Chẳng lẽ giúp Palace Music đó vực dậy để đ.á.n.h bại Địa Ngục Vương Giả của cô ?
Trong lòng cô dâng lên một nỗi bi lương.
Nếu như thì thật hận thể băm vằm thành muôn mảnh.
Cái thứ đàn ông gì !
Vừa bực , chút buồn bã, đang yên đang lành thành thế ?
Hơn nữa, mà gọi cho cô một cuộc điện thoại nữa!
Cô nghiến răng, nghiến răng một hồi: "Thôi kệ , gọi cho một cuộc."
Thế là cuối cùng cô cũng bấm điện thoại của Cố Thời Chương.
Tiếng điện thoại vang lên từng hồi, máy. Đến cuối cùng, ngay khi Diệp Thiên Hủy định thôi luôn cho xong, thì cô thấy điện thoại kết nối.
Cố Thời Chương: "Alo, ai đấy?"
Giọng lành lạnh nhàn nhạt, chút gợn sóng.
Diệp Thiên Hủy: " ——"
Đầu dây bên khựng một lát mới : "Có chuyện gì?"
Diệp Thiên Hủy: "Vừa nãy gọi nhầm ?"
Cố Thời Chương: "Ừ."
Diệp Thiên Hủy hừ nhẹ: "Vừa nãy gọi cho ai thế?"
Cố Thời Chương trả lời.
Diệp Thiên Hủy tiếp tục : "Nửa đêm nửa hôm, xem mấy giờ , mà gọi điện thoại cho , nam nữ?"
Cố Thời Chương: "Rốt cuộc em cái gì?"
Giọng vẫn lạnh lùng.
Diệp Thiên Hủy: "..."
Cô thầm thở dài một tiếng trong lòng, đột nhiên cảm thấy nản lòng thoái chí.
Cô thừa nhận, cô đột nhiên gọi thực chất là cho một bậc thang, hy vọng tìm một cái cớ để chuyện , lẽ thể xoa dịu quan hệ.
Tuy nhiên rõ ràng thèm.
Cô mặt dày gọi , hiểu, cũng chịu cúi đầu, thì tiếp tục đây?
Cô cũng thở dài một tiếng, : "Đột nhiên nhớ một chuyện quan trọng."
Cố Thời Chương: "Chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-de-nhat-my-nhan-lam-chu-huong-cang-nhung-nam-70/chuong-284.html.]
Diệp Thiên Hủy: "Con Lũng Quang tặng , giờ nghĩ thấy quý giá quá. Trước đây thì thôi, giờ thấy thể nhận của ."
Cố Thời Chương: "Ồ? Tại đây thì thôi, mà bây giờ thế nào?"
Diệp Thiên Hủy chỉ cảm thấy đang cố tình hỏi.
Chia tay thì chia tay, cho dứt khoát , đừng lôi thôi mấy lời vô ích .
Cô liền : "Tuy nhiên bây giờ gửi trả cũng thực tế. Thế , chúng đ.á.n.h giá giá thị trường của con ngựa , đó sẽ trả tiền cho theo mức giá chênh lệch thêm 30%, như cũng yên tâm, chúng cũng thể thanh toán xong xuôi."
Đầu dây bên Cố Thời Chương im lặng một lúc mới : "Cho nên đây là ý gì, em chia tay với , trả tiền Lũng Quang cho ?"
Diệp Thiên Hủy: "Chẳng lẽ nên ?"
Cố Thời Chương: " chia tay bao giờ, đồng ý ?"
Diệp Thiên Hủy buồn : "Cố Thời Chương, bây giờ chút dáng vẻ bạn trai nào ? hài lòng về , chia tay cần đồng ý ? Bây giờ đơn phương tuyên bố, chúng tuyệt giao, đường ai nấy , chia tay!"
Cố Thời Chương lạnh: "Chính em sai chuyện, em chịu nhận hẳn hoi, còn đòi chia tay với , em chẳng lý lẽ gì cả!"
Diệp Thiên Hủy: " xin , chấp nhận, việc gì mà chia tay? Hơn nữa, hôm nay giúp Palace Music đối phó Địa Ngục Vương Giả của , cho rằng hành vi của phản bội , giận, cũng tiếp tục với nữa!"
Cô lớn tiếng tuyên bố: " chia tay!"
Cố Thời Chương: "Cái gì gọi là giúp Palace Music đối phó Địa Ngục Vương Giả? Làm hôm nay Palace Music và Địa Ngục Vương Giả cùng thi đấu? Con Địa Ngục Vương Giả của các là đột ngột nhét , đó cũng hề chuyện, khác nhờ giúp xem ngựa, thể xem ?"
Diệp Thiên Hủy: "Thế thì quan tâm, là kẻ thù của ngựa thì chính là kẻ thù của ! Là bạn với đối thủ của , các còn , còn cùng chỉ trỏ ngựa của , cần cái bạn trai gì?"
Cố Thời Chương: " hồi nào? ?"
Diệp Thiên Hủy: "Anh tưởng thấy ? thấy hết ! Các chắc chắn là cùng phân tích ngựa của , phân tích con , giúp họ cùng đối phó ! Con ngựa đó thua , giúp nó lật ngược tình thế ? Anh đừng hòng, các cộng cũng đối thủ của Địa Ngục Vương Giả nhà !"
Cố Thời Chương đang định giải thích, Diệp Thiên Hủy : " lười lôi thôi với chuyện , mau tính toán , trả tiền, phí chuộc của Lũng Quang, sẽ trả giá chênh lệch 30%, đỡ cho chiếm hời của !"
Cố Thời Chương: "Diệp Thiên Hủy, em tỉnh táo , tiền mặt em thể điều động hiện giờ đều dùng để trả phí huấn luyện cho mấy con ngựa , em cứ nhất định loạn đòi trả tiền ?"
Diệp Thiên Hủy kinh ngạc, đó lập tức phản kích: "Cố Thời Chương, nghĩ cái gì thế? Cha tiền, để ông giúp trả tiền, ông sẵn lòng lắm! Bây giờ thiếu nhất chính là tiền, cô cho mười cửa hàng mặt phố, thu tiền thuê cũng đủ nuôi ngựa của , đến mức thiếu tiền ?"
"Bây giờ điều lo nhất chính là tiền quá nhiều, còn chia nổi cái tay ? Anh tặng cái gì, trả hết cho , cứ việc giá . Nếu , bồi thường thêm phí tổn thất tinh thần cho nữa, cảm ơn đoạn thời gian vui vẻ, giờ hết giá trị lợi dụng , mau ."
Cố Thời Chương thấy lời , khựng một chút.
Sau đó nghiến răng, gằn từng chữ: "Diệp Thiên Hủy, cho em , quà tặng tự nhiên đạo lý thu hồi, vẫn nghèo đến mức bán ngựa!"
Nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.
Diệp Thiên Hủy cầm ống , ngẩn một lúc lâu.
Đây vẻ như là đang tức giận.
Hai đời , từng thấy giận như bao giờ.
Tu dưỡng đế vương đời , hỷ nộ lộ mặt, quên hết ?