ.c tỉnh.
Những gia đình con thi ai nấy đều hồi hộp, tim đập thình thịch.
Chị Cát nhịn liền hỏi Văn Tòng Âm: "Cô Văn , Hiệu trưởng Đàm mời như thế chắc là chuyện ?"
Văn Tòng Âm đang thái củ cải, mỉm đáp: "Chắc chắn là chuyện chị.
Nếu việc gì quan trọng thì Sở Giáo d.ụ.c gọi thầy lên gì."
"Nói thế thì đảo sắp nổi danh ." Chị Cát nhẩm tính, trong lòng khỏi cảm thấy tự hào lây.
Thế nhưng, lúc tại Sở Giáo d.ụ.c tỉnh.
Vừa đặt chân đến nơi, Hiệu trưởng Đàm đối mặt với những câu hỏi chất vấn dồn dập của Bạch Vĩ Cường và , khiến ông sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hiệu trưởng Đàm cuống quýt giải thích: "Thưa các lãnh đạo, những thí sinh đúng là học sinh của trường , nhưng xin cam đoan là các em hề gian lận.
Chúng càng thể thông đồng với giáo viên trường Phú Lâm .
Họ ngốc, nếu chuyện như thế thì họ ưu tiên cho học sinh trường chứ, vả cũng thể lộ liễu đến mức sắp xếp cho tận 25 cùng đỗ cao như ."
"Khụ khụ khụ." Văn Chính ho vài tiếng cắt ngang, "Chúng hỏi chuyện khác, đừng lung tung kẻo liên lụy đến khác.
Nếu gian lận thì cứ là gian lận là ."
" bảo gian lận thì lấy gì bằng chứng?" Bạch Vĩ Cường nghi ngờ chằm chằm Hiệu trưởng Đàm, "Thành tích của học sinh trường còn vượt xa cả học sinh lớp mười hai của các trường trọng điểm trong nội thành.
Anh kết quả phi lý đến mức nào ?
Chiều nay chúng kiểm tra , trường hơn 40 em thi và thành tích đều , chuyện thật khó tin!"